“Tốt nhất là làm thế này.” Tôi đưa tay ra, dùng tốc độ tuyệt luân điểm vào xương sống của thằng nhãi.
Thằng nhãi lảo đảo chút, nhưng cho rằng không có chuyện gì xảy ra, vẫn đứng đó nhe răng cười.
“Dù không muốn, nhưng anh vừa mới điểm trúng vào tử huyệt của nhóc rồi.” Tôi đường đường chính chính thở hắt ra một tiếng, lắc lắc đầu nói, “Hứa Bác Thuần, lần trước có một thằng bé bị tao điểm chúng vào tử huyệt, mày có nhớ nó chết như thế nào không?” Tôi thả lỏng tay ra.
Hứa Bác Thuần hiểu ý, ngay lập tức buông tay, để cho thằng nhãi giãy giụa trong tầm khống chế của chúng tôi.
Vì bây giờ cũng không cần nữa.
“Thôi đi, mày đâu có giết chết thằng bé đó, nó chỉ bị trở thành người thực vật thôi.” Hứa Bác Thuần nhìn tôi, hoàn toàn không để ý gì tới thằng bé.
“Đúng rồi, lần đó tao chỉ có dùng năm thành công lực, vì thế nó không chết, chỉ bị liệt một nửa thôi.” Tôi cười ngốc ngếch, khuôn mặt tỏ vẻ bẽn lẽn.
Thằng bé ngơ ngẩn nhìn chúng tôi đến nỗi quên mất việc chạy trốn.
“Này, tùy mày nhé, bắt đầu từ hôm nay mày muốn làm loạn thế nào cũng được, dù sao chú mày chỉ còn ba ngày sống thôi.” Tôi nhún vai nhìn thằng bé.
“Đi chơi đi, một tẹo nữa anh sẽ đưa mày đi gọi điện thoại về nhà, nhớ nói chuyện nhiều nhiều với bố mẹ nhé. Haiz, tuổi còn nhỏ mà đã bị điểm trúng tử huyệt…” Hứa Bác Thuần nhìn thằng nhỏ, giọng điệu tỏ vẻ tiếc nuối.
Thằng nhỏ đột nhiên phẫn nộ hét lớn: “Lừa người! Trên đời này làm gì có tử huyệt!”
Tôi và Hứa Bác Thuần nhìn nhau cười, không thèm phản bác, cũng chả thèm tiếp lời, chỉ nói chuyện về trường lớp, để mặc thằng bé ở một bên.
“Lừa người! Làm gì có tử huyệt!” Thằng bé lại hét lớn, hai vành tai đỏ lựng.
“Đúng rồi, không có tử huyệt, chỉ có tử thi thôi.” Tôi nhìn ngón tay của tôi, lẩm bẩm: “Không chỉ có chú mày không tin, cảnh sát cũng chẳng tin vào tử huyệt, vì thế anh cũng không lo bị bắt. Ha ha!”
Thằng nhỏ sững sờ không nói nên lời.
“Lần này mày dùng bao nhiêu nội lực vậy?” Hứa Bác Thuần hiếu kỳ.
“Tám thành công lực. Có chết không thì tao không biết, có thể chỉ biến thành tàn phế thôi?” Tôi nhún vai, không biết làm thế nào.
Hai thằng tôi không ai cười cợt gì cả, nói chuyện về tử huyệt không có thật đó.
“Không có tử huyệt! Chỉ có kẻ ngốc mời tin có tử huyệt thôi!” Thằng nhóc thét lên, toàn thân run bần bật.
Lúc này đây, Thẩm Giai Nghi cuối cùng không nhịn được, bước đến, vừa đi vừa nghĩ xem nên mở miệng nói gì.”
“Do respect my way.” (Hãy tôn trọng phương pháp của mình) Tôi giương mắt nhìn Thẩm Giai Nghi.
“…” Thẩm Giai Nghi chỉ còn biết nín thing, giả vờ như không có chuyện gì rồi đi khỏi, trước khi đi còn nhìn tôi vẻ trách móc.
Lúc này có tiếng chuông điện kêu, lớp học lại bắt đầu, tất cả mọi người đều bước vào đại điện để nghe sư phụ giảng bài.
Hứa Bác Thuần và tôi ngồi sau tấm bồ đoàn của thằng nhóc, kẻ tung người hứng thì thầm to nhỏ.
“Tử huyệt à, thực ra ban đầu tao cũng không nghĩ rằng mình có thể luyện thành tử huyệt! Tao quá lợi hại đúng không!”
“Mày cũng không cần phải ra tay chứ. Lần trước trước nữa, mỗi khi nhớ lại thảm cảnh đổ máu của người đó là tao lại gặp ác mộng, đủ thấy ớn.”
“Yên tâm đi, đừng quên là tao biết cách giải huyệt.”
“Chả phải mày bảo là giải huyệt phải giải ngay trong ngày đầu tiên mới có tác dụng sao?”
“Cũng tùy thôi, dù sao thì tao cũng không tự điểm lên mình mà.”
Thì thầm to nhỉ một lúc, tôi và Hứa Bác Thuần càng nói càng chẳng theo quy củ gì cả, còn Thẩm Giai Nghi đứng bên đội các bé gái bên kia không hiểu gì cả, nhìn chúng tôi, bộ dạng không giống trách móc, cũng không giống như đang cổ vũ, mà giống như đang quan sát thôi.
Sau cùng, chúng tôi nói đến tử huyệt có ở các vị trí khác nhau thì sẽ dẫn đến các kiểu chết khách nhau, còn tôi điểm vào thằng bé kia sẽ làm cho nó xương cốt từ từ đứt đoạn, da thịt dần dần thối, toàn thân lảo đảo cho đến chết.”
“Oa…” Cuối cùng thằng nhãi không chịu nổi, gào khóc thảm thiết.
Bingo.
Tôi và Hứa Bác Thuần khom người trước thầy giáo, lúc này đang ngạc nhiên, nhanh chóng lôi thằng nhóc đang la khóc ra ngoài đại điện, ba người bước ra ngoài sân thương lượng.
“Em không muốn chết!” Thằng bé khóc lớn, nhưng lại không nói rõ ra là cầu cứu được giải huyệt.
Tôi nhìn khổ chủ Hứa Bác Thuần, Hứa Bác Thuần gật đầu, ra ý thế là đủ rồi.
“Được thôi, không muốn chết cũng được, anh sẽ giải huyệt. Nhưng mà từ nay về sau chú mày phải nghe lời, nếu không thì anh lại điểm vào tử huyệt đó. Mày có thể đi mách sư phụ, thế nhưng sư phụ cũng chả ai tin vào tử huyệt đâu, ha ha ha!” Tôi lạnh lùng nhìn thằng bé.
Hứa Bác Thuần rút ra tờ giấy vệ sinh, lau nước mắt nước mũi cho thằng bé.
“Được.” Thằng bé gào khóc thảm thiết.
“Sẽ ngoan ngoãn chứ?” Tôi nghếch chân lên.
“Có.” Thằng bé lại khóc.
“Chổng mông lên, không được tránh, cũng không được co người lại!” Tôi nói giọng nghiêm túc.
Kể từ đó, thằng bé không dám chút khinh nhờn. Nếu như hồi bé chỉ cần nhận lỗi thì có thể giải quyết mọi vấn đề, nhận bài học mà không phải trả giá, thằng bé này về sau lớn lên sẽ lại tiếp tục chọc mông người khác.
“Nhớ đời nhé.” Hứa Bác Thuần ngồi xuống, hai tay chắp lại thành mũi nhọn, hướng vào phần mông không che đậy của thằng nhóc đâm một nhát chí mạng.
Thủ kình lợi hại chọc thẳng vào mông thằng bé, thằng bé hét thảm lên một tiếng, lăn ra đất, người co gập lại giả chết.
Mấy ngày sau thằng bé trở nên ngoan ngoãn, không dám gây sự, thậm chí còn loan truyền tuyệt kỹ điểm tử huyệt của tôi, khiến cho lũ trẻ đứa nào cũng phải kinh sợ.
Tin hay không tin thì cũng chả có đứa nhóc nào dám bén mảng đến để thử ngón điểm tử huyệt của tôi.
*******
Tại trại hè Phật học, thời điểm lúc 9 giờ tối, trước khi đi ngủ chính là khoảng thời gian chúng tôi yêu thích nhất.
Lúc đó, lũ trẻ sau một ngày chạy nhảy nô đùa bị chúng tôi lùa đi ngủ hết, cả nhóm tắm rửa sạch sẽ xong, lôi những cái ghế dài ngắn khác nhau xếp thành một hàng dưới bầu trời đầy sao, ngả ngốn nằm dài ra.
Trong cơn gió man mát dịu nhẹ, tiếng ve kêu râm ran, cả bọn một cách tự nhiên tán gẫu về ước mơ tương lai của mình.
Nói là tán gẫu về ước mơ, nhưng thực ra đây cùng là một hình thức tranh đấu.
Bên cạnh màn “con trai phải yêu mến trẻ em”, “mộng ước ngông cuồng” cũng là một chiêu số quan trọng để thu phục con gái. Nếu thằng con trai nào bất ngờ bị hỏi “Mơ ước tương lai của cậu là là gì” mà không trả lời nổi, chắc chắn sẽ bị mất điểm nghiêm trọng trong lòng con gái, thậm chí còn bị đánh bật khỏi cuộc chơi.
Không có ước mơ, so với việc không có sức hấp dẫn thì nào có khác gì.
Thế nhưng ước mơ lớn hay ước mơ nhỏ không quan trọng. Tùy tiện nghĩ rằng ước mơ càng lớn thì càng có khả năng chinh phục trái tim con gái, như vậy không khỏi xem nhẹ khả năng phán đoán trong tình yêu của con gái.
“Ước mơ của mình, chính là trở thành một bác sĩ giỏi để cứu người.”
“Mình muốn học kinh tế, về sau theo nghiệp chính trị, thi tuyển ủy viên lập pháp.”
“Mình muốn sau đại học, đi du học học MBA, làm việc hai năm rồi về.”
“Học khoa học thì mình muốn du học tại Đức, mình muốn học thẳng lên tiến sĩ ở Đức luôn.”
“Mình muốn thi đậu học bổng nhà nước để du học, sau đó làm trong bộ ngoại giao, có thể đi khắp nơi trên thế giới.”
Tất cả mọi người đều trình bày rõ ràng mơ ước của mình, càng nói càng hăng, tán một tấc đến giời luôn.
Thế nhưng việc dốc hết sức mình hoạch định đời người, quả thực tôi chế giễu không nổi.
Không ai có tư cách chế giễu mơ ước của kẻ khác, dù cho mục đích của đối phương khi nói ra ước mơ là gì đi chăng nữa.
Huống hồ, trước mặt người con gái mà mình thích, việc tự tô vẽ cho bản thân chút ít thực ra cũng rất là bình thường – nhưng thứ còn lại vẫn là tấm lòng, giống như con gái trước buổi hẹn hò với con trai, đều cẩn thận trang điểm một chút. “Tầm nhìn” chẳng phải là vật trang trí trước khi lên đài dễ dàng nhất của con trai sao.
Thẩm Giai Nghi nhìn tôi đang nằm dài trên ghế băng, “ơ” một tiếng đánh thức tôi dậy.
Cô ấy biết tôi luôn luôn thích chơi trội, luôn là kẻ muốn mình nổi bật nhất trong đám đông. Cũng vì lẽ đó, đợi tất cả mọi người lần lượt nói hết, tôi mới bắt đầu cất tiếng.
“Mình muốn trở thành một người thật giỏi giang.” Tôi nói rất ngắn gọn.
Đúng vậy, trở thành một người thật giỏi giang.
“Chả rõ ràng gì cả, mày nói hay không nói thì cũng chẳng khác gì nhau.” A Hòa khẽ cười nhạo.
“Nhưng mà thế nào thì mới được coi là giỏi giang hay không?” Hứa Chí Chương từ tốn hỏi.
Tôi không nghĩ gì nhiều, bởi lẽ tôi sớm đã có câu trả lời trong tim mình rồi.
Giỏi giang chính là…
“Làm cho thế giới này, bởi vì có mình, mà trở nên khác biệt một chút.”Tôi không ngước nhìn lên bầu trời đầy sao.
…Nhưng thế giới của mình, lại chính là trái tim của cậu đó.
*****
Tháng 6 năm 2005.
Sân tập bóng chày Đại Lỗ Các tại Đài Trung. Chúng tôi, những cậu bé ngông cuồng kể chuyện ước mơ ngày nào, lại vì Thẩm Giai Nghi mà cùng nhau tụ họp. Nhưng lần này, chúng tôi tay liên tục phát bóng, vừa hét thật to để nói chuyện qua lại với nhau.
“Năm ngoái có một lần mình nghe Thẩm Giai Nghi nói, mặc dù cô ấy rất thích trẻ con, thế nhưng cũng thường xuyên cảm thấy trẻ con thật là phiền phức, không có cách nào trị nổi. Vì vậy lúc ban đầu ở Tín Nguyện Hành, những người khác đều cố gắng hết sức chơi cùng lũ trẻ, đều nói là chơi với trẻ con thật thích, cô ấy lại cảm thấy có chút áp lực.” Liêu Anh Hoằng mặc bộ quần áo Tây màu đen, đứng đằng sau tấm lưới, nhìn lưng tôi nói.
“Hả?” Tôi nín thở, cầm chắc gậy.
“Hồi đó, Thẩm Giai Nghi nghe mày than vãn với cô ấy, nói là lũ trẻ con thật là phiền phức, cô ấy lại cảm thấy mày rất chân thực, hoàn toàn không giả tạo, không biến mình thành kẻ khác trước mặt cô ấy.” Liêu Anh Hoằng trầm tư suy nghĩ.
“Bây giờ mới nói chả phải là quá muộn sau?” Tôi đánh bóng.