ử Duyệt!” Vừa vào cửa anh liền rống to, tầm mắt bị những mảnh miễn bể vụn vằn trên đất gây chú ý, trên sàn nhà còn có một dòng dịch đỏ chưa khô, nhưng khi nhìn thấy chai rượu đỏ kế bên thì anh lập tức thở phào một cái.
Trên bàn ăn là bừa bãi của dĩa rau củ xào, kế bên hình như là món canh giống như hỗn hợp từ trứng và cà chua, khoai tây không giống khoai tây, còn có một dĩa lộn xộn ngổn ngang không biết là món gì.
Đây là những món ăn mà cô ấy làm sao?
Nhớ tới lời nói của Nhan Tịch, chóp mũi của Lăng Bắc Hàn ê ẩm, “Úc Tử Duyệt!” Xoay người, sải bước đi nhanh tới phòng ngủ.....
Trên chiếc giường lớn màu trắng có một dáng người mặc áo len màu trắng cùng với quần ống túm màu đen, nằm co ro ở trên giường, trong lòng còn ôm chặt chiếc gối đầu. Lăng Bắc Hàn càng đi đến gần thì càng nghe mùi rượu xông lên nồng nặc.
Mái tóc rối loạn che mất nửa bên gò má, không thấy rõ mặt cô. Lăng Bắc Hàn đến gần cúi người xuống, lặng lẽ ngồi xuống một bên giường, đưa tay vén nhẹ qua những sợi tóc dính quện cùng nước mắt xõa trên mặt cô, nơi khóe mắt vẫn còn những vệt ươn ướt dường như đã khóc rất nhiều.
Cô ấy biết ngày hôm qua mình đã về? Cho nên ở nhà làm sẵn cơm tối đợi mình về, kết quả mình lại không về nhà, sau đó mới gọi điện thoại qua hỏi.....
Nghĩ như vậy, Lăng Bắc Hàn thật muốn bóp chết sự vô tâm của mình.
“Duyệt Duyệt....” Chất giọng khàn khàn gọi tên cô, sự nhớ thương bị đè nén sau nửa tháng trong nháy mắt mãnh liệt tuôn trào, Lăng Bắc Hàn vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô mà thì thào gọi.
“Lạnh.....Lăng Bắc Hàn.....Em lạnh quá......” Bàn tay nhỏ bé lạnh như nước đá nhanh chóng bắt lấy bàn tay anh, Úc Tử Duyệt gọi tên anh trong cơn ngủ mê.
Nằm cả đêm không đắp chăn thế này, máy sưởi cũng không chịu mở, hỏi sao lại không lạnh, lại còn dám uống rượu? Lăng Bắc Hàn thấy vừa giận vừa thương, giận cô tại sao không biết tự chăm sóc bản thân mình.
Đang muốn rút tay về giúp cô đắp chăn, nhưng cô đã với tay bắt lấy tay anh giữ lại thật chặt, “Đừng đi...Em sẽ sửa đổi mà....Anh cho em cơ hội đi...” Nghe thấy lời cô nói và khi nhìn thấy ngón trỏ của cô bị quấn miếng băng gạc nhuộm vết máu mà lòng Lăng Bắc Hàn đau như dao cắt.
Lăng Bắc Hàn không ngờ cô lại để tâm đến lời mình nói như vậy. Anh cho rằng cô luôn ước gì có thể ly hôn với mình.
Đắp chăn lên cho cô rồi mở máy sưởi. Rồi anh ngồi lên giường, đỡi cô lên nằm ở trên đùi mình. Anh yêu thương tự tay vuốt ve tóc cô, người con gái khiến mình nhớ thương da diết này, rốt cuộc mình phải đối với cô ấy ra sao đây?
“Ưm....” Trong cơn mê man, cô cảm thấy đầu căng thẳng như muốn nổ tung, huyệt thái dương từng đợt từng đợt nhảy động đau không thể tả, đầu óc cứ mơ mơ màng màng mà cổ họng thì lại khô rát.
“Duyệt Duyệt......” Lăng Bắc Hàn giật mình, thấy cô nằm ở trên đùi mình khẽ cựa quạy, anh vội vã dụi tắt tàn thuốc, nhỏ giọng gọi tên cô.
Lăng Bắc Hàn?
Nghe được giọng của anh, cô nghĩ mình vẫn còn ở trong mộng. Đầu lắc lắc rồi ngẩng lên, thấy gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt, đôi mắt trợn tròn nhìn rõ khuôn mặt kia, không phải Lăng Bắc Hàn thì còn ai vào đây?
“Hả....?” Cô lại lắc lắc cái đầu nhỏ như cái trống bỏi, ngẩng đầu lên nhìn kỳ anh lần nữa, đúng thật là anh rồi.
Cố gắng chắp nối lại mảng trí nhớ, Úc Tử Duyệt đã nhớ lại tất cả, sững sờ nhìn gương mặt tuấn tú của anh mà thật sự kích động muốn xe nát nó.
“Anh về nhà làm gì chứ?” Cô lạnh lùng hỏi rồi dịch người về phía sau tránh sự đụng chạm của anh. Chuyển người sang hướng khác rồi bước xuống giường, chân vừa chạm đất thì cảm thấy cảnh vật chung quanh như đang xoay tròn.
Bước chân nhẹ hẫng, cơ thể mất thăng bằng chực chờ ngã về sau. Chẳng biết lúc nào Lăng Bắc Hàn đã theo tới ra ngồi cạnh giường, cô may mắn ngã ngồi vào trong lòng anh.
Đang muốn ra sức giãy ra thì nửa người trên của cô bị anh ôm thật chặt vào lòng. Cô ngồi ở trong ngực anh, ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt gương mặt tuấn tú nặng nề của anh, gương mặt mà suốt nửa tháng cô không được gặp.
Khóe miệng nhếch lên cười khổ, cô lẳng lặng nhìn anh, đầu óc đang hỗn loạn hò hét, lồng ngực căng đau nhói.
“Hôm qua em đứng ngoài cửa sổ quán cà phê nhìn thấy anh và Hạ Tĩnh Sơ. Em nghĩ là anh sẽ về nhà, nên em liền về đi chợ làm cơm đợi anh về cùng ăn. Nhưng em đã đợi anh rất lâu, rất lâu mà anh vẫn không về. Em gọi điện thoại cho anh thì mới biết là anh đang ở doanh trại. Dù cho anh có về Kinh Đô là do công việc đi nữa, nhưng bận đến nỗi ngay cả dành chút thời gian để gặp em cũng không có hay sao? Anh cùng chiến hữu mình ăn liên hoan, đón mừng năm mới vui vẻ, còn em là vợ của anh thì ở nhà ngu ngơ mòn mỏi đợi anh về. Anh đối với bạn gái cũ, đối với đồng đội của mình còn tốt hơn em rất nhiều.”
Úc Tử Duyệt ngơ ngác nhìn thẳng vào mắt anh, rất bình tĩnh gằn từng tiếng nói. Nhưng lời nói không hề có sự chỉ trích, mà giống như tự nói với bản thân mình.
Hai cánh tay đang ôm Úc Tử Duyệt của Lăng Bắc Hàn càng siết chặt hơn, áy náy nhìn cô, muốn mở miệng nói gì đó nhưng cổ họng như bị nghẹn lại nói không ra lời.
“Em biết bản thân không phải là mẫu người mà anh thích, em biết em không có điểm nào tốt, thậm chí người nhà của em hiện giờ cũng chẳng thèm quan tâm đến em nữa. Lăng Bắc Hàn, nếu như anh không cần em nữa thì hãy dứt khoát bỏ em đi! Em không muốn sống hèn mọn như vậy nữa, em muốn là chính bản thân mình!” Cô nhìn anh khổ sở rống lên, đôi tay níu chặt lấy vạt áo trước bộ quân trang của anh.
Miệng vết thương trên đầu ngón trỏ tay trái bị rách ra, dòng máu đỏ tươi từ từ thấm ra bên ngoài, dính lên hai vạch hai sao tượng trung cho sự thiêng liêng trên bả vai anh tỏa ra tia sáng chói mắt.
Là một quân nhân, người phụ nữ bên cạnh phải thế nào mới xứng với anh đây?
Là một cô gái luôn vốn rất tự tin thế nhưng giờ phút này cô lại cảm thấy tự ti như vậy.
“Anh quá ưu tú, em không xứng với anh, chúng ta ly hôn.... Ưmh......” Lăng Bắc Hàn rốt cuộc không nhịn được đau lòng, cúi đầu xuống hung hăng hôn lên môi cô. Nụ hôn chứa đầy sự nhớ thương và đau lòng, cùng với muôn vàn áy náy.
Nụ hôn khiến tim cô tim đập nhanh liên hồi, tâm trí bị mê hoặc khiến cô đắm chìm trong nụ hôn đó. Hơi thở nam tính phả vào mặt cô làm cô vừa rung động đồng thời cũng thấy tủi thân, nước mắt lặng lẽ rơi xuống thấm ướt sang mặt anh. Lăng Bắc Hàn càng mút chặt môi cô mãnh liệt hơn, hai cánh tay đang vòng ôm cô cũng càng siết chặt lại.
Lăng Bắc Hàn biết, với tư cách một người chồng bình thường thì mình nợ cô nhiều lắm.
Nhưng anh không phải là một người bình thường, anh là quân nhân! Không hứa hẹn với cô được điều gì cả.
Anh cảm thấy ép cô thay đổi là quá tàn nhẫn! Cô vốn là cô gái không buồn không lo, vốn có một người yêu thanh mai trúc mã, vốn nên tiếp tục cuộc sống được mọi người yêu thương nuông chiều.
Hôn được một lúc, cô bắt đầu chủ động hôn đáp lại anh, hai tay giữ chặt vạt áo anh. Mặc kệ anh làm đúng hay không, cô chỉ biết một điều là: Bản thân vẫn luôn nhớ mong anh, thích anh, không bỏ được anh.
Càng nghĩ lòng càng chua xót, vì vậy nước mắt rơi xuống càng thêm mãnh liệt.
Cô không muốn ly hôn, thật sự không muốn.
Anh buông cô ra, nhìn nước mắt trên mặt cùng dáng vẻ uất ức của cô mà Lăng Bắc Hàn thấy lòng đau nhói. Úc Tử Duyệt khóc càng thêm dữ dội, trong đôi mắt đó chất chứa rất nhiều tâm tình, anh có thể cảm nhận được Úc Tử Duyệt rất thích anh, quan tâm đến mình.
Nếu không, cô sẽ không khóc, sẽ không nói nhiều những lời nói khác thường như vậy.
“Thật muốn ly hôn sao?” Lăng Bắc Hàn tự tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, nhìn cô run giọng hỏi.
Câu hỏi của anh khiến cô càng khẩn trương, mủi lòng ngước mặt lên nhìn anh, chẳng lẽ anh ấy muốn ly hôn thật sao?
“Anh...Anh về doanh trại đi! Anh đi đi! Coi như anh về nhà không thấy em đi, coi như không nghe thấy những lời em nói hồi nãy, Anh đi......”
“Úc Tử Duyệt!”
“Em đã rất cố gắng rồi.....Em thật sự đã cố gắng hết sức rồi....” Cô bị anh tiếng quát nhẹ của anh làm cho bình tĩnh lại không ít, chỉ nhìn anh nghẹn ngào nói.
Nhìn cô gầy hơn nhiều so với nửa tháng trước, nhìn đôi mắt cô khóc bị sưng cả lên, cả gương mặt lấm lem nước, Lăng Bắc Hàn từ tốn mở miệng nói: “Đừng khóc....Anh thích nhìn em cười, thích nhìn dáng vẻ em giở trò khôn vặt ở trước mặt anh.”
“Ai biểu anh làm cho em đau lòng!Anh là tên Trung tá xấu xa! Là đồ khốn!” Nghe anh nói như thế, cô nhịn không được nữa vung quả đấm liều mạng đập vào ngực anh. Anh cúi đầu nhìn thật sâu vào mắt cô mặc cho cô trút giận.
Cô như vậy mới giống như ngày thường.
Thấy cô đánh mệt trút giận đủ rồi, anh mới nâng mặt cô lên, nhìn cô nhỏ nhẹ nói, “Em ở nhà có thể đánh anh, mắng anh, nhưng mà nhớ, ở trước mặt người ngoài không được làm như vậy!”
Đương nhiên cô biết ý anh muốn nói gì, “Hôm đó tại em quá kích động, Lệ Mộ Phàm sống chết không rõ, lại thấy anh ôm cô gái khác, sau đó lại còn thêm Hạ Tĩnh Sơ nữa! Em.....” Cô tức giận rống lên xong cũng cảm thấy trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.
Lăng Bắc Hàn không nhìn cô nữa mà cầm lên bàn tay nhỏ bé của cô, tháo băng gạc ra, nhìn vết thương không sâu không cạn vẫn còn đang rướm máu, đôi mắt thoáng chốc trĩu nặng, anh há miệng ngậm lấy ngón tay mút máu cho cô.
Cảm giác tê dại kèm theo chút ran rát, Úc Tử Duyệt cau mày sững sờ nhìn hành động đó của anh, cảm giác đau lòng được hóa giải không ít. Anh luôn dễ dàng khiến cô khổ sở, lại dễ dàng khiến cô cảm động....
Nở nụ cười chua xót, có lẽ, anh chính là khắc tinh trong đời cô!
“Không phải anh rất bận sao? Sao lại về đây?” Thấy anh rất nghiêm túc mút ngón tay cho mình, cô thở phì phì hỏi.
Lăng Bắc Hàn biết cô sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình, nhưng anh cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị cô trả thù.
“Về nhà đón mừng năm mới với em.” Lăng Bắc Hàn bịa chuyện nói, nhớ tới buổi sáng lúc nhận được điện thoại của bà nội, giọng nói oán trách tức giận trong điện thoại của bà nghe như thể Úc Tử Duyệt bỏ đi thật vậy.
Có thể thấy được, người trong nhà không hoan nghênh cô lắm.
Về điểm này, Lăng Bắc Hàn biết rất rõ.
Lời của anh khiến cho trái tim không có tiền đồ của Úc Tử Duyệt bỗng mềm nhũn, “Ai cần anh ở bên cạnh chứ?” Cô dối lòng nói.
“Không muốn ăn Tết cùng anh vậy làm nhiều thức ăn như vậy làm gì?” Lăng Bắc Hàn cưng chiều ngắt chóp mũi cô, rất thích nhìn bộ dáng thở khì dỗi hờn của cô.
Nhắc tới thức ăn, Úc Tử Duyệt lại càng thấy đau lòng. Bật ngồi dậy hất ra không cho Lăng Bắc Hàn đụng vào, sải bước đi nhanh ra cửa chạy thẳng tới phòng ăn.
Lăng Bắc Hàn vội vàng đuổi theo.
“Đổ bỏ làm gì? Định tiêu diệt chứng cớ à?” Anh ngăn tay cô lại trầm giọng hỏi.
“Những thứ này em làm cho heo ăn đấy!”
“Phải, anh chính là heo, để anh tới tiêu diệt bọn chúng cho!” Đây chính là thức ăn cô làm cho anh, mặc dù nhìn có vẻ còn thua xa thức ăn của heo, nhưng mà nó khiến anh rất cảm động, trong lòng cũng rất áy náy.
Anh lại còn nói mình là heo? Úc Tử Duyệt thiếu chút nữa bật cười, tâm tình rất khoái chí, “Vậy anh phải ăn sạch sẽ hết những thứ này cho em! Nếu không anh hãy mau cút ngay về doanh trại đi!” Cô chống nạnh trợn mắt nói.
Coi coi cái dáng vẻ tiểu nhân được lợi của cô xem!