Hạ Tĩnh Sơ không ngờ Úc Tử Duyệt có thể lừa mình dối người như vây, khỏi hoài nghi có phải cô ta đã đề phòng mình rồi không.
“Ừ, Duyệt Duyệt của chúng ta đâu phải là người hẹp hòi......” Hạ Tĩnh Sơ cười nhẹ nhàng nói, có chút khó hiểu nhìn Úc tử Duyệt. Cảm nhận được là Úc Tử Duyệt đã có tình cảm với Lăng Bắc Hàn rồi. Cô cũng chưa từng quên lần trước lúc ở nhà mình, Úc Tử Duyệt đã từng cảnh cáo cô.
Cũng đúng thôi! Lăng Bắc Hàn là người đànông ưu tú hoàn hảo như vậy, có bao nhiêu cô gái kìm được tim mình chứ? Hạ Tĩnh Sơ thầm nghĩ trong lòng. Càng quyết tâm giành cho được Lăng Bắc Hàn. Anh ấy vốn nên thuộc về mình!
Úc Tử Duyệt cười ngượng ngùng nhìn Hạ Tĩnh Sơ. Cô thực sự không muốn nhìn thấy khuôn mặt dối trá của cô ta chút nào!
“Cũng là do A Hàn không giải thích rõ với cô!” Hạ Tĩnh Sơ lại bổ sung, lời lẽ đầy vẻ coi thường.
Lòng Úc Tử Duyệt Tâm đau nhói. Cô biết mình không nên tin Hạ Tĩnh Sơ, cũng biết tất cả đều là Hạ Tĩnh Sơ bịa đặt, nhưng, cô lại không thể không để ý đến được.
Bởi vì Hạ Tĩnh Sơ cùng Lăng Bắc Hàn quả thật đã từng yêu nhau. Mà cô vẫn chưa tự tin đối với tình cảm của Lăng Bắc Hàn.
“Không phải vậy đâu. Là do anh ấy quá quan tâm tôi, sợ tôi vất vả thôi!” Úc Tử Duyệt cười cười rất tự nhiên nói.
Hạ Tĩnh Sơ không ngờ Úc Tử Duyệt lại nói như vậy, “Đúng vậy, có thể lắm.” Cô ngượng ngùng cười nói.
“Duyệt Duyệt, thời gian không còn sớm nữa, tôi đi trước đây......” Hạ Tĩnh Sơ nhìn đồng hồ, cười nói.
Úc Tử Duyệt rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Người phụ nữ này, cuối cùng cũng về, “Vâng, chị Hạ, chị có việc thì mau đi đi. Còn nữa, cám ơn trái cây của chị!” Úc Tử Duyệt cười nhẹ nhàng nói, thật ra thì, cô một chút cũng cười không nổi!
Đối với Úc Tử Duyệt mà nói, thích một người rất dễ mà ghét một người cũng rất dễ. Hiện tại, đối mặt với một Hạ Tĩnh Sơ gian xảo, giống như ăn phải con ruồi thối vậy, vô cùng khổ sở!
“Không cần khách sáo với tôi. Chúng ta là chị em tốt mà!” Hạ Tĩnh Sơ cười nói, lời này tới tai Úc Tử Duyệt lại càng thêm dối trá. Hai mắt cô nhìn chằm chằm vẻ mặt tự nhiên Hạ Tĩnh Sơ, thế nào cũng tưởng tượng không ra, một người phụ nữ tài trí rộng lượng như vậy, nhưng sau lưng lại có thể làm ra những chuyện đê hèn đến thế.
Giống như nhìn vào sự nho nhã lịch thiệp của thầy Thẩm, cô cũng không ngờ anh ta lại là một hung thủ giết người, hơn nữa còn là một tên sát thủ biến thái....
“Đúng vậy, chị em tốt!” Úc Tử Duyệt ẩn ý nói. Hạ Tĩnh Sơ lại tạm biệt cô, sau đó đi ra ngoài phòng bệnh.
Hạ Tĩnh Sơ vừa ra khỏi cửa phòng, tình cờ lại gặp Lục Khải Chính đang xách theo một giỏ trái cây, “Ơ, anh Lục, anh cũng tới sao!” Hạ Tĩnh Sơ nhìn Lục Khải Chính cười nói.
Lục Khải Chính nhếch môi, mắt mang ý cười nói, “Sao có thể không có lễ nghi được.” Giọng nói rất nhạt, “Còn cô, cô không sợ Lão Lăng....” Lục Khải Chính nhìn Hạ Tĩnh Sơ lạnh nhạt nói.
Hạ Tĩnh Sơ lần đầu nhìn thấy vẻ mặt trấn tĩnh của anh, cười nói : “Tôi đã thay đổi, các người cũng thay đổi…..Đđi trước một bước......” Hạ Tĩnh Sơ nói xong liền bước chân dời đi với vẻ bực bội.
Nhan Tịch từ xa nhìn thấy Hạ Tĩnh Sơ đang đứng trước cửa phòng bệnh nói chuyện với một người đàn ông nhìn rất quen mắt, sau đó, Hạ Tĩnh Sơ liền đi tới hướng của cô. Nhan Tịch thấy cô ta thì gật đầu một cái, nhưng Hạ Tĩnh Sơ giống như không hề nhìn thấy, hất cằm lên, trong mắt không có người nào khác mà đi tới cửa thang máy.
“Lão Lục! Anh cũng tới thăm tôi sao!” Úc Tử Duyệt nhìn thấy Lục Khải Chính, vui vẻ cười nói, cô biết, Lục Khải Chính là bạn bè thân thiết nhất của Lăng Bắc Hàn.
“Vợ của anh em từ nhỏ đến lớn đều mặc chung quần gặp chuyện, tôi sao có thể không đến chứ?” Lục Khải Chính nhếch môi cười nhìn Úc Tử Duyệt đang ngồi trên giường bệnh hỏi ngược lại.
“Tôi có bị thương gì đâu, anh khách sáo quá!” Úc Tử Duyệt cười đùa nói.
Anh nói với Úc Tử Duyệt, “Gọi cô tới công ty tôi làm, cô lại không chịu. Làm nghề ký giả rất nguy hiểm, khiến Lão Lăng ở trong quân đội cũng không sống yên ổn được.” Lục Khải Chính để giỏ trái cây xuống, kéo cái ghế lại gần, tự nhiên ngồi xuống. Đang định rút thuốc lá ra hút, nhưng chợt nghĩ ra đây là phòng bệnh, vội vàng cất lại.
Nhắc tới Lăng Bắc Hàn, trong lòng Úc Tử Duyệt lại có chút buồn bực, gần như tất cả mọi người đều tới, nhưng anh lại không có lấy một cuộc điện thoại.
“Duyệt Duyệt......” Lúc này, Nhan Tịch vừa đứng trước cửa phòng bệnh không đóng, nhìn Úc Tử Duyệt đang ngồi trên giường lớn tiếng gọi.
“Chị Nhan! Chị cũng tới sao!” Úc Tử Duyệt vội vàng nói.
“Lúc ăn cơm trưa chị mới được nghe chuyện của em, buổi chiều liền xin nghỉ việc để tới, nhưng mấy ngày nay công việc rất bận......” Nhan Tịch vào cửa, đi tới giường bệnh nói với Úc Tử Duyệt, “Cổ em không có sao chứ, làm chị sợ muốn chết!” Nhìn trên cổ Úc Tử Duyệt đeo băng gạc, lại nhớ tới buổi trưa nghe người của tòa soạn báo nói Úc Tử Duyệt gặp chuyện, Nhan Tịch lúc ấy thật là sợ muốn chết, may thay được tổng biên tập Trình nói cho rằng cô không sao cả.
“Em không sao mà! Chỉ bị thương ngoài da chút thôi!” Úc Tử Duyệt vội vàng nói.
“E hèm.....” Lục Khải Chính bị bỏ rơi một hồi, bất mãn liền ho khan một tiếng.
“À quên....Đây là Lão Lục! Hai người cũng từng gặp nhau rồi, máy tính của chị từng bị anh làm rơi vào trong đài phun nước, chị còn nhớ chứ?” Úc Tử Duyệt lúc này liền vội vàng cười, chỉ vào Lục Khải Chính, nói với Nhan Tịch.
“Nhớ, nhớ.” Nhan Tịch nhìn Lục Khải Chính mặc áo khoác dài màu xám đang kiệu ngạo ngồi một bên nói.
“Diễn kịch? Nhan Tịch! Đúng, đúng rồi, tôi nhớ rồi.” Khuôn mặt chín chắn cương nghị của Lục Khải Chính nở nụ cười nói.
Nhan Tịch cảm thấy Lục Khải Chính này có vẻ hài hước, không lạnh lùng mà rất hiền hoà, thoạt nhìn cũng là người chính trực. Cô cười gật đầu với Lục Khải Chính một cái nhưng không đáp lời nữa.
“Lão Lăng đã biết cô gặp chuyện chưa?” Lục Khải Chính lấy điện thoại di động ra, tìm số điện thoại của Lăng Bắc Hàn vừa hỏi.
“Có lẽ anh ấy đã biết......” Úc Tử Duyệt miễn cưỡng nói, chưa từng quên lời Hạ Tĩnh Sơ mới vừa nói.
“Cái gì mà có lẽ biết! Để tôi gọi cho cậu ta, thằng nhóc này!” Lục Khải Chính nói xong liền nhấn nút điện thoại, Úc Tử Duyệt đang muốn ngăn anh lại nhưng anh đã đứng lên đi ra ngoài.
Cái gì? Chú già ấy vẫn chưa biết Duyệt Duyệt đã xảy ra chuyện sao? Nhan Tịch nghĩ thầm trong lòng.
Lòng Úc Tử Duyệt trở nên thấp thỏm khi Lục Khải Chính gọi điện.
“Không ai bắt máy”. Lúc Lục Khải Chính nói ra những lời này lòng Úc Tử Duyệt càng thêm lạnh......
“Anh ấy rất bận rộn!” Ngoài mặt Úc Tử Duyệt chỉ có thể nói ra những lời giống Lăng Bắc Diệp. Cô như vậy khiến cho Nhan Tịch rất đau lòng.
Lục Khải Chính chau mày lại, giống như đang suy nghĩ chuyện gì, cũng sắp cuối năm rồi, cái tên Lăng Bắc Hàn này bận rộn cái gì chứ?
“Đám người Cố Diệc Thần, Tôn Đại Phi đều ở xa, không thể về được, nhờ tôi chuyển lời hỏi thăm, cô cũng đừng trách bọn họ!” Lục Khải Chính nhíu mày nhìn tới Úc Tử Duyệt ở trên giường nói.
“Các anh khách sáo quá! Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà!” Úc Tử Duyệt dịu dàng cười.
“Vậy đi, tôi còn có việc, cô nghỉ ngơi cho khỏe, công việc của phóng viên cũng rất nguy hiểm, không làm được cũng đừng cố làm, Bắc Hàn cũng là vì muốn tốt cho cô thôi!” Lục Khải Chính đứng dậy, nhìn Úc Tử Duyệt thân thiết nói.
Úc Tử Duyệt nhìn Lục Khải Chính, xem thường nói: “Lần này chỉ là ngoài ý muốn thôi mà! Lão Lục, anh có chuyện thì đi trước đi. Đúng rồi, chị Nhan, chị cũng nên về nhà đánh máy đi. Lão Lục, giúp tôi đưa chị ấy đi một đoạn đường nhé!” Úc Tử Duyệt chu đáo nói, cũng còn nhớ quan tâm đến Nhan Tịch.
Nhan Tịch cau mày, “Chị đi taxi được rồi, với lại cũng không cần gấp.” Mà dù cô có rất gấp, Duyệt Duyệt cô đơn một mình ở trong bệnh viện, cô cũng không yên tâm được, cô muốn ở lại cùng với Úc Tử Duyệt.
“Chị có cần gấp hay không, em biết rất rõ mà, đi mau đi mau, một mình em trong này không sao mà. Lát nữa mẹ em cũng sẽ vào với em thôi!” Úc Tử Duyệt vội vàng đẩy Nhan Tịch nói.
Nhan Tịch bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
“Vậy mau đi thôi! Cô ở trong ngõ bên kia đường Thanh Thạch đúng không, tôi cũng thuận đường qua đó!” Lục Khải Chính vẫn mơ hồ nhớ lần trước cũng từng đua Nhan Tịch về nhà, anh dùng giọng nói trầm ấm và hùng hậu nói với Nhan Tịch.
Nhan Tịch lấy làm kinh ngạc, sau đó gật gật đầu, nếu Lục Khải Chính nói thuận đường, cô từ chối nữa thì lại có vẻ như làm màu.
Sau khi Nhan Tịch cùng Lục Khải Chính rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Úc Tử Duyệt. Cô trở người nằm xuống, cầm điện thoại di động lên ngơ ngác nhìn màn ảnh. Trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi, trong đầu tràn đầy khuôn mặt dữ tợn của thầy Thẩm, trên cổ vẫn còn y nguyên cảm giác đau nhói.
Ở thời điểm nguy hiểm nhất, đáng sợ nhất, người cô nghĩ tới chính là Lăng Bắc Hàn, vậy mà anh ấy lại không thể đến cứu mình. Mình không trách anh ấy, nhưng, chuyện đã qua hơn một ngày, sao đến một cuộc điện thoại anh ấy cũng không gọi cho mình?
Tại sao Hạ Tĩnh Sơ lại tự tin nói rằng, cô ta nghe tin cô nằm viện từ Lăng Bắc Hàn? Cô ta đang gạt mình sao? Nhưng cô ta nói dối như vậy không sợ bị vạch trần sao?
Đối với Lăng Bắc Hàn, tại sao mình vẫn không thể tin tưởng, lại càng không có chút tự tin nào thế này?
Úc Tử Duyệt cứ thế nhìn điện thoại di động, yên lặng ngẩn người. Nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy thật uất ức, nước mắt lại lăn dài......
Lăng Bắc Hàn! Dù anh có bận rộn đến đâu, biết em gặp chuyện mà sao ngay cả một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi? Trong lòng tràn đầy sự chua xót, Úc Tử Duyệt cảm giác mình thật giống một oán phụ khuê phòng, hay suy nghĩ lung tung.
Anh nói trong lòng anh có mình, nhưng, mình lại không cảm nhận được. Mấy ngày nay, đều là mình chủ động gọi điện thoại cho anh ấy. Mười cuộc điện thoại, anh chịu bắt máy một lần đã là may mắn rồi......
Úc Tử Duyệt ở lại trong bệnh viện một đêm, sang ngày thứ hai nghe nói có thể xuất viện, cô lập tức xuất viện. Ngay ngày hôm sau người nhà họ Úc người cũng rời khỏi Kinh Đô qua về thành phố A. Trước khi đi, Úc Tử Duyệt đã phải dặn đi dặn lại không được cho Lệ Mộ Phàm biết chuyện của cô.
Một mặt cô sợ Lệ Mộ Phàm quá kích động mà chạy đi tìm mình, mặt khác, cũng sợ bị anh chế giễu, mình thiếu chút nữa mất mạng, nhưng lại không có chồng ở kề cạnh.
“Bà nội, vợ lính có thể tới doanh trại thăm chồng được không ạ?” Ở nhà nghỉ ngơi ba ngày, vẫn không nhận được một cuộc điện thoại nào của Lăng Bắc Hàn, Úc Tử Duyệt rốt cuộc không nhịn nổi nữa, vẫn thấy trong doanh trại có rất nhiều người vợ lính cũng thường tới thăm chồng, nhân lúc cô và bà nội nói chuyện trên trời dưới đất, liền ra vẻ như vô tình hỏi.
“Con.....Con không có! Con chỉ tò mò hỏi vậy thôi......” Úc Tử Duyệt đỏ mặt nói, trong lòng cũng đang do dự không biết có nên đến doanh trại tìm anh hay không....