“Sao thế?” Diệp Phiên Nhiên vỗ nhẹ vai cô: “Chị vẫn thích dáng vẻ em không trang điểm hơn, hệt như học sinh trung học trong sáng ấy!”
“Rồi sao nữa?” Cô cụp mắt, thở dài nói: “Em chịu trăm ngàn đắng cay thay đổi dáng vẻ nhưng anh ấy vẫn chẳng yêu em!”
“Ai cơ, người đồng nghiệp mới của em à?” Diệp Phiên Nhiên hỏi, giọng có chút thương xót. Trong mắt cô, đứa em họ vẫn là đứa trẻ ngây thơ.
“Không phải anh ta thì còn ai vào đây nữa? Anh ta chẳng qua chỉ coi em là đứa con gái bé bỏng chưa hiểu sự đời, vốn dĩ không nhìn em bằng ánh mắt của một người đàn ông!” Chung Ni lòng đầy nỗi uất ức.
Giờ tan sở, mọi người lục đục túa ra từ tòa cao ốc, tò mò hiếu kỳ nhìn hai người, nhưng dĩ nhiên đa phần là nhìn Chung Ni, vẻ trẻ trung xinh xắn của con gái vẫn thường thu hút ánh nhìn của đàn ông. Diệp Phiên Nhiên không muốn bị người khác có cơ hội chiêm ngưỡng mình miễn phí. Cô kéo lấy Chung Ni bước đến quán cà phê Old Tree cách đó không xa.
Ngồi xuống chiếc ghế xích đu cạnh cửa sổ, Diệp Phiên Nhiên gọi tách cà phê Cappuccino mà Chung Ni thích nhất, vậy mà cô vẫn dửng dưng. Mãi một lúc sau, cô không cam lòng nói: “chị à, em có điểm nào không tốt chứ? Vì anh ấy em ra sức thay đổi, không trang điểm, không nhuộm tóc, cười không lộ hàm răng để trở thành thục nữ mà anh ấy yêu mến!”
Diệp Phiên Nhiên vỗ vỗ lòng bàn tay cô, nói giọng vỗ về: “Tình yêu, cần phải có duyên phận, miễn cưỡng không được đâu em. Không thể có chuyện em vì anh ta thay đổi là được đâu!”
“Hài, từ Mỹ về có gì là hay ho đâu chứ, người ta chưa bao giờ theo đuổi đàn ông đâu đấy!” Chung Ni than vắn thở dài xong, nhấc lấy tách cà phê, rót mạnh một hớp vào miệng. Có lẽ là vì quá đắng, cô bất giác nhíu mày.
“Anh ta từ Mỹ về à?” Diệp Phiên Nhiên dửng dưng hỏi: “Làm công việc gì ở công ty em?”
“Giám đốc kinh doanh khu vực thành phố S.” Chung Ni nói: “Tổng giám đốc công ty chứng khoán XX vừa tuyển dụng mới mức lương toàn cầu, nói là thành phần cốt cán tinh anh du học nước ngoài chuyên ngành tài chính, có lẽ sẽ mang lại giá trị sức sáng tạo cao hơn cho công ty.”
Đây chính là ảnh hưởng của tình hình quốc tế chung trước mắt, theo đà nguy cơ khủng hoảng tài chính tại Mỹ ngày càng nghiêm trọng, công ty Lehman Brothers cùng công ty chứng khoán Merril Lynch liên tục bị sáp nhập thu mua. Rất nhiều doanh nghiệp tài chính bị đóng cửa, không thể chỉ dựa vào một vài chính sách là có thể khôi phục trở lại được. Hàng tá sinh viên du học nước ngoài vừa tốt nghiệp liền gia nhập ngay vào “hội những người thất nghiệp” trên con phố, trong đó không ít nhân tài chuyên ngành tài chính lựa chọn về nước tìm việc làm, những vị trí cấp cao mà bọn họ ưu ái tuyển chọn chính là những vị trí trong ngành ngân hàng, chứng khoán.
“Người ta khước từ em có lẽ vì đã lấy vợ rồi!” Diệp Phiên Nhiên đoán mò. Đẹp trai, du học nước ngoài, học chuyên ngành tài chính, thông thường những người đàn ông ưu tú như thế này rất hiếm người còn độc thân.
“Em đã hỏi dò từ lâu rồi, anh ta chưa kết hôn, cả bạn gái cũng chưa có!” Chung Ni nói: “Em phải tốn biết bao công sức mới thu thập được thông tin cá nhân của anh ta. Nè, tất cả đều ở đây cả!”
Chung Ni đẩy cuốn nhật ký sang chỗ cô. Diệp Phiên Nhiên nhanh nhảu liếc mắt nhìn, thoáng chốc, cô chết lặng người trên chiếc ghế xích đu.
“Họ tên: Dương Tịch, ngày sinh: 24 tháng 5 năm 1983, chiều cao: 1m86, cân nặng: 80kg. Tốt nghiệp chuyên ngành tài chính quốc tế Đại học Nam Kinh, năm 2005 sang Mỹ du học…”
“Ai?” Cô kinh hoảng hốt hoảng hỏi: “Tiểu Ni, em nói là anh ấy tên Dương Tịch? Không thể nào!”
Thế gian này rộng lớn biết bao, vì sao… lại là anh?
Diệp Phiên Nhiên nghĩ thầm, có lẽ chỉ là người cùng tên, trên thế gian này, có rất nhiều người cùng họ cùng tên.
Nhưng mà, cả ngày tháng năm sinh, chiều cao, cân nặng, đến cả trường đại học anh từng tốt nghiệp cũng y hệt. Vậy thì, chỉ có thể là anh thôi!
Dương Tịch về nước rồi, vả lại anh đang ở thành phố S!
“Sao thế, chị, chị quen anh ta à?” Chung Ni hỏi giọng kinh ngạc.
Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, nói khỏa lấp: “Không quen. Chị có người bạn học chung thời trung học phổ thông, có tên giống hệt anh ta!”
Chung Ni giằnh lại cuốn nhật ký, lại thở dài: “Biết sớm thế này, chi bằng không yêu cho rồi. Giờ thì mọi người trong công ty ai cũng biết, yêu không thành không nói làm gì, mà thể diện cũng chẳng còn!”
Con tim Diệp Phiên Nhiên xao xuyến. Hai mươi mốt tuổi, em họ giỏi giang, cô cũng vậy, hóa ra là cùng một giuộc trẻ tuổi làm cao, không hiểu tình yêu và sĩ diện, cái nào mới là quan trọng.
Cô không biết nên an ủi Chung Ni thế nào. Nếu người đó thực sự là Dương Tịch, thì người cần an ủi chính là cô.
Ngồi trong tiệm cà phê mãi đến khi đèn đuốc thành phố sáng trưng, Diệp Phiên Nhiên gọi nhân viên phục vụ chọn hai phần cơm Tàu. Tiệm cà phê này không chỉ bày bán cà phê mà còn kinh doanh cả món ăn Trung Âu. Khoảng thời gian buổi tối, người ra kẻ vào, không khí dần ồn ào xô bồ, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh lặng ban đầu.
Chung Ni chẳng có hứng ăn, Diệp Phiên Nhiên ăn cũng rất ít.
Ngay góc bên kia quán, có người đang chơi đàn piano, là bản nhạc Nhất mực yêu em mà Diệp Phiên Nhiên quen thuộc nhất. Đưa mắt nhìn ánh đèn lấp lóa ngoài cửa sổ, lắng nghe tiếng đàn thánh thót, Diệp Phiên Nhiên vô cùng xúc động trong lòng nhưng chẳng biết nói từ đâu.
Mãi đến khi ăn xong bữa tối, tiễn Chung Ni đón chuyến xe buýt cô mới gắng sức vờ như không hề có chuyện gì, hỏi: “Anh ta về nước bao giờ?”
“Ai cơ?” Chung Ni phản ứng ngay lại.
“Giám đốc Dương em vừa nói lúc nãy đó!”
“Về hơn hai tháng rồi!” Chung Ni nói: “Anh ta vừa vào công ty cả đám đã mê mẩn điên đảo. Nhưng mà, em là đứa khờ khạo nhất!”
Xe buýt đã đến, Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn theo Chung Ni nép người bước lên cửa xe, dáng nhìn cao ráo cân đối, trang phục trang nhã, mặt thanh mày tú, mày rậm mắt đen, trông không khác gì cô ngày xưa.
Cô thở dài, giẫm lên bóng cây mờ nhạt bên đường, bước đến phía trước. Tại ngã tư, trông thấy đèn đỏ, cô khẽ dừng bước, trước mặt là dòng xe tấp nập, chẳng rõ người ngồi trong chiếc xe có phải là anh không?
Song, dù sao thì cô và anh sống cùng một thành phố, bước trên cùng mặt đất, hít thở chung một bầu không khí.
Mãi đến tận bây giờ anh vẫn độc thân, vẫn chưa có bạn gái, liệu có phải vì anh vẫn mãi đứng nguyên một chỗ chờ đợi, chờ đợi cô quay về?
Diệp Phiên Nhiên không dám khẳng định nhưng cô quyết định thử sức một lần. Dương Tịch à, lần này đổi lại để em theo đuổi anh nhé!