Đột nhiên, cô trông thấy Dương Tịch bắt đầu chạy đuổi theo xe buýt, đôi mắt ánh lên nụ cười dịu dàng. Diệp Phiên Nhiên chợt thức tỉnh, cô đứng phắt dậy, bất kể xe đã lăn bánh rất dễ bị ngã, cô bất chấp mọi thứ chạy về phía khoang xe sau, chạy mãi đến tận hàng ghế cuối xe. Cô áp mặt mình trên cánh cửa kính xe, ra sức vẫy tay về phía cậu. Dưới xe, bóng dáng bảnh bao tuấn tú vẫn mải miết chạy theo chiếc xe. Chiếc xe buýt nhanh chóng kéo xa khoảng cách giữa họ, nhưng hai người vẫn kẻ trên người dưới lặng lẽ nhìn nhau, ánh mắt rạo rực nóng bỏng. Mãi đến khi xe chạy xa dần, bóng dáng cậu hoàn toàn không trông thấy nữa…
Nhiều năm sau, khi Diệp Phiên Nhiên nhớ lại cảnh tượng này, cảm thấy hai người khi đó có phần ngốc nghếch nhưng hành động lại quá đỗi tự nhiên. Khi đó, cả hai đều hai bàn tay trắng, chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời, chưa từng nếm trải gian nan sự đời nhưng họ hiểu rõ hương vị tình yêu chân thành, niềm vui vẻ hạnh phúc, không quan tâm mà chẳng màn ngó ngàng chẳng hề che giấu những biểu lộ tình cảm chân thành.
Khi Diệp Phiên Nhiên hai mươi sáu tuổi, cô đã quen với việc tạm biệt người khác, khi nói lời chào, cô không ngoái đầu lại, cô đã quen với việc sau lưng mình không còn ánh mắt ai đó dõi theo đưa tiễn mình nữa. Cô hiểu ra rằng, thứ tình cảm trong sáng chân thành đó đã xa khuất hệt như những năm tháng tuổi xuân, mãi mãi tan biến phai nhòa theo bề dày của năm tháng.
Cô con gái độc nhất xa nhà cả học kỳ nay đã trở về bên bố mẹ lẽ dĩ nhiên khó tránh khỏi ân cần hỏi han. Điều mẹ cô lo lắng chính là sức khỏe cô có tốt không, cuộc sống đại học có quen không. Còn bố cô thì lại quan tâm đến việc học hành, may mà cả hai người không ai nhắc đến chuyện tình cảm. Cũng phải, trong mắt bố mẹ, cô vẫn còn trẻ con, là đứa con chưa trưởng thành, ai ngờ cô đã yêu sớm như thế!
Yêu đương trong trường đại học không phải chỉ một mình Diệp Phiên Nhiên. Tối đó, Diệp Phiên Nhiên nhận được điện thoại cuả Hạ Phương Phi, cô ấy nói một tràng giọng uốn lưỡi khiến cô suýt không nhận ra là ai.
“Phi Phi, mình rất khâm phục khả năng ngôn ngữ của cậu đấy. Cơ mà dân thủ đô vĩ đại đồng hóa cậu nhanh thật đấy. Xin cậu đấy,đổi sang nói giọng phổ thông thành phố D đi, bằng không mình chẳng biết phải trò chuyện với cậu thế nào đâu!”
“Hứ, cậu đừng ghẹo tớ!” Hạ Phương Phi đầu dây bên kia cười tủm tỉm nói: “Mau thành thật khai báo, cậu và Dương Tịch hòa hợp rồi phải không?”
“Tin tức lan truyền nhanh thật đấy!” Diệp Phiên Nhiên vốn định giấu Hạ Phương Phi: “Đúng vậy, đúng vậy, bọn mình đã ở bên nhau rồi!”
“A di đà phật, Dương đại soái khổ tận cam lai tu thành chính quả chẳng dễ dàng chút nào!”
“Còn cậu? Có tiến triển gì với Tiêu Dương không?” Tiêu Dương đăng ký Đại học Bắc Kinh, cuối cùng vì điểm thi không đủ, phải vào học trường đại học hạng hai tại Bắc Kinh.
Hạ Phương Phi rốt cuộc nói thật lòng: “Mình chưa bao giờ thích Tiêu Dương cả. Vừa tựu trường, cậu ta đến trường tìm mình, mình nói rõ với cậu ta bọn mình không thể nào, sau đó cậu ta chẳng liên lạc với mình nữa. Cậu tưởng rằng con trai ai cũng như Dương Tịch của cậu chắc, miệt mài bền bỉ, không đụng tường thành không từ bỏ ý định. Không! Đụng tường thành cũng không từ bỏ ý định, nhất định phải ôm được mỹ nữ trở về…”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, mẹ mình ở phòng bên cạnh đấy!” Diệp Phiên Nhiên thấp giọng nói: “Mẹ không biết chuyện mình yêu đương trong trường đại học đâu, mẹ còn nói bóng nói gió với mình rằng tình yêu thời học trò quá đỗi ấu trĩ không đáng tin cậy, khó mà có kết quả!”
“Đừng tin lời người lớn, ở trường bọn mình cũng có rất nhiều bạn yêu đương trong trường, sau tốt nghiệp vẫn ở bên nhau, cuối cùng thì nên vợ nên chồng đấy thôi!” Hạ Phương Phi phản bác, giọng hùng hồn đầy lý lẽ.
“Nghe giọng điệu của cậu, tám phần là đã yêu rồi phải không?” Diệp Phiên Nhiên hỏi giọng thăm dò: “Là trai đẹp thủ đô à?”
“Chuyện này nói qua điện thoại không rõ ràng được đâu. Thế này đi, ngày mai cậu sang nhà mình, mình sẽ kể tường tận cho cậu!” Hạ Phương Phi mở một nút thắt đúng thời khắc quan trọng: “Cả bọn Triểu Hiểu Tình cũng đến nữa, bọn mình hẹn nhau cùng ra công viên chơi, tối đi hát karaoke, để thư giãn!”
Diệp Phiên Nhiên nghĩ đến cuộc hẹn ngày mai với Dương Tịch, cô hơi ngần ngừ: “Mình sợ là không đến được, Dương Tịch cậu ấy…”
Hạ Phương Phi chẳng chút do dự cắt ngang lời cô: “Phiên Phiên, cậu có thể đừng trọng sắc khinh bạn được không, bằng không thì bọn mình tuyệt giao với cậu đấy!”
“Vậy được rồi, mai mình nhất định sẽ đến!”
“Thế nhé, mười giờ sáng mai, tập hợp ở nhà mình, không gặp không về!”
Đây là lần tụ họp đầu tiên từ sau khi vào đại học của chị em bạn học, Diệp Phiên Nhiên dĩ nhiên không tiện vắng mặt, cô muốn gọi điện thoại cho Dương Tịch nhưng chợt nhớ ra mình vốn không biết số điện thoại nhà cậu.
Hay là để mai hỏi Hạ Phương Phi vậy. Nhà bọn họ sống cùng khu với nhau. Cô ấy chắc chắn biết số điện thoại của cậu.
Hôm sau cô đến nhà Hạ Phương Phi, hỏi số điện thoại rồi gọi sang được báo lại rằng Dương Tịch đã ra ngoài.
Nhận điện thoại là giọng đàn ông nghiêm nghị ưu sầu, Diệp Phiên Nhiên không dám hỏi nhiều liền vội vàng gác máy.
“Chắc là bố của Dương Tịch đấy, giọng bác ấy rất nghiêm nghị!” Hạ Phương Phi nói: “À, đúng rồi, nghe bố tớ bảo, cách đây không lâu bác ấy được Cục trưởng Cục xây dựng tỉnh ủy thăng chức là Phó Thị trưởng đấy!”
“Thật ư?” Triệu Hiểu Tình vây lại: “Vậy Dương Tịch chẳng phải là công tử nhà Thị trưởng đó sao, Phiên Phiên bọn mình là con dâu tương lai nhà Thị trưởng rồi. Nguy rồi, bọn mình phải thừa cơ này lấy lòng Phiên Phiên đi thôi, mai này tốt nghiệp phải nhờ vào sự chiếu cố của nhà chồng cậu ấy để tìm được công việc tốt…”
Không lâu trước đó, khi thành phố D được xóa tỉnh lập thành phố, Phó Thị trưởng chính là Phó phòng quản lý cán bộ công nhân viên chức, tuy không được coi là chức vụ cao quý gì nhưng tại thành phố D thì ông có thể hô mưa gọi gió, vinh hạnh lẫy lừng. Còn bố mẹ Diệp Phiên Nhiên hai năm trước đã về hưu, bố cô hiện giờ đang làm thuê cho một nhà máy xí nghiệp tư nhân, ông thậm chí chưa bao giờ được đảm nhiệm một vị trí cán bộ nhỏ nhoi.
Diệp Phiên Nhiên chợt ý thức được sự chênh lệch về thân phận giữa cô và Dương Tịch, cô bỗng chốc im lặng không nói lời nào.
Hạ Phương Phi dường như nhận ra tâm tư của cô, vội vàng ngăn cản Triệu Hiểu Tình: “Cậu mới học nửa năm đại học đã trở nên giở trò tâng bốc nịnh hót rồi! Bạn bè với nhau, nói gì đến quan chức chứ, tình cảm là quan trọng, hiểu chưa?”
Hạ Phương Phi cũng quen bạn trai trong trường đại học, người Tân Cương, cao ráo, mặt mũi thanh tú, khôi ngô tuấn tú, khi cười để lộ hàm răng trắng muốt.
“Tân Cương à, quả là xa quá!” Tô Tiệp nhanh nhảu nói: “Phi Phi, nếu như sau này cậu lấy chồng ở Tân Cương, bọn mình muốn gặp cậu cũng chẳng dễ dàng gì, vả lại cậu nghe hiểu tiếng dân tộc không? Tớ chỉ biết mỗi câu yakexi!”
“Cậu ấy là người Hán, không phải người dân tộc Duy.” Hạ Phương Phi nói: “Cậu ấy tốt nghiệp xong cũng không định quay về Tân Cương, sẽ tìm cách ở lại Bắc Kinh.”
“Đến cả dự định sau tốt nghiệp cũng đã bàn bạc luôn rồi, xem ra, Phi Phi lần này cậu thực sự động lòng rồi!” Tạ Dật cười nói giọng mỉa mai: “Bao giờ thì dẫn anh chàng yakexi về đây, để chị em bọn mình xem mặt đấy?”
“Tết năm sau đi!” Hạ Phương Phi độ lượng nói: “Tớ đã nói chuyện của tớ và cậu ấy cho người nhà rồi, bố mẹ tớ không phản đối gì, chỉ nói muốn gặp cậu ấy!”
“Bố mẹ cậu đúng là thoáng thật đấy!” Triệu Hiểu Tình nói giọng ngưỡng mộ: “Lại có thể dễ dàng nhẫn nhịn chuyện con gái yêu của mình ký giấy đính hôn chung thân sớm như thế!”
“Nha đầu chết tiệt, đừng có mà nói xàm, gì mà giấy đính hôn chung thân hả?” Hạ Phương Phi lấy tay tát cô, quay đầu lại nói với Diệp Phiên Nhiên: “Phiên Phiên, hay là nói chuyện cậu với Dương Tịch đi!”
“Mình và Dương Tịch chẳng có gì đáng nói cả. Chỉ là cậu ấy chạy đến Đại học N tìm mình, sau đó thì mình hứa hẹn hò với cậu ấy.” Diệp Phiên Nhiên thờ ơ nói.
Chuyện tình yêu, xưa nay là chuyện của riêng bản thân mình. Dẫu cho tình tiết có sôi nổi kịch tính đến đâu thì cũng chỉ có thể khiến chính mình cảm động, còn với những người khác mà nói là một việc rất đỗi bình thường.
Lúc chơi tại công viên, do trong lòng nhung nhớ đến Dương Tịch khiến Diệp Phiên Nhiên chẳng còn tâm trí mà vui chơi, chỉ muốn gọi điện thoại cho cậu. Hạ Phương Phi rút điện thoại di động bên người đưa cho cô: “Đây là điện thoại cầm tay mình mới mua, cậu dùng gọi điện thoại cho Dương Tịch đi, kẻo cậu ấy tìm không ra cậu, trong lòng sốt ruột!”
Điện thoại di động là một thứ đồ hiếm tại thời điểm đó. Mấy năm trước còn gọi là điện thoại “mẹ bồng con”. Sinh viên trong trường đại học còn lâu mới có những loại phổ biến như bây giờ, chỉ một số con em gia định khá giả mới có mà thôi.
Diệp Phiên Nhiên bấm số gọi đi, lần này là Dương Tịch nhận điện thoại: “A lô?”
“Dương Tịch, là em!” Giọng cô đầy áy náy day dứt: “Hôm nay em có chút việc bận, không thể hẹn hò với anh được!”
“Phiên Phiên!” Giọng Dương Tịch cao vút lên, âm điệu vồn vã: “Anh ở dưới nhà đợi em nhưng mãi chẳng thấy em xuống. Gọi vào điện thoại nhà em, mẹ em lại bảo em ra ngoài rồi, còn gặng hỏi anh là ai nữa!”
“Anh không… nói gì với mẹ em chứ?” Diệp Phiên Nhiên nghe xong liền tỏ vẻ căng thẳng.
“Anh nói anh là bạn trung học, xem em căng thẳng chưa kìa!” Dương Tịch không nhịn được khẽ mỉm cười.
“Em hiện đang đi cùng đám Hạ Phương Phi!” Diệp Phiên Nhiên vẫn cảm thấy có lỗi: “Buổi tối bọn em đi hát karaoke nữa, anh cũng đến luôn nhé?”
“Em cứ đi chơi đi, đừng lo cho anh. Lát nữa anh đến tìm Trần Thần, lâu rồi không chơi bóng rổ cùng nhau!”
Gác máy điện thoại, tâm tình Diệp Phiên Nhiên vẫn sa sút, Hạ Phương Phi nói: “Bọn cậu đã phát triển thế này rồi, quả là một ngày như xa vạn dặm! Trước đây mình cứ ngỡ rằng Dương Tịch đơn phương thôi, nào ngờ, thì ra cậu cũng đã xao lòng từ lâu!”
“Phi Phi!” Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt lóe sáng: “Bây giờ mình mới biết rằng, yêu một người là như thế nào. Trước kia khi còn ở cạnh Thẩm Vỹ, đó chỉ là cảm giác thích người đó, rất thích mà thôi, nhưng vẫn chưa đạt đến mức độ thế này!”
Tối đó, tại gian phòng karaoke ồn ào náo nhiệt, Diệp Phiên Nhiên tay cầm micro hát bản nhạc Nhất mực yêu em.
Mãi tận mười một giờ đêm Diệp Phiên Nhiên mới chia tay đám bạn Hà Phương Phi, giẫm trên ánh trăng lạnh lẽo, cô cất bước trở về nhà. Đến đầu ngõ, cô ngờ ngợ ngẩng đầu lên liền trông thấy Dương Tịch đang lặng lẽ đứng trước cửa nhà cô. Bóng dáng cậu dưới ánh đèn đường mờ ảo trông rất cô đơn lẻ loi.
Cô bước đến trước, dừng trước mặt cậu, cúi thấp đầu, nói: “Xin lỗi, lúc nào cũng để anh phải đợi em!”
“Đừng nói xin lỗi, chỉ là anh muốn được gặp em trước khi ngày hôm nay trôi qua!” Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, Dương Tịch kéo lấy tay cô, nói giọng dứt khoát: “Phiên Phiên, sau này đừng để anh không tìm được em như hôm nay nữa nhé!”
Sống mũi Diệp Phiên Nhiên cay cay, hàng nước mắt từ khóe mắt tuôn ra.