Diệp Phiên Nhiên dường như tìm thấy hình ảnh của mình trước kia. Cô cũng từng trẻ trung sôi nổi, tràn đầy sức sống thế này, nỗi phiền muộn khi đó nếu không phải là thi cử thì là hục hặc với bạn bè, bằng không thì là bị thầy cô mắng mỏ. Cô lớn hơn họ chẳng bao nhiêu, gương mặt chưa thoát khỏi vẻ non nớt nhưng tâm hồn đã bị mài mòn, có phần đổi thay chút đỉnh.
Những năm tháng trong sáng vô tư, cô chẳng bao giờ có thể trở lại được nữa. Đây chính là sự khác biệt giữa cuộc sống trung học và đại học.
Ánh mặt trời mùa hạ gay gắt từ ngoài rọi vào, hắt trên da cô, kèm theo nỗi đau đớn nóng ran cháy bỏng.
Tình yêu, chẳng phải là điều kỳ lạ diệu kỳ nhất đó sao? Vì sao lại khiến cô cảm thấy rầu rĩ khổ sở thế này?
Dương Tịch cũng chẳng phải chàng trai kim đồng trong mắt các bạn nữ sinh thời trung học nữa. Lớp mạ vàng khắc trên người cậu đã dần lu mờ. Thực ra, cậu chỉ là chàng trai bình thường đứng trước sự trách móc của cô, cậu cũng hoảng hốt, bứt rứt không yên. Những ngày tháng gần đây, Dương Tịch vô cùng chán chường, lòng can đảm tự tin trước kia chợt tan biến sạch.
Cô thực sự có thai hay không, hiện vẫn chưa thể xác định được. Diệp Phiên Nhiên không muốn chuyển nỗi âu lo của mình sang Dương Tịch nhưng chính lúc này, cậu là đối tượng duy nhất mà cô có thể trút giận.
Lúc Dương Tịch đến, gương mặt chẳng hề có nụ cười, hàng lông mày đè nặng trên hai con mắt, sắc mặt sa sầm.
“Anh hỏi Trần Thần rồi, cậu ấy bảo tốt nhất là đến bệnh viện kiểm tra!” Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá.
“Anh nói với Trần Thần hả?” Diệp Phiên Nhiên trân trân nhìn cậu vẻ khó tin. Dương Tịch còn nói cả chuyện này với Trần Thần, sau này trước mặt Trần Thần cô còn mặt mũi nào nữa.
“Sao em lại sợ cậu ta biết?” Dương Tịch chau mày khó hiểu. “Cậu ta là anh em tốt nhất của anh, chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm cả. Bố cậu ấy làm trong bệnh viện, có thể giúp đỡ được…”
“Chẳng lẽ cả anh cũng nói với cả bố cậu ấy luôn à?” Máu trong người cô bỗng chốc xộc lên tận não. Cô hệt như túi pháo sắp được châm ngòi, nhảy dựng trên ghế đá: “Dương Tịch, anh nhất định phải loan tin cho mọi người biết mới hài lòng hay sao? Em là con gái, việc này mà đồn ra ngoài… Anh ích kỷ quá, chuyện gì cũng chỉ biết nghĩ đến mình, chưa bao giờ anh nghĩ cho em cả! Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy!”
Dương Tịch cũng rất sốt ruột, lời chỉ trích của Diệp Phiên Nhiên khiến cậu không nhịn nổi: “Trước đây anh thế nào, bây giờ thế nào? Anh làm vậy chẳng phải vì muốn tốt cho em sao?”
“Muốn tốt cho em?” Diệp Phiên Nhiên ngay tình thế cấp bách, nói chẳng lựa lời: “Đừng nói như thể anh quang minh lỗi lạc, anh chẳng qua chỉ vì muốn thỏa mãn ham muốn dơ bẩn của mình mà thôi!”
“Đúng vậy, ham muốn của anh dơ bẩn, chẳng lẽ em không muốn sao?” Dương Tịch nói giọng chế nhạo: “Làm như anh cưỡng hiếp em vậy!”
Diệp Phiên Nhiên nín thở, mắt mở to. Cô hoàn toàn ngơ ngác, chẳng thể phản ứng gì, dường như cô nghe không hiểu những lời cậu nói.
Bất thình lình trông thấy sắc mặt đờ đẫn của cô, Dương Tịch mới ý thức được mình đã nói sai, lời nói ra muốn rút lại cũng chẳng kịp. Diệp Phiên Nhiên nhìn cậu, chậm rãi ngồi xuống ghế, toàn thân không kìm được cơn run rẩy.
“Dương Tịch, anh không cưỡng hiếp em, là em tự đắm mình trong trụy lạc, là em tự rước nhục vào thân…” Cô nghẹn ngào nói không nên lời, quay mặt đi, bờ vai gầy guộc mong manh khẽ run rẩy.
“Phiên Phiên, anh không có ý đó, anh…” Dương Tịch chợt không diễn đạt thành lời, chỉ cảm thấy sốt ruột. Nhìn cô khóc không thành tiếng, lòng cậu vừa thương xót vừa lo lắng, cậu bước lại gần ôm lấy cô: “Tha thứ cho anh, anh thực sự không cố ý làm tổn thương em, anh chẳng qua nóng lòng thôi!”
“Dương Tịch, em biết là anh đã coi thường em!” Diệp Phiên Nhiên hít một hơi thật sâu, chật vật gạt nước mắt: “Từ lúc em lên giường cùng anh thì anh đã bắt đầu coi thường em rồi!”
“Không đâu, Phiên Phiên!” Dương Tịch cúi người, ôm lấy thân thể co rúm mềm nhũn của cô vào lòng: “Anh yêu em, sao anh có thể coi thường em chứ?”
Diệp Phiên Nhiên chẳng thể nói gì nữa, cổ họng cô như nghẹn cứng. Cô nhắm nghiền mắt, những giọt nước mắt rơi xuống thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng của cậu.
Lời của Dương Tịch như mũi dao hai lưỡi đâm sâu vào lồng ngực cô. Tuy rằng cô biết cậu không cố ý nhưng cô vẫn khó có thể nguôi ngoai được.
Cô có thể không để tâm đến người ta nói gì, làm gì, nhưng Dương Tịch là người cô yêu, ở trước mặt cậu, cô cao ngạo lại tự ti, chẳng thể chịu đựng được lời nói của cậu dù rằng chỉ là vô tình.
Tình cảm thời tuổi trẻ, thuần khiết và trong suốt tựa pha lê nhưng cũng rất mong manh, chỉ cần không cẩn thận, sẽ để lại vết sẹo trong lòng đôi bên, lâu ngày khó mà lành lặn được. Khi vết thương chất chứa góp nhặt theo từng năm tháng sẽ dần dần trở thành sự tổn thương.
Chuyện nghi ngờ mang thai ngoài ý muốn, kết quả cuối cùng cũng đã có, chẳng qua chỉ là do sợ hãi mà thôi.