Trên toa tàu lắc lư chao đảo, bước chân Dương Tịch đi rất nhanh, Diệp Phiên Nhiên gần như không theo kịp cậu, may mà cậu kéo lấy tay cô, chứ không cô đã té lăn nhào ra rồi.
“Em không muốn đi ăn!” Diệp Phiên Nhiên ra sức đẩy tay cậu ra, giọng nửa làm nũng nửa phản kháng: “Dương Tịch à, buông em ra!”
Hai người đã đi đến toa giường mềm gần toa ăn, cánh cửa trước mặt đóng chặt, ngoài âm thanh răng rắc phát ra từ toa tàu lửa thì bốn bề lặng ngắt như tờ.
Dương Tịch dừng bước, quay đầu lại, đáy mắt trong veo, nhoẻn nụ cười thấp thoáng mơ hồ, cậu nói: “Ngốc ạ, ai muốn đến toa ăn chứ? Anh chỉ muốn ở một mình bên em chốc lát thôi. Trước mặt Tào Quyên và những hành khách khác, anh làm sao ôm em được chứ?”
Gương mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, thoáng chốc, cậu ôm cô vào lòng, bóng hình hai người quấn chặt lấy nhau hiện trên cánh cửa kính.
Cô nghe thấy nhịp đập con tim cậu qua lớp áo sơ mi mỏng, cảm xúc bỗng chốc trào dâng mãnh liệt. Đứng trước người con trai này, cô quả thực chẳng có lý do gì không yêu cậu, cô đã thực sự yêu cậu đến mức không còn là chính mình nữa rồi.
“Phiên Phiên!” Cậu dịu dàng vòng quanh người cô, ghé môi sát bên thùy tai cô, nói: “Đến Hoàng Sơn, chúng mình ở cùng phòng, được không em?”
Khuôn mặt Diệp Phiên Nhiên đỏ ửng, vệt đỏ nhanh chóng lan rộng ra tận vùng cổ và mang tai. Cô đẩy cậu ra, cúi đầu nhìn ngón chân, hồi lâu không nói gì.
Cậu chụp lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng: “Phiên Phiên, em tin anh đi, anh sẽ không phụ lòng em đâu…”
Ngần ngừ trong chốc lát, Diệp Phiên Nhiên từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt ửng đỏ lặn đi dần, nước da trắng muốt càng tôn thêm đôi con ngươi đen láy long lanh: “Dương Tịch à, em chẳng biết bọn mình tiến được bao xa, tốt đẹp được bao lâu nhưng nếu anh thực sự muốn thì em sẽ trao cho anh…”
“Nói gì mà khờ khạo vậy?” Dương Tịch nắm thật chặt tay cô làm cánh tay cô bị đau: “Chúng mình mãi mãi không xa nhau.”
Khoảnh khắc này, cô hoàn toàn tin tưởng sự vững vàng trong tình yêu của cậu. Hệt như đoàn tàu xe lửa này đang chạy đến một quỹ đạo, hướng đến điểm tận cùng phía trước, hú còi lái thẳng một mạch…
Chuyến đi kéo dài suốt bảy tiếng đồng hồ, cô không hề say xe, thậm chí còn thích cảm giác xe lửa phóng vút trên đường ray phát ra những tiếng động răng rắc, tuy lắc lư chao đảo nhưng mang lại cho người ta cảm giác hết sức chân thật vững vàng.
Bốn giờ chiều, tàu hỏa dừng tại ga Hoàng Sơn, ngồi thêm hai giờ đồng hồ trên xe buýt, khi đến tiểu trấn dưới chân núi Hoàng Sơn thì trời đã nhá nhem tối.
Tiểu trấn cách núi Hoàng Sơn nửa tiếng ngồi xe, nhưng phần lớn khách du lịch đều lựa chọn trú ngụ tại nhà trọ trong tiểu trấn. Các khách sạn cao cấp trên núi đều thu phí rất cao, sinh viên như bọn họ không chịu nổi mức giá đó. Dương Tịch và Trần Thần chia nhau sử dụng chứng minh thư nhân dân của mình, đăng ký hai phòng đôi. Ngồi cả buổi trên tàu hỏa, mọi người ai cũng đã thấm mệt, ăn xong cơm tối thì ai nấy về phòng nghỉ ngơi.
Điều kiện nhà trọ rất đơn sơ, phòng ốc ẩm thấp âm u, tường nhà mốc loang lổ. Chiếc quạt trần trên trần nhà cao chuyển động phát ra tiếng kẽo kẹt chẳng những không mang lại hơi mát mà còn phả ra luồng không khí nóng bức.
Dương Tịch ngồi trên giường xem ti vi, để Diệp Phiên Nhiên đi tắm trước. Cậu mở âm lượng ti vi rất lớn để át đi tiếng nước rì rào vọng ra từ nhà tắm, nhưng rõ ràng tâm hồn treo ngược cành cây, thi thoảng cậu ngoái đầu nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt.
Không gian nhà tắm bức bối, không có bồn cầu, cũng chẳng có bồn tắm, chỉ có vòi hoa sen. Diệp Phiên Nhiên vặn vòi nước, chần chừ không chịu cởi đồ, nội tâm vẫn đang giao chiến giằng xé, rốt cuộc cô có muốn cùng cậu…
Thời gian từng phút trôi qua, Dương Tịch nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, cô đã tắm hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa chịu ra. Ngoài tiếng nước chảy không có động tĩnh gì khác, chẳng lẽ ngộ độc khí gas rồi hay sao?
Cậu bất chợt căng thẳng, luôn miệng gọi Phiên Phiên nhưng không nghe thấy tiếng đáp trả. Cậu bước đến gần, ra sức đập cửa: “Sao em vẫn chưa xong nữa? Em không sao chứ?”
“Ồ, xong ngay đây, anh đừng vào!” Cô hoảng hốt nói, tuột quần áo ra khỏi người, đứng tắm dưới làn nước ấm.
Em khóa trái cửa, làm sao anh vào được chứ? Dương Tịch cười thầm, xem ra cô ấy thực sự coi mình là kẻ háo sắc đây mà! Cậu có phần ác ý nắm chặt nắm đấm cửa, khẽ xoay một vòng, cánh cửa phòng tắm nhẹ nhàng mở ra.
Làn hơi nước trắng xóa, mờ ảo trong căn phòng, dáng hình thon gầy trắng trẻo thoắt ẩn thoắt hiện, phấp phới chuyển động, không trông thấy rõ ràng nhưng vô cùng hấp dẫn quyến rũ. Máu huyết bỗng chốc xộc thẳng lên não Dương Tịch, toàn thân cậu nóng dần lên.
Cậu ngẩn ngơ trước cửa một lúc, vẫn chưa biết nên bước vào hay rút lui thì Diệp Phiên Nhiên dường như nghe thấy tiếng động sau lưng, cô khẽ quay lại, thình lình hét toáng lên, Dương Tịch mặt đỏ tía tai, bối rối nói: “Cánh… cánh cửa… này… ổ khóa… hỏng rồi!”
Diệp Phiên Nhiên quay lưng lại, xấu hổ mặt đỏ bừng: “Sao anh còn đứng đó làm gì? Mau ra ngoài đi!”
Dương Tịch lúc này mới tỉnh mộng, vội vàng lui ra sau, chạy ra khỏi nhà tắm. Trước tình cảnh hoảng sợ ấy, Diệp Phiên Nhiên chẳng còn lòng dạ nào tắm nữa, cô chỉ xối qua loa một chút rồi thay chiếc áo ngủ, xõa mái tóc ướt và bước ra ngoài.
Dương Tịch ngồi bên mép giường, không dám ngẩng đầu lên, không dám nhìn cô, vẻ mặt khổ sở ngượng ngùng. Diệp Phiên Nhiên vốn hơi xấu hổ nhưng trông thấy bộ dạng của cậu thì tận đáy lòng cô dấy lên cảm xúc yêu mến kỳ lạ. Chàng sinh viên Đại học Nam Kinh tài giỏi này, chàng hoàng tử phong độ biết bao, giờ đây đứng trước mặt cô lại hệt như đứa trẻ vô tội.
Cô yêu chàng trai ngang ngược nông nổi này, yêu kiểu tự tin vững vàng của cậu, cũng yêu cả tính cách trẻ con của cậu cùng dáng vẻ ngượng ngùng rất hiếm khi để lộ ra trước mặt mọi người.
“Này, em tắm xong rồi.” Cô bước đến gần, dịu dàng nói: “Anh mau vào tắm đi!”
“Phiên Phiên…” Dương Tịch ngẩng đầu, cậu vốn định nói lời xin lỗi, nhưng lại tình cờ bắt gặp đôi mắt mỉm cười của cô. Diệp Phiên Nhiên đứng ngay tầm tay cậu, khuôn mặt nhu mỳ, điểm xuyết vài lớp phấn trong suốt, mái tóc đen nhánh ẩm ướt xõa ra trên đôi bờ vai, từng giọt nước trên mái tóc men theo chiếc cổ mảnh khảnh xinh xắn, từ từ chạy dọc xuống thấm ướt cả ngực áo ngủ trắng toát, từng đường cong cơ thể thiếu nữ thấp thoáng lộ ra… Cậu nhìn cô trân trân, toàn thân đón nhận được sự va chạm mãnh liệt, cậu cảm nhận mình dường như sắp nứt toạc ra.
“Ồ?” Cô cười hỏi, sắc mặt ngây thơ, lộ vẻ quyến rũ: “Anh muốn nói gì?”
Cậu nhún vai, hít một hơi thật sâu: “Là em cố ý, cố ý khép cửa để dụ anh vào đúng không?”
Mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, nói: “Dương Tịch, anh đừng có mà đổ thừa, em…” Lời còn chưa dứt, cả người cô bị cậu kéo ngay vào lồng ngực vạm vỡ, làn môi ấm áp đã chặn cứng cổ họng cô.
“Phiên Phiên, em quyến rũ anh!” Dương Tịch nghẹn ngào nói, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn. Thoáng chốc, đầu óc Diệp Phiên Nhiên trống rỗng rồi dần dần trở nên tỉnh táo. Cô không còn phản bác nữa, ngoan ngoãn dùng tay kéo lấy cổ cậu, mãnh liệt đáp trả.
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Dương Tịch ham muốn thể xác cô thì dựa vào đâu cô không tò mò chuyện tình cảm nam nữ chứ?
Dương Tịch đè cô xuống giường, vừa hôn cô vừa luồn tay vào chiếc váy ngủ. Diệp Phiên Nhiên như bị điện giật, cảm giác ấm áp này khiến cô run rẩy nhưng cô quyết cắn răng không để lộ ra. Và rồi ngón tay cậu luồn thẳng vào trong, chạy dọc men theo làn da trơn láng mát lạnh của cô, từng chút từng chút hướng lên… Cuối cùng bàn tay cậu chạm vào đôi nhũ hoa mềm mại trước ngực cô. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, cô há hốc miệng thở dốc. Cô chưa kịp ngăn cản thì Dương Tịch đã vén chiếc váy ngủ lên. Diệp Phiên Nhiên ngơ ngác ngồi bật dậy, kéo chiếc váy ngủ xuống, giận dữ nói: “Dương Tịch, anh làm gì vậy?”
Cậu hạ thấp giọng, vẻ mặt nài nỉ: “Cho anh xem một chút!” Rõ ràng hệt như đứa trẻ vòi ăn kẹo ngọt.
Diệp Phiên Nhiên kiên quyết lắc đầu, đẩy cậu ra: “Người anh toàn mồ hôi, hôi chết được, mau đi tắm đi!”
Cả ngày ngồi trên xe lửa, Dương Tịch biết toàn thân cậu nặng mùi mồ hôi nhưng vẫn sáp lại gần cô, khẽ lay cô, nói giọng trẻ con: “Một lát thôi mà!”
Diệp Phiên Nhiên vẫn cự tuyệt cậu nhưng thái độ không còn kiên quyết như vừa rồi nữa. Nội tâm giằng xé dữ dội, ngẫm nghĩ mình sớm muộn gì cũng là của anh, còn xem xét gì nữa chứ? Dưới sự đồng ý ngầm của cô, Dương Tịch vén chiếc váy ngủ lên đến tận ngang ngực. Diệp Phiên Nhiên xấu hổ mắt nhắm nghiền không muốn chạm vào niềm dục vọng ham muốn trong đôi mắt cậu.
Hốc mắt Dương Tịch gần như rách toạc ra, cậu nhìn chăm chú vào bầu ngực của cô. Bầu ngực cô tuy không đầy đặn nhưng tròn trĩnh hướng lên hệt như đôi bồ câu trắng ngọc ngà đáng yêu, mềm mại mịn màng long lanh sáng chói dưới ánh đèn. Cậu khẽ rên rỉ thì thầm, khom người há miệng khẽ ngậm lấy núm nhũ hoa. Diệp Phiên Nhiên chợt mở choàng đôi mắt đang khép chặt, ra sức thừa sống thiếu chết đẩy vai cậu ra nhưng cậu vẫn chẳng mảy may nhúc nhích, vùi mặt trước ngực cô, nhẹ nhàng gặm nhấm mơn trớn. Diệp Phiên Nhiên cất tiếng van nài, tiếng thổn thức hòa cùng cơn thở dốc: “Đừng… xin anh đấy, đừng…”
Dương Tịch lúc này không còn kiềm chế được mình nữa, cậu ôm lấy cô ngã vật ra giường, nâng mặt cô lên hôn say đắm khiến cô gần như ngạt thở. Trong cơn kích động cuồng phong lạ lẫm, cậu tuột chiếc quần lót của cô, đưa người tiến vào trong cơ thể cô.
Toàn thân Diệp Phiên Nhiên đau đớn hệt như bị đâm xuyên thủng. Cô cắn chặt khóe môi, ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn ướt sũng mồ hôi, hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi theo gò má… Giữa làn nước mắt tuôn rơi lã chã cùng những giọt mồ hôi thánh thót, Diệp Phiên Nhiên trải qua đêm đầu tiên của mình, hoàn thành bước chuyển biến từ cô gái sang đàn bà.
Đó là lần đầu tiên đáng giá nhất của đời cô, cô không hề hối hận, đêm đó cô đã trải qua cùng Dương Tịch.
Bởi lẽ, cậu yêu cô và cô cũng vậy.
Phật nói: “Lưu tình hạ thế, nhận lấy cõi tiên bấy nhiêu là biển, hòa hữu tình nhân, làm chuyện khoái lạc, chớ hỏi thế nào là kiếp là duyên.”