Ngày 13 tháng 9 năm 2001, tuy tiết trời đã sang thu nhưng thành phố S vẫn có nắng nhẹ, nhiệt độ oi bức đến lạ thường, chẳng hổ danh là một trong bốn đại hỏa lò tại vùng lục địa này.
Dưới sự tháp tùng của bố mẹ, Diệp Phiên Nhiên ngồi xe lửa hơn hai tiếng đồng hồ đến thành phố S, rồi lại đi taxi đến Đại học N. Bố cô lôi hai chiếc túi da to từ khoang chứa đồ sau xe xuống, lại mở cửa xe rút ra chiếc túi du lịch khác được nhồi nhét đồ đạc đến căng phồng.
Trông thấy Diệp Phiên Nhiên bước xuống xe, mẹ cô hỏi giọng quan tâm: “Phiên Phiên nóng không con?”
Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, trên trán cô lấm tấm mồ hôi, gương mặt xanh xao trắng tái. Mẹ cô lúc này mới nhận ra con gái bà bị say xe. Bà chuyển cho cô chai nước khoáng, nói: “Mau uống ngụm nước đi con, sẽ không khó chịu nữa!”
Diệp Phiên Nhiên uống ngụm nước, hít sâu luồng không khí trong lành mới dần cảm thấy dễ chịu trở lại.
“Nhìn kìa, đây chính là kết quả của việc ngày thường ít tập thể dục đấy.” Bố cô đau lòng nói giọng trách cứ: “Thể lực học sinh ngày nay yếu quá!”
“May mà nó ở lại học trường tỉnh, gần nhà, nhớ nhà lúc nào cũng có thể về. Chứ nếu không, với cơ thể này, em thực không yên tâm chút nào!”
“Con gái bị em chiều quá sinh hư rồi, tay chân vụng về, yếu đuối ẻo lả, giống hệt Lâm Đại Ngọc!”
Thừa cơ bố mẹ đôi co dăm ba câu, Diệp Phiên Nhiên ngắm nhìn khuôn viên trường đại học mới. Trường đẹp hơn so với tưởng tượng của cô, con đường rợp bóng thẳng tắp, hai bên trồng đầy những cây ngô đồng cao lớn. Xa xa là bồn hoa, từng khóm hoa hồng nở rộ với sắc hồng nhạt, nhành cây xanh lục, rạng rỡ vô cùng.
Nơi đăng ký báo danh tân sinh viên nằm ngay sau khu vực hội trường, người qua kẻ lại ồn ào náo nhiệt, toàn sinh viên năm nhất như cô đang chen chúc chật cứng để vào khuôn viên trường, đi cùng bọn trẻ là các bậc phụ huynh.
Bố mẹ cô phân công rõ ràng, mẹ phụ trách trông coi cô, bố thì giúp cô làm một số thủ tục nhập học phức tạp. Diệp Phiên Nhiên chẳng có việc gì làm, cô đưa mắt nhìn quanh đám đông, xem thử có bạn học nào quen biết không để sau này đôi bên cùng quan tâm chiếu cố lẫn nhau.
Các bạn cùng lớp thời trung học, có ba người cùng thi đỗ vào Đại học N nhưng do khác chuyên ngành nên học tại dãy nhà khác nhau.
Thành tích thi đại học của Hạ Phương Phi tuy không như mong muốn nhưng do cô là cán sự ưu tú cấp tỉnh nên được cộng thêm 20 điểm, lại thêm mối quan hệ của bố cô tại Bắc Kinh, đến phút cuối cùng cô vẫn trúng tuyển vào Đại học Bắc Kinh như mong đợi. Tạ Dật đỗ vào một trường đại học hạng ba ở Quảng Châu. Triệu Hiểu Tình thì đi Thượng Hải, Tô Tiệp bị “đày” đến Tây An. Mấy chị em sớm tối có nhau hệt như cây bồ công anh, giờ đây lưu lạc khắp mọi miền đất nước.
Hội trường rộng lớn nhưng chẳng hề gắn máy lạnh, chỉ vài chiếc quạt điện xoay chuyển trên đỉnh đầu, phả ra những luồng gió nóng, dù thế nào thì với nhiệt lượng khủng khiếp tỏa ra từ đám đông thế này, quả là như muối bỏ biển.
Diệp Phiên Nhiên rút miếng khăn giấy từ chiếc túi nhỏ đeo bên mình ra lau mồ hôi. Sau lưng một nam sinh cất giọng oán trách: “Đây là trường đại học mà mình mười mấy năm vất vã cực khổ đèn sách, sống dở chết dở để vào học đó ư? Điều kiện quá kém, đến cả máy lạnh cũng chẳng có, mọi người sắp sửa thành bánh mỳ nướng hết rồi!”
Trống ngực cô khẽ run rẩy, toan quay đầu lại nhưng ra ra sức kiềm chế. Cô nghe thấy giọng nói của Trần Thần.
Hóa ra, cậu ta cũng vào Đại học N. Đây quả thực là “Kim bảng đề danh, tha hương gặp cố tri”.
Điều khiến cô không dám quay đầu lại, chính vì Dương Tịch. Hạ Phương Phi nói với cô, Dương Tịch trúng tuyển vào Đại học Nam Kinh. Thành tích thi đại học của cậu rất xuất sắc là thủ khoa ban tự nhiên của trường Tam Trung với số điểm thi đó cậu hoàn toàn có thể đăng ký vào Đại học Thanh Hoa nhưng nguyện vọng một của cậu lại điền Nam Kinh, chẳng buồn ngó ngàng gì đến ngôi trường đại học vào bậc nhất ở phương Bắc.
“Chẳng lẽ cậu ta vì cậu mà đăng ký vào Nam Kinh ư?” Hạ Phương Phi hỏi trong điện thoại. “Thật không ngờ, cậu ta lại si tình với cậu đến vậy!”
Sai lầm nối tiếp sai lầm, đến phút cuối cùng, Diệp Phiên Nhiên vì ánh mắt ngờ vực của thầy Quách mà lung lay dao động trước sự tự tin vốn không kiên định của chính mình, cô đã tạm thời thay đổi nguyện vọng.
Tuy là sự đùa cợt trớ trêu của số phận nhưng cô vẫn chẳng còn mặt mũi nào đi hỏi Trần Thần rằng Dương Tịch hiện giờ ra sao. Mọi người đều cho rằng, là cô phụ lòng Dương Tịch, báo hại Dương Tịch không được vào trường học danh tiếng nhất nước. Trong con mắt bạn bè, cô đã trở thành người gây ra tội lỗi, là kẻ phạm tội trong tình yêu.
Diệp Phiên Nhiên có nỗi ấm ức trong lòng khó nói thành lời, có trời đất làm chứng, từ đầu đến cuối, cô chưa từng hứa hẹn với Dương Tịch rằng muốn ở bên cậu. Mối tình thời son trẻ này, đó chỉ là tình đơn phương một phía từ cậu mà thôi.
Khó khăn lắm mới hoàn tất thủ tục báo danh, lãnh xong chăn màn, ga trải giường, thau rửa mặt cùng phích nước nóng, Diệp Phiên Nhiên theo sau bố mẹ, bước vào khu ký túc xá nữ.
Diệp Phiên Nhiên được xếp vào phòng tám người, căn phòng không lớn lắm, chật vật đặt bốn chiếc giường tầng. Không gian còn lại chỉ đủ đặt chiếc bàn dài, đến cả va ly cũng chẳng có chỗ để, đành phải đặt dưới gầm giường.
Vừa bước vào ký túc xá, mẹ đã thay cô mở lời trước: “Phiên Phiên à, con ngủ tầng dưới đi. Ngủ tầng trên hàng ngày phải trèo lên trèo xuống, chẳng an toàn chút nào!”
“Bố thấy ngủ tầng trên tốt hơn, tầng trên thoáng mát, dễ đọc sách!” Bố cô không tán thành.
Hai người lại tranh luận với nhau. Kể từ khi cô thi đỗ đại học, bố mẹ cô như hai con gà trống chọi nhau thường xuyên vì chút chuyện nhỏ nhặt như chiếc lông gà. Diệp Phiên Nhiên hiểu rằng thực ra vì bố mẹ không đành lòng xa cô. Đứa con gái duy nhất rời khỏi nhà, không khí trong nhà bỗng chốc lạnh tanh, bố mẹ cô thực sự không quen chút nào.
“Thưa cô, thưa chú, không cần phải tranh cãi nữa ạ! Giường đều đã được sắp xếp sẵn cả rồi.” Cô gái với khuôn mặt tròn trĩnh đang ngồi tựa cánh cửa ở chiếc giường tầng dưới, lễ phép đứng thẳng dậy, mỉm cười nói: “Cháu tên là Lưu Tịnh Nghi, là trưởng ký túc xá phòng 302 ạ!”
“Chào bạn, mình tên Diệp Phiên Nhiên.” Diệp Phiên Nhiên thoải mái tự giới thiệu bản thân: “Cậu cũng học lớp hai năm nhất khoa Trung văn phải không?”
“Đúng vậy!” Lưu Tịnh Nghi cười nói: “Tất cả mọi người trong phòng này đều là học cùng lớp!”
“Cháu là người vùng nào?” Mẹ cô nhiệt tình hỏi xen vào.
“Cháu là người thành phố S, còn mọi người thì sao ạ?’
“Ở thành phố D!” Mẹ cô đáp trả: “Tiểu Lưu à, sau này nhờ cháu chiếu cố Diệp Phiên Nhiên nhà bác. Cháu nó thật thà, nhút nhát, lại lần đầu đi xa nhà… “
“Mẹ à!” Diệp Phiên Nhiên kêu lên giọng trách cứ. Thật là xấu hổ. Cô đã vào đại học rồi, sao mẹ vẫn coi cô như đứa trẻ lên ba chứ?
Thương thay nỗi lòng đấng sinh thành. Con cái bất luận lớn đến đâu thì trong mắt bố mẹ vẫn mãi là đứa trẻ, chẳng bao giờ dứt được nỗi lo lắng.
Bố mẹ giúp Diệp Phiên Nhiên mắc màn, trải ga giường, nhận phiếu cơm, sắp xếp mọi việc sinh hoạt ổn thỏa đâu vào đấy, dặn dò đi dặn dò lại với lời lẽ thành khẩn hàm ý sâu xa rồi đón tàu lửa trở về trong lưu luyến bịn rịn.
Tiễn bố mẹ ra về, cô đón xe buýt trở lại trường. Ngắm nhìn cảnh tượng xa lạ nhộn nhịp tấp nập ngoài cửa xe, tai nghe toàn những giọng nói tạp âm đặc trưng của thành phố S, lòng cô khó tránh khỏi cảm giác buồn bã thê lương.
Đặt chân đến một thành phố hoàn toàn xa lạ, cô ít nhiều cảm thấy chưa thích ứng. Dường như chính khoảnh khắc bố mẹ quay người rời đi, cô đã bắt đầu cảm thấy nhớ nhà, nhớ căn phòng nhỏ nhắn ấm cúng của mình.
Quay về ngôi trường Đại học N rộng lớn thì trời đã sẩm tối. Ánh chiều tà phát ra ánh sáng yếu ớt. Áng mây đỏ sậm cuối chân trời tựa ngọn lửa thiêu cháy. Diệp Phiên Nhiên lần mò về ký túc xá theo trí nhớ. Từng nhóm sinh viên, người cũ, kẻ mới, đi qua tất thảy đều là những gương mặt xạ lạ.
Đứng trước lối ra vào khu ký túc xá nữ, bóng dáng cao lớn mặc áo ba lỗ quần đùi trông rất quen. Cô đang định bước đến thì người đó gọi: “Diệp Phiên Nhiên!”
Cô bất chợt quay lại, thì ra là Trần Thần. Quả nhiên là cậu ta!
Cô đứng yên trước mặt Trần Thần, ngước mặt nhìn cậu, cố nặn nụ cười nhẹ: “Thì ra cậu cũng học ở đây!”
Gương mặt Trần Thần chẳng hề có nụ cười, cậu nghiêm mặt, đặt bức thư vào tay cô: “Trước khi đi Nam Kinh, Dương Tịch bảo tôi đưa cái này cho cậu!”
Lại là thư! Diệp Phiên Nhiên không muốn xem, cũng chẳng dám xem. Cô vò bức thư, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Trần Thần hoàn thành xong nhiệm vụ thì bỏ đi, đi được vài bước chợt quay lại nói thêm: “Cậu ta còn bảo tôi phải chăm sóc tốt cho cậu!”
“Dương Tịch… Cậu ấy biết tôi học ở Đại học N ư?”
“Đúng hôm cậu nhận được giấy nhập học thì cậu ta biết rồi!” Trần Thần nhìn cô, lạnh lùng nói: “Diệp Phiên Nhiên, cậu không xứng đáng được cậu ấy yêu mến!”
“Tôi cũng không để cậu ta mến tôi!” Diệp Phiên Nhien không chịu nổi giọng điệu lạnh lùng chỉ trích của Trần Thần. Tại sao ai ai cũng chất vấn hỏi tội cô chỉ vì cô không đón nhận Dương Tịch?
“Ý tôi nói Dương Tịch có mắt như mù!” Trần Thần khó chịu lầm bầm, xoay người bỏ đi không thèm quay đầu lại.
Diệp Phiên Nhiên nhìn theo bóng dáng cậu ta dưới màn đêm, thoắt cái mất dạng ngay phía góc của dãy ký túc xá.
Ăn xong cơm tối, quay về ký túc xá, trèo lên chiếc giường tầng trên, núp mình trong tấm màn, cuối cùng cô cũng mở bức thư ra xem.
Đã bước sang thế kỷ XXI, có điện thoại di động, có QQ, có cả email, thời đại mạng công nghệ thông tin phát triển từng ngày vậy mà vẫn có người chịu dùng ngòi bút viết thư cho cô. Việc làm này khiến cô cảm động.
Nét của Dương Tịch rất sắc, bức thư ngắn gọn súc tích, chỉ vỏn vẹn hai câu: “Diệp Phiên Nhiên, tôi mến cậu, muốn được ở bên cậu. Vì sao cậu hết lần này đến lần khác làm tổn thương tôi?”
Cô nhìn bức thư, thực sự không biết mình nên làm gì.
Chiều hôm sau, tám cô gái phòng 302 đều có mặt đầy đủ. Ngoài Nhiếp Hân đến từ Quảng Châu, cô gái Đông Bắc Tiết Duyệt và Khổng Thiên Thiên từ tỉnh Tứ Xuyên, còn lại đều là nữ sinh bản xứ của tỉnh này.
Diệp Phiên Nhiên và cô bạn nằm giường dưới tên Khổng Thiên Thiên vô cùng hợp cạ. Khổng Thiên Thiên dáng người nhỏ nhắn, nói chuyện nhỏ nhẹ, làn da trắng nõn. Một cô gái dịu dàng xinh xắn, hỏi ra mới biết lớn hơn Diệp Phiên Nhiên hai tuổi. Khổng Thiên Thiên nói rằng nhà cô sống tại thị trấn nhỏ gần Thành Đô, học mất năm năm trung học mới thi đỗ đại học.
Công bằng mà nói, nữ sinh Đại học N vốn không đông, vả lại đa số đều trông rất khó coi, chẳng phải béo tròn thì là thấp lùn. Nếu không phải xuất thân từ nông thôn thì cớ sao cách ăn mặc không thoát khỏi vẻ quê mùa cục mịch chứ! Những cô gái với làn da trắng trẻo bẩm sinh như Diệp Phiên Nhiên, vóc dáng thanh thoát cân đối, gương mặt thanh tú, chỉ cần trang điểm nhẹ chút thì thoáng chốc đã trở nên nổi bật.
Vả lại, Diệp Phiên Nhiên từ khi bước vào mái trường đại học thì cô không còn cảm giác sợ sệt tự ti cúi đầu bước đi nữa. Trong khoa Trung văn, cô như cá gặp nước, thành tích chuyên ngành xuất sắc, đến mức nh