Trong đầu hiện ra dòng chữ đe dọa trên tờ giấy, sắc mặt Văn Hạo không khỏi càng thêm u ám khó coi.
"Không có gì, chỉ là tạm thời nhớ tới có chút chuyện riêng muốn làm, đừng hỏi nữa, mình rất gấp."
Miếng vải đen che mắt vừa mở, Văn Hạo liền dùng sức trừng mắt nhìn, nhưng là như cũ không nhìn rõ bất cứ thứ gì, hai mắt nhìn ra ngoài đều là sương mù, hoàn toàn mơ hồ. Một vật đột nhiên đặt vào trong tay anh, sờ một chút. . . . . . Là mắt kiếng, anh lập tức đeo lên, mà thấy rõ một cái đầu lại là. . . . . .
"Quỳnh Ny, là cô?" Văn Hạo không dám tin sợ hãi kêu."Thế nào lại là cô?"
Quỳnh Ny giễu cợt hừ một tiếng, ngay sau đó mở cửa hướng ra phía ngoài hô: "Các ngươi đi trước, cái bên trong lưu lại giúp một tay là đủ rồi." Mặc dù tên ngu ngốc kia rất nghe lời, nhưng để cho hắn nhìn thấy cô ta và một người đàn ông khác ở chung một chỗ luôn là không quá thỏa đáng, về phần bên trong là tiểu lâu la, tiền mặt nhiều đến mấy thì có thể chận lại miệng của hắn.
Nhìn bọn họ rời đi, cô ta mới đóng cửa lại xoay người lại, vừa vặn thấy Văn Hạo đã lặng lẽ đi tới bên trong cạnh cửa đang muốn mở ra.
"Cô ta là ở bên trong không sai, nhưng tốt nhất anh không nên quá kích động, nếu không xui xẻo là cô ta."
Văn Hạo cắn răng, nhẹ nhàng dời đi chỗ khác tay cầm cái cửa mở ra, cặp mắt hoảng hố một chút nhìn quanh liền thấy Bối Bối nhếch nhác phẫn nộ bị xem chừng ở trong góc.
Đó là một gian phòng ngủ lớn, sát lại bên trong hé ra giường lớn, bàn trang điểm, tủ quần áo đầy đủ mọi thứ, tay chân Bối Bối bị trói ngồi dựa vào cạnh cửa, cũng là đối mặt giường lớn trong góc trên sô pha nhỏ, phía sau cô còn có một người đàn ông mang mặt nạ coi chừng, một thanh súng lục CZ-75 bắn tự động đang đè ở trên huyệt thái dương Bối Bối .
Văn Hạo hít sâu mấy lần giọng điệu mới miễn cưỡng đè nén xuống trong lòng lo âu sợ hãi."Bối Bối, em không sao chứ?" Anh cẩn thận một chút tiến lên trước hai bước cố tự trấn định hỏi.
Bối Bối một đôi mắt to đang hung hăng nguýt nhìn phía sau Quỳnh Ny đi theo Văn Hạo tiến vào."Không có việc gì, nhiều hơn, em không sao."
Cặp mắt Văn hạo nhìn chằm chằm khẩu súng lục dính chặt ở bên đầu Bối Bối."Quỳnh Ny, cô rốt cuộc tính toán như thế nào?"
"Tôi? Như thế nào?" Quỳnh Ny hình như rất thích thú nhắc lại, rồi sau đó kiêu căng cười lớn đi về phía giường lớn quyến rũ nằm nghiêng xuống."Để cho tôi nói trước cho anh biết nếu như anh không đồng ý yêu cầu của tôi thì ý định của tôi đối với vợ anh như thế nào đi!"
Bàn tay phải thoa thuốc màu đỏ thẫm rút ra sau lướt qua mái tóc màu đỏ hoang dã
"Đầu tiên tôi sẽ thay vợ anh chế tạo một cuốn phim tài liệu trần truồng đặc sắc . Kia! Sẽ dùng chức năng cái bàn kia để hoàn thiện máy chụp hình." Quỳnh Ny dù bận vẫn ung dung chỉ chỉ máy chụp hình trên bàn trang điểm ."Sau lại vì vợ anh trang điểm một chút, một loại vĩnh cửu xóa không hết, hơn nữa vĩnh viễn anh không nhận ra ." Cô ta ám hiệu tính mà nhìn chằm chằm vào Bối Bối treo phía sau người đàn ông bên hông giắt dao Rambo kia."Hoặc là. . . . . . Lại thêm một lỗ."
Văn Hạo lại một lần nữa hít sâu, hai nắm đấm của anh nắm thật chặt."Chẳng lẽ cô không sợ bị luật pháp trừng trị sao?"
"Trừng trị?" Quỳnh Ny khinh thường hừ lạnh một tiếng."Buồn cười! Đài Loan nước Mỹ vừa không có bang giao, càng không có điều lệ đưa phạm nhân nước ngoài về xét xử , tôi chỉ phải về đến nước Mĩ, anh có thể làm gì tôi? Huống chi. . . . . ." Cô ta liếc Bối Bối." Anh thật cam lòng để cho thân thể bảo bối của vợ anh bị người của toàn thế giới thưởng thức sao? Anh thật cam lòng để cho trên mặt vợ anh mấy cái sẹo sao? Bây giờ mặc dù bác sĩ chỉnh hình rất lợi hại, nhưng còn một ít sẹo là tiêu trừ không hết đó! Hơn nữa nhưng thế nào con mắt cũng không trở lại !"
Văn Hạo nhắm mắt lại, ngay sau đó mở ra."Cô muốn tôi làm thế nào?" Anh cứng nhắc hỏi.
Quỳnh Ny vui vẻ cười ha ha."Nguyện ý thuận theo tôi sao?"
Văn Hạo cắn răng không nói.
Tiếng nói lớn cùng ngón tay chỉ xuống."Quỳ xuống!"
"Đừng!" Bối Bối bỗng dưng hét rầm lên."Không cần, nhiều hơn, đừng nghe chị ta, em không tin chị ta thật dám đối với em như thế, chị takhông có lá gan lớn như vậy, nhiều hơn, đừng nghe chị ta, nhiều hơn. . . . . ."
Quỳnh Ny đột nhiên ngồi dậy rống to: "Bịt chặt miệng cô ta!"
Mặt nạ ở dưới mắt đột nhiên xuất hiện hai dấu chấm hỏi, Quỳnh Ny sững sờ, ngay sau đó cực kỳ tức giận rống: "Trời đánh! Cư nhiên giao cho mình một tên ngu ngốc không hiểu tiếng Anh !"
Mắng nửa ngày, cô ta mới hận hận chỉ chỉ Bối Bối, lại vứt một cái khăn gối đầu làm bộ nhét chặt miệng, người đàn ông kia mới có thể hiểu cầm gối đầu nhét chặt bên trong miệng Bối Bối .
Quỳnh Ny hả hê liếc về Bối Bối một cái, lại chuyển hướng tới Văn Hạo , thân thể nằm nghiêng trở về, đỏ thẫm khấu đan cũng lần nữa đi xuống một chút: "Quỳ xuống, Lí Tư."
Không có dự định gì tốt, an toàn của Bối Bối là quan trọng nhất, Văn Hạo không nhìn sau lưng truyền tới tiếng ô ô, mặt anh không thay đổi từ từ quỳ xuống.
Quỳnh Ny hài lòng cười cười."Cầu xin tôi!" CÔ tlại ra lệnh.
Vẫn không có bất cứ chút do dự nào."Cầu xin cô bỏ qua cho Bối Bối đi!" Văn Hạo thành tâm thành ý yêu cầu.
"Không, không, không!" Quỳnh Ny lắc đầu liên tục."Cầu xin ta với ngươi ân ái."
Sắc mặt Văn Hạo lộ vẻ sầu thảm."Cô ——"
"Không sai, " Quỳnh Ny lắc đầu liên tục."Cầu xin tôi và anh ân ái, hơn nữa còn là ngay trước mặt vợ của anh, có muốn hay không tùy anh, dù sao anh đã biết ý định của tôi như thế nào. .”
Văn Hạo nhìn chằm chằm Quỳnh Ny. Hồi lâu sau, anh đột nhiên phát hiện một chuyện.
"Cô căn bản không có ý định bỏ qua cho Bối Bối có đúng hay không?"
Quỳnh Ny trừng mắt nhìn, chợt cười dịu dàng lên."Coi như anh thông minh.
Anh biết, cha tôi vô cùng coi trọng anh, chuyện này nếu để cho ông ấy biết sợ rằng không ổn, bởi vì ông ấy còn chưa có quyết định muốn do Nanni hoặc tôi thừa kế công ty gia tộc." Cô ta bất đắc dĩ nói."Cho nên để bảo đảm chuyện này không để cho cha tôi biết, tôi không thể làm gì khác hơn là vì mình chừa chút an toàn. Anh yên tâm, chỉ cần anh không nói nhiều, tôi bảo đảm phim tài liệu của vợ anh tuyệt đối sẽ không lưu lạc đến trên thị trường."
Văn Hạo lần nữa nhắm mắt lại suy tư hồi lâu, cuối cùng anh mở mắt ra bình tĩnh nói: "Được, tôi đồng ý với cô, nhưng là có một vấn đề trước hết giải quyết."
"Vấn đề gì?"
"Tôi vừa nhìn thấy cô liền muốn nôn " Văn Hạo lạnh lùng nói."Vậy tôi cùng cô ân ái như thế nào?"
Quỳnh Ny nghe vậy đột nhiên nhảy dựng lên gầm thét: "Anh nói cái gì! ?"
"Đây là sự thật, chính cô cũng quyến rũ qua tôi rất nhiều lần rồi, tôi một lần có phản ứng?" Văn Hạo giễu cợt nói."Không có, tôi hoàn toàn không có biện pháp đối với cô nổi phản ứng."
Quỳnh Ny căm giận hé miệng, rồi lại nói không ra bất kỳ lời nói . Văn hạo nói không sai, lấy kinh nghiệm phong phú của cô ta đối với đàn ông xem, phản ứng của Văn Hạo đối với cô ta hình như thật là vô năng . Nhưng. . . . . .
"Anh với vợ anh chẳng lẽ là vợ chồng hữu danh vô thực ?"
"Chính là điểm này " Văn Hạo rũ mắt."Tôi chỉ đối với vợ tôi có phản ứng, những nữ nhân khác đều không thể để cho tôi hưng phấn."
Quỳnh Ny híp híp mắt, rồi sau đó gật đầu một cái."Rất thông minh, muốn dùng loại lý do này tới từ chối. Nói cho anh biết, không dễ dàng như vậy. Anh đối với tôi không dậy được phản ứng chứ gì? Không sao, anh cùng vợ thân thiết trước, chờ anh hưng phấn sau, đến phiên tôi ra sân, như vậy ngươi sẽ không sao chứ?"
"Có thể." Văn Hạo đứng lên, anh quay đầu lại hướng nhìn Bối Bối bên kia.
"Như vậy có thể thân thiết sao?"
"Này! Anh đến. . . . . ." Quỳnh Ny bỗng dưng im miệng, tiếp theo hướng phía người đàn ông kia so tay ý bảo hắn canh giữ ở cửa phòng.
Văn Hạo ngay sau đó vì Bối Bối cởi ra dây trói buộc trên tay, vừa ở bên tai cô nói nhỏ: "Bối Bối, chờ một chút anh lên một tiếng chạy, em liền lập tức chạy ra ngoài, anh sẽ ngăn cản tên . . . . . ."
Bối Bối ô ô lắc đầu mãnh liệt, Văn Hạo tiếp tục nhỏ giọng khuyên nhủ: "Bối Bối, em yên tâm, mục đích của cô ta là muốn anh theo cô ta làm việc, cho nên tuyệt sẽ không làm thương tổn anh đâu. Nhưng chỉ cần em ở nơi này, anh liền nhất định bị bọn hắn làm hại, cho nênem nhất định phải trốn trước, để cho anh tránh lo âu về sau cùng bọn họ chu toàn, chỉ cần bọn họ không có lợi thế uy hiếp anh , dĩ nhiên là không có cách nào.
Như vậy em hiểu chưa?"
Bối Bối chăm chú nhìn anh một hồi lâu, hiểu rõ anh nói là sự thật, rốt cuộc từ từ gật đầu một cái.
"Này, mấy người đang làm gì? Còn không mau một chút!"
Văn Hạo mặc kệ Quỳnh Ny thúc giục, thẳng lấy xuống khăn gối đầu trong miệng Bối Bối, vừa cởi tất cả dây trói buộc sau, Văn Hạo vừa tỉ mỉ hỏi: "Năng động sao?"
Bối Bối dùng chân dùng sức vẩy ra."Không thành vấn đề."
Văn Hạo triển khai một nụ cười an ủi ở môi cô hôn một cái."Anh yêu em ." Anh nói, Bối Bối vừa mới ngẩn người , Anh đã đứng lại đằng trước người đàn ông mang súng .
"Tiên sinh, chúng tôi muốn làm chuyện, anh có thể hay không lui về phía sau?"
Người đàn ông mang súng nghi ngờ nhìn về, Quỳnh Ny ngay trong nháy mắt này, tay trái Văn Hạo mạnh mẽ hạ bắt được cổ tay phải người đàn ông mang súng đem họng súng chỉ hướng bên kia, đồng thời dùng sức kéo ra đem nam nhân kéo cách cửa, trong miệng kêu to: "Chạy!
Bối Bối! Chạy mau!"
Bối Bối ứng tiếng lập tức nhảy dựng lên lướt qua bên cạnh bọn họ lao ra cửa phòng, lao ra cửa chính, trước cửa là một cái đường đất đá, một chiếc Ford sẵn sàng liền dừng ở chỗ xa xa. Cô không biết lái xe, cũng không có ngốc đến theo đường đá trốn, không thể làm gì khác hơn là hướng bên cạnh trong rừng cây vừa chui, tiếp theo vùi đầu đi tiếp tục xông lên phía trước.
Nhưng cô xông lên không bao lâu liền nghe được một tiếng súng vang, không chút nghĩ ngợi, cô lập tức chạy về.
Không phải là nhiều hơn, ngàn vạn lần không được là nhiều hơn!
Cô ở trong lòng liều mạng khấn thầm , mới chạy đến trước phòng nhỏ, khóe mắt thoáng nhìn, thấy Quỳnh Ny cùng người đàn ông mang súng đang vội vội vàng vàng chui vào trong xe nhanh chóng lái rời đi, lòng của cô đôt nhiên chợt lạnh, trong miệng không khỏi hét rầm lên.
"Nhiều hơn! Nhiều hơn!"
Cô mới vọt vào cửa chính, liền một cái nhìn thấy Văn Hạo ngồi dựa vào bên cửa phòng, trên vai trái thấm đẫm một mảng màu hồng, lòng của cô đang treo ngược cành cây lập tức nới lỏng. Không có chết, chỉ là bị thương, thật là cám ơn trời đất!
Mà Văn Hạo vừa nhìn thấy Bối Bối, hai hàng lông mày nhíu không khỏi khóa chặt hơn rồi.
"Em trở về làm gì? Bọn họ hội. . . . . ."
"Bọn họ chạy rồi."
Bối Bối nói qua vén áo sơ mi của anh lên nghía một cái, ngay sau đó chạy vào bên trong phòng đem cái mền trên giường dùng sức xé ra làm thành đệm vải đơn giản cùng đeo băng để băng bó vết thương Văn Hạo, còn giúp anh dùng vải đem tay trái treo ngược ở trên cổ.
"Anh không phải là nói bọn họ sẽ không làm thương tổn anh sao?"
Văn Hạo cười khổ."Súng cước cò."
"Có thể đi không?" Bối Bối lo âu hỏi.
Văn Hạo hít sâu mấy lần, rồi sau đó gật đầu một cái."Có thể."
Vì vậy Bối Bối đem cánh tay phải Văn Hạo đặt trên gáy giúp đỡ anh đứng lên. Văn Hạo loạng choạng, ngay sau đó đứng vững.
"Đi thôi, hi vọng nơi này cách chỗ người ở không xa."