t cậu, không đùa giỡn tình cảm của cậu. Từ điểm này có thể nhận ra được cô là người phụ nữ trong sáng thiện lương.
“Thực ra, em nói rất đúng, bản thân anh cũng không rõ tình cảm anh dành cho em là sự mến mộ, cảm mến hay là tình yêu đích thực. Hôm đó gặp lại em tại cửa hàng bách hóa, nỗi xúc động đã xuất hiện trong anh, anh muốn bắt đầu theo đuổi em lại, muốn trải nghiệm cảm giác hẹn hò yêu đương cùng em, để thoả ý nguyện của thời đại học!”
“Bất luận thế nào thì anh vẫn là người tốt, là em không có phước phận, không xứng có được tình yêu của anh. Mong rằng anh có thể tìm được hạnh phúc thực sự của mình!” Diệp Phiên Nhiên nói giọng chân thành, cảm kích từ đáy lòng trước sự rông lượng tha thứ của cậu.
“Vậy bọn mình còn có thể gặp nhau không?” Ánh mắt Tiết Sam dịu dàng trở lại.
“Dĩ nhiên rồi, nếu như anh còn muốn làm bạn với em!” Trong lòng Diệp Phiên Nhiên dấy lên cảm xúc trong sáng thanh khiết. Hóa ra từ chối một tình cảm không phù hợp với mình chẳng hề khó khăn chút nào.
Khi Tiết Sam bỏ đi, cô vẫn còn đứng đó, mãi đến khi không còn trông thấy bóng dáng cậu nữa mới chậm rãi quay người lại, một mình bước đến bên cầu thang đen tối.
Diệp Phiên Nhiên trở về nhà, nằm trên giường, không nhúc nhích cử động, đầu óc cô bắt đầu quẩn quanh với cái tên Dương Tịch…
Tối nay, anh sẽ ở bên Chung Ni? Cô khẩn khoản muốn biết, dù rằng kết quả cuối cùng đau thương hay là nỗi khó xử thì cô vẫn muốn tìm kiếm đáp án, không muốn tiếp tục né tránh nữa, không muốn tự dối mình dối người nữa.
Diệp Phiên Nhiên bò dậy khỏi giường, bước đến bên phòng khách, nhấn nút gọi điện thoại di động cho Chung Ni.
Tút tút tút…
Sự chờ đợi lúc này, là sự dày vò đến không ngờ, chẳng rõ mất bao lâu đầu dây mới vọng lại tiếng “Alô”.
“Tiểu Ni, là chị!” Diệp Phiên Nhiên hít thở thật sâu, lấy hết can đảm: “Giờ em đang ở đâu?”
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, giống như vũ trường disco, giọng Chung Ni hòa cùng sự ồn ào xô bồ, nghe không rõ lắm: “Tối thứ Bảy, ngoài đi vũ trường thì em còn có thể đi đâu nữa chứ?”
Thời đi học, Dương Tịch không muốn đến vũ trường, anh không có sở trường trong bất cứ môn khiêu vũ xã giao nào, vả lại anh còn cảm thấy rằng trong quang cảnh ngọn đèn xanh đỏ chói lòa, cờ bạc rượu chè, nam nữ ôm ấp cùng nhau khiêu vũ trông rất khó chịu. Lẽ nào khi bước ra ngoài xã hội anh thay đổi rồi sao?
“Em…” Cô chuẩn bị sẵn can đảm nhưng chưa chuẩn bị sẵn những lời cần nói.
“Chị à, có chuyện gì phải không?” Chung Ni cất tiếng gọi cô: “Chị đợi một lát, em ra hành làng!”
Hồi sau, điện thoại tĩnh lặng cuối cùng cũng vọng lại giọng nói vui vẻ thoải mái của Chung Ni: “Chị nói đi, em nghe đây!”
Diệp Phiên Nhiên đấu tranh hồi lâu mới cất tiếng hỏi: “Dương Tịch có đi cùng em không?”
“Đâu có, anh ta làm sao đi cùng với em được chứ?” Giọng Chung Ni khoan thai hồn nhiên ngây ngô, không giống đang nói dối.
“Hôm nay là Lễ Tình nhân, anh ta… không phải bạn trai em sao?” Cô gặng hỏi đến cùng, giọng run rẩy.
“Ai nói Dương Tịch là bạn trai của em?” Chung Ni cười khanh khách ở đầu dây bên kia, giọng cười lanh lảnh hệt như chiếc chuông bạc: “Chị à, chị nhầm rồi, anh ta chỉ là cấp trên của em, là đồng nghiệp tại công ty chứng khoán!”
Diệp Phiên Nhiên ôm chặt lấy điện thoại, ngậm chặt miệng, hồi lâu chẳng hó hé lời nào. Cô không phân rõ được tâm trạng của mình lúc này là kinh ngạc vui mừng hay là tức giận tột độ.
“Chị à, chị quen Dương Tịch đúng không?” Chung Ni khẽ nói, giọng rõ mồn một: “Anh ta chính là người bạn trung học mà chị nói à?”
“Chị không quen anh ta!” Diệp Phiên Nhiên cắn môi, nói từng câu từng chữ: “Chị chưa bao giờ quen anh ta cả!” Nói rồi, cô vứt điện thoại, quay về phòng ngủ.
Cô không bật đèn, lưng khẽ tựa bên bệ cửa sổ, cảnh tượng sau khi trùng phùng với Dương Tịch nổi lên trong tâm khảm cô…
Dương Tich vì sao anh làm em hiểu lầm? Rõ ràng có bao nhiêu cơ hội nhưng anh chẳng giải thích đến một lần, giương mắt nhìn em ghen tuông, nhìn em đau đớn, nhìn em thất vọng… Rốt cuộc anh đang làm trò quỷ quái gì? Lẽ nào chỉ vì để trả thù? Vì muốn ghi mối hận chia tay năm xưa mà cố tình lấy đứa em họ ra chọc giận em?
Lần này trở về, Dương Tịch thực sự đã thay đổi, không còn cộc cằn xúc động, niềm nở ngây ngô cũng chẳng còn yêu hết mình. Anh trở thành người thông minh sắc sảo, trở thành kẻ ngấm ngầm chịu đựng, ứng xử giữ kẽ, hữu tình mà như vô ý hệt như đang trêu ghẹo bỡn cợt, thăm dò cô.
Diệp Phiên Nhiên trăn trở trằn trọc hết lần này đến lần khác trên giường, không tài nào đoán ra rốt cuộc Dương Tich muốn làm gì. Anh không xuất hiện nhưng đến phút cuối cùng vẫn làm tim cô đảo lộn…
Tối Lễ Tình nhân này trời định cô phải mất ngủ rồi. May mà, mai là Chủ nhật, không cần phải dậy sớm đón xe buýt.