phẫn nộ. Vẻ mặt này khiến người khác hoảng sợ. Từ khi quen cậu đến nay, đây là lần đầu tiên Diệp Phiên Nhiên trông thấy.
Điều khiến cô càng kinh hoàng hơn chính là giọng nói phẫn nộ của cậu: “Diệp Phiên Nhiên, người vừa rồi em ôm có phải là Thẩm Vỹ không?”
Cậu gọi cô là Diệp Phiên Nhiên, không còn là Phiên Phiên nữa! Một luồng khí lạnh len lỏi từ sâu tận trong tim nhanh chóng lan khắp cơ thể cô. Cô khẽ khàng ngẩng đầu, há hốc miệng nhưng chẳng nói nên lời nào.
“Em không đến Nam Kinh, cũng không muốn anh đến trường chính là vì Thẩm Vỹ ư? Các người tình cũ không rủ cũng đến chứ gì?” Dương Tịch nắm chặt lấy cánh tay cô, ra sức véo càng khiến cô thêm đau đớn.
Cô lắc đầu, nghiến chặt răng nói: “Không phải!”
“Nhưng anh vừa tận mắt trông thấy hai người ôm nhau kia mà. Diệp Phiên Nhiên, rốt thì em có coi anh là bạn trai của em không? Em còn ngang nhiên bỏ mặc anh, một mình chạy về thành phố D, còn đứng trước cửa ôm ấp người con trai khác vào lòng?”
Dương Tịch chẳng cách nào tin lời cô nói, vừa rồi điều cậu tận mắt nhìn thấy đã kích thích dây thần kinh mong manh nhạy cảm của cậu, gợi lại nút thắt không lời giải đáp tận sâu trong lòng cậu.
Khúc mắc đó liên quan đến Thẩm Vỹ. Dương Tịch chẳng cách nào quên được cảnh tượng năm xưa Diệp Phiên Nhiên chia tay Thẩm Vỹ khi cậu ta chuyển trường. Cậu bắt gặp Diệp Phiên Nhiên và Thẩm Vỹ ngay cầu thang lớp học. Cậu mải miết đi theo hai người ra đến tận sân tập.
Dưới ánh chiều tà, ráng chiều bao phủ khắp bầu trời. Dương Tịch lẳng lặng một mình đứng dưới gốc cây dõi mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên ôm chầm lấy Thẩm Vỹ từ phía sau, áp mặt vào sống lưng cậu ta.
Rất lâu sau, Dương tịch chỉ cần nhắm mắt đã trông thấy cảnh tượng Diệp Phiên Nhiên ôm Thẩm Vỹ, lưu luyến không rời, mặt đẫm lệ. Cũng chính vì nguyên do này mà cậu thường suy tính thiệt hơn với Diệp Phiên Nhiên, không có cảm giác an toàn.
Giờ thì, hình ảnh năm xưa lần nữa tái hiện ngay trước mắt cậu, nỗi phiền muộn chất chứa trong lồng ngực bao lâu nay bỗng chốc tuôn trào.
Từ trung học năm hai đến giờ, đúng năm năm ròng rã, cậu dường như vứt bỏ sự tôn nghiêm của mình, hy sinh tất cả cho tình yêu, chẳng giữ lại chút gì cho mình, hết lòng yêu thương, nâng niu, chiều chuộng cô, có thể nói rằng hết mực nhường nhịn nhún nhường, chăm sóc cung phụng cô. Vậy mà trong mắt cô, cậu vẫn mãi không sánh bằng Thẩm Vỹ, dù rằng hai người yêu nhau hơn ba năm trời, dẫu cho giữa họ đã nảy sinh quan hệ thân mật thể xác.
Với Thẩm Vỹ, Diệp Phiên Nhiên từng nói giọng quả quyết rằng: “Em đợi anh, bất luận là bao lâu đi chăng nữa!” Còn khi đối mặt với cậu thì cô một mặt né tránh lùi bước, đến cả điện thoại của cậu, cô cũng không nghe.
Hôm đó tại phòng trà Thiên thượng Nhân gian, Dương Tịch đứng ngoài cửa, nín thở lắng nghe. Khoảnh khắc đó, cậu mong mỏi biết bao được nghe thấy Diệp Phiên Nhiên nói trước mặt mẹ cậu rằng: “Cháu yêu Dương Tịch, bất kể bao khó khăn gian khổ, cháu cũng muốn ở bên anh ấy, mãi mãi không bao giờ rời xa nhau!”
Thế nhưng, cô lại nói rằng: “Thưa Dương phu nhân kính mến, cháu chưa bao giờ bám rịt lấy con trai bà, hoàn toàn ngược lại, chính con trai bà sống chết đòi quấn chặt lấy cháu. Nếu bà muốn cháu rời xa Dương Tịch, chi bằng khuyên anh ấy mau chóng từ bỏ đi!”
Có lẽ, trong tình thế cấp bách, đến phút cuối cùng cô cũng nói lời thật lòng rằng cô không yêu cậu, cô chưa bao giờ yêu cậu…
Nghĩ đến đây, Dương Tịch gần như đánh mất cả lý trí, đôi bàn tay nắm chặt lấy bả vai cô ra sức lay mạnh, đau khổ suy sụp hỏi cô: “Anh hỏi em, rốt cuộc em có yêu anh không? Có hay là không?”
Diệp Phiên Nhiên vốn đã hơi choáng váng, giờ bị cậu lắc đến váng cả đầu hoa cả mắt, ù tai, tim đập loạn. Cô ra sức vùng thoát khỏi cậu, nói lạc giọng: “Anh bỏ em ra!”
“Diệp Phiên Nhiên, em còn chưa trả lời câu hỏi của anh. Người em yêu là anh hay là Thẩm Vỹ?” Cậu như muốn bóp nát bả vai cô ra.
Cơn đau bả vai dần lan tỏa vào tận con tim, đau đớn đến mức cô chẳng thể nào đau hơn được nữa.
Cô đã trao cả đêm đầu tiên cùng thứ quý giá nhất của người con gái cho cậu, vì sao cậu vẫn không tin tưởng vào chính mình chứ?
Chỉ vì cô từng có quá khứ với Thẩm Vỹ hay sao? Nếu sớm biết có ngay hôm nay, nếu không phải vì bức thư đó của cậu thì cô và Thẩm Vỹ chẳng đến mức phải chia tay…
“Dương Tịch, anh còn mặt mũi nhắc đến Thẩm Vỹ ư?” Cô lạnh lung ngẩng đầu, nói: “Tôi và Thẩm Vỹ năm xưa chia tay nhau, chẳng phải do anh ban phát đó sao?”
Dương Tịch nghe giọng chỉ trích chất vấn của cô, cậu cảm nhận được sự kỳ lạ khó hiểu, đồng thời cậu cũng đọc được ý nghĩa khác trong câu nói của cô. Thì ra, co vẫn luôn tiếc nuối chuyện chia tay với Thẩm Vỹ. Nói cách khác, cô vốn dĩ hối hận về việc ở bên cậu!
Sự im lặng của Dương Tịch theo cách hiểu của Diệp Phiên Nhiên chính là đồng nghĩa với việc thừa nhận.
“Nói vậy là, thực sự là anh làm đúng không? Dương Tịch, tôi không ngờ thì ra anh bỉ ổi đến vậy!”
“Anh bỉ ổi?” Dương Tịch bị cô chọc giận, gân xanh nổi đầy trên trán và cổ: “Tôi có bỉ ổi thế nào cũng vẫn tốt hơn tính sớm nắng chiều mưa, lẳng lơ cợt nhả của cô!”
Đầu óc Diệp Phiên Nhiên nổ tiếng bộp hệt như bị ai đó tát một bạt tai. Cô trố mắt nhìn cậu, toàn thân đau đớn như vỡ tung ra. Dương Tịch, thì ra trong mắt anh, em là người nhơ nhớp bẩn thỉu đến mức này!
Cô ra sức vùng thoát khỏi cậu, cả người run lấy bẩy, gắng sức điều tiết lại hơi thở của mình. Hồi lâu sau cô phán một câu: “Nếu đã vậy, sao anh còn ở bên tôi làm gì nữa? Chi bằng chúng ta chia tay đi…”
Cậu nhướng mày nhìn cô, nói giọng mỉa mai: “Đây là điều em luôn mong mỏi trong lòng, chẳng phải sao? Giờ Thẩm Vỹ đã quay về rồi, em chẳng thể chần chừ được nữa. Tôi nói cho em biết, Diệp Phiên Nhiên à, tôi sẽ không chia tay với em đâu, dù chỉ để dằn vặt em thì tôi cũng chẳng buông tha cho em!”
Nói rồi, cậu tiến đến trước ép Diệp Phiên Nhiên vào góc tường, cả người đè lên cô, ra sức vặn chặt lấy cằm cô. Cậu cúi mặt xuống định trao cho cô nụ hôn thì Diệp Phiên Nhiên kiên quyết ngẩng mặt đi, giơ bàn chân phải lên đá cậu thật mạnh.
Dương Tịch không hề né tránh, bàn chân cô đá ngay vào cậu, cũng làm tổn thương con tim cậu.
Cậu cười nhạt, nhìn cô trân trân, từ đầu đến chân, rồi cậu từ tốn nói bằng giọng thấp trầm: “Yên tâm di, Diệp Phiên Nhiên, tôi sẽ không quấn lấy em nữa đâu, sẽ chẳng bám rịt lấy em không rời nữa. Tục ngữ có câu, dưa xanh thì chẳng ngọt, miễn cưỡng chẳng có hạnh phúc. Tôi, Dương Tịch không đến mức phải van xin tình yêu của người khác đâu!”
Cậu nói xong thì xoay người bỏ đi trong màn đêm đen.
Diệp Phiên Nhiên đứng ngây tại chỗ, cúi đầu, nghe tiếng bước chân cậu càng lúc càng xa dần xa dần.
Khoảnh khắc đó cô gần như hoàn toàn trở thành khúc gỗ, chẳng hề có suy nghĩ, cũng chẳng nhúc nhích. Là ai đã từng nói rằng họ sẽ mãi mãi bên nhau? Là ai đã nói cả đời này sẽ chẳng bao giờ chia xa? Người đàn ông từng thề thốt dưới ánh trăng chẳng bao giờ phụ lòng cô, vậy mà giờ đây kiên quyết dứt áo ra đi.
Nhìn vẻ mặt cùng lời nói của Dương Tịch, cô hiểu rằng cô đã mất cậu thực sự. Từ sự quấn quýt mãnh liệt đến những tranh cãi và rồi là tuyệt vọng và lạnh lùng. Trò chơi tình ái này đã kết thúc thật rồi.
Cô chẳng hề lấy làm lạ, bởi lẽ cảnh tượng này đã diễn đi diễn lại hàng trăm ngàn lần trong giấc mộng của cô. Chỉ có điều lần này là sự thật, cậu thực sự vứt bỏ cô mà ra đi!
Đêm tối mênh mang, nỗi tuyêt vọng cùng niềm đau thương ngút trời như bao trùm lấy cô. Diệp Phiên Nhiên, mày thua rồi, thua một cách thảm hại!
Diệp Phiên Nhiên trượt theo bức tường, mệt mỏi kiệt sức ngồi tuột xuống đất, mặt áp vào đầu gối. Cô rất muốn khóc, nhưng chẳng cách gì khóc, nỗi đau sâu thẳm tột cùng nhưng hóa ra không thể nào rơi lệ.
Cô đấu tranh giằng co rồi vịn bức tường lạnh băng, chậm rãi đứng lên, bước từng bước xuôi theo cầu thang, trong bóng tối, toàn thân kiệt sức, bước chân chao đảo xiêu vẹo bồng bềnh, thực sự hệt như chiếc lá, cơn gió vừa thổi đến liền bay lên.
Mở cánh cửa nhà, mẹ vừa trông thấy cô đã hỏi: “Phiên Phiên, Dương Tịch tìm thấy con chưa? Vừa rồi nó ngồi ở nhà chờ con rất lâu, gọi hoài điện thoại cho con không được…”
“Mẹ!” Cô yếu ớt đáp trả một câu: “Con rất mệt, con muốn ngủ!”
Lúc này mẹ cô mới để ý đến sắc mặt trắng bệch của cô. Hoảng hốt, bà đưa tay sờ thử trán cô, chạm vào lớp mồ hôi lạnh toát: “Con sao thế? Bệnh à?”
Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, chau mày: “Con buồn nôn!” Lời chưa nói dứt, cô phóng ngay vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, đến khi dạ dày trống rỗng mới miễn cưỡng đứng dậy.
Mẹ Diệp căng thẳng đi theo cô vào nhà vệ sinh, bà không khỏi thều thào: “Con uống rượu à? Mẹ ngửi thấy có mùi rượu! Con còn là sinh viên, lại là con gái, sao uống nhiều rượu như thế?”
“Mẹ à, đừng la nữa, con đi ngủ đây!” Diệp Phiên Nhiên thấy đầu nhức, đi về phòng mình, bỏ mặc lời càm ràm quan tâm của mẹ ngoài cửa.
Cô ngã người xuống giường, ôm lấy chú gấu bông nhỏ, áp mặt mình vào lớp long mềm mại, ấn nút nhạc, giọng hát nhẹ nhàng cất lên:
“Phiền muộn không ngớt, sầu muộn chẳng thể nào vơi, cớ sao lòng anh đầy sự trống trải?
Tình cảm đã ra đi, mọi thứ đều tan biến nhưng nỗi sầu muộn trong lòng anh chẳng thể nào tiêu tan.
Tại sao trên môi em ngự trị câu nói đó, cớ sao con tim anh vẫn không chịu nguôi ngoai?
Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?”
Khi cô hát đến lần thứ mười câu hát: “Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?” thì nước mắt cô tuôn trào mãnh liệt, từng giọt từng giọt rơi trên chú gấu nhỏ.
Dương Tịch, em quên không nói với anh một việc rất quan trọng. Em yêu anh!