"Nghe nói những người làm mì kia giống như đều không rửa tay . . . . . ." Ta cười chỉ chỉ người làm mì có chút dơ dáy.
"Quên đi, không ăn!"
"Vậy ta về nhà nấu cháo cho ngươi uống."
"Vậy. . . . . . Được, chúng ta trở về đi thôi!"
Hắn muốn nói lại thôi, khuôn mặt mất mát.
Ta vẻ mặt vô tội, len lén cười trộm.
. . . . . .
Mấy người bán hàng rong bên cạnh lạnh đến run lẩy bẩy, bọn họ không ngừng đung đưa hàng hóa trước mặt người đi đường, trên mặt tràn đầy khát vọng chờ đợi người khác ngoái đầu nhìn lại.
Một vị lão nhân còng lưng, tay run run đem mấy chiếc bùa hộ thân bằng gỗ mộc đưa đến trước mặt của ta: "Tiểu thư, mua cái bùa hộ mệnh đi, bảo vệ bình an. . . . . . Một đồng một đôi."
"Cái này có thể bảo vệ bình an? Rất đẹp mắt đấy!" Ta nhận lấy hai cái từ trong tay lão nhân, bên trên gỗ mộc còn có họa tiết màu đen, điêu khắc cũng không phải thô ráp bình thường, vừa nhìn chính là xuất từ cái đôi tay già nua mà bị nứt nẻ kia.
Cũng không biết tại sao ta cảm thấy bùa hộ thân nàyxinh đẹp hơn tử ngọc vừa rồi nhiều.
Ca ca thấy ta hứng thú ngang nhiên, từ trong ngực tay lấy ra ngân phiếu giao cho lão nhân kia.
Lão nhân run run rẩy rẩy đưa tay, do dự một chút lại rụt về, có hơi thất vọng lắc đầu nói: "Một đôi này tặng cho các ngươi đi, chúc hai vị có thể cả đời bình an, bạch thủ giai lão." (Sống với nhau đến đầu bạc)
Ta cười đến mắt cũng không mở ra được, miệng không khép lại được, "Bạch thủ giai lão" , ta thích câu chúc phúc này!
Ca ca đem ngân phiếu nhét vào trên tay lão nhân, cố ý dặn dò mấy câu: "Ngân phiếu này là thật, ngươi đến bất kỳ tiền trang nào tư nhân nào cũng có thể đổi thành hoàng kim. Cất đi, ngàn vạn đừng làm mất!"
. . . . . .
Đá xanh trên đường dài hiện lên một tầng tuyết mỏng, bởi vì nhiều người đi trở nên bóng loáng như băng, ta kéo cánh tay của hắn cẩn thận đi.
Chờ về đến nhà thì thời gian đã không còn sớm.
Vừa vào sân, liền thấy có con bồ câu trắng bay thấp ở trước cửa, ca ca lấy một phong thư từ trên đùi chim bồ câu trắng, nhìn xong cau mày, ngón tay nắm chặt, bất tri bất giác đem thư siết thành một đoàn.
"Ta trở về phòng, ngươi cũng trở về nghỉ ngơi đi thôi."
Không đợi lời nói của ta, hắn đã trở lại phòng, đóng cửa phòng thật chặt lại.
Ta tò mò nhặt thư từ trên mặt đất lên nhìn, phía trên chỉ có mấy chữ ngắn gọn: Giờ Tý, chủ nhân sẽ hiện thân ở Mộng Nghi lâu, cơ hội không thể mất!
Trong nháy mắt đó đầu óc của ta giống như trống rỗng, hoặc như là bị vô số ý niệm xé rách.
Ta muốn đi ôm hắn, cầu xin hắn không nên đi;
Ta muốn lấy cái chết đe dọa, hỏi hắn đối với hắn mà nói cái gì quan trọng hơn;
Ta thậm chí muốn đi nói với hắn, ta yêu hắn;
Bởi vì nếu không nói sau này sẽ không có cơ hội. . . . . .
Khi tất cả suy nghĩ điên cuồng đều lắng đọng xuống, ta bỗng nhiên tỉnh táo lại.
Hắn chờ cơ hội này đã thật lâu, vô luận như thế nào hắn cũng không thể buông tha!
Cho nên, ta có thể làm chính là đến phòng bếp nấu một chén mì, bưng đến phòng của hắn.
Ta đẩy cửa đi vào thì hắn đã đổi lại một thân áo đen, đang lau chùi kiếm của hắn.
"Ca, hiện tại liền đi ra ngoài sao?"
Hắn gật đầu một cái, thấy ta đang cầm một chén thơm ngào ngạt trước mặt, đôi môi khẽ nhúc nhích, không nói gì.
Ta đem mì đặt lên bàn, lấy ra y phục mới làm xong mở ra ở trước mặt.
"Bộ y phục này là ta ba năm trước đây liền muốn đưa cho ngươi, đáng tiếc còn chưa làm xong ngươi đã rời đi. . . . . . Ta sửa lại rất nhiều lần, cũng không biết vừa với người ngươi không."
Hắn không lên tiếng, lẳng lặng đứng trước mặt ta.
Ta giúp hắn cởi y phục dạ hành ra, lộ ra nửa thân trần, vết sẹo giăng khắp nơi, tràn ngập đau đớn hắn không nói ra miệng.
Đối với vài nam nhân mà nói, vết sẹo là huy hoàng cùng vinh hạnh đặc biệt, nhưng đối với hắn mà nói đây chính là từng cái áy náy cùng xấu hổ, đã thối rữa đến tự trách trong lòng.
Cho nên, hắn hôm nay nhất định sẽ đi!
Cởi y phục dạ hành của hắn xuống, mặc xong trường sam màu trắng, ngẩng đầu lên nhìn thấy trên lông mi cong cong của hắn treo một giọt nước mắt, hắn nhắm mắt lại, che kín đáy mắt u buồn, đồng thời giọt lệ kia chảy xuống trên mặt ta, trong suốt mà nóng rực, làm phỏng tim ta.
Trong lúc nhất thời ta giống như bị hắn đầu độc, vong tình đưa tay chạm tới vết sẹo trước ngực hắn, ngón tay theo mỗi một vết sẹo nhẹ nhàng, rõ ràng cảm nhận được nhịp tim khác thường của hắn. . . . . .
Ngón tay của ta chuyển tới trái tim hắn thì hắn đột nhiên bắt được tay của ta, một tay khác kéo eo của ta dẫn ta đến trước người hắn, môi cùng môi gần trong gang tấc, cơ hồ có thể cảm nhận được nhiệt độ hơi thở của nhau, kích tình mênh mông lan tràn trong thân thể.
Ta khẩn trương nhắm mắt lại, nhưng hắn chỉ ở trên trán ta khẽ hôn, liền buông tay ra. . . . . .
"Bùa hộ thân ngươi mang theo, bảo vệ bình an. . . . . ." Ta từ trong lòng ngực lấy ra bùa hộ thân đeo vào trước ngực hắn, sau đó cài nút áo cho hắn.
"Ăn mì xong hãy đi. . . . . . Đây là mỳ trường thọ!"
Hôm nay là sinh nhật hắn, ta vốn định cho hắn một kinh hỉ, xem nụ cười quá đỗi vui mừng của hắn, nhưng lúc này giờ phút này vui mừng gì có thể làm cho hắn cười được.
Hắn cúi đầu ăn mì không dư một miếng, liền đứng dậy ra cửa.
Sinh ly tử biệt như vậy, hắn từ đầu đến cuối không mở miệng nói một câu.
Ta đuổi kịp đỉnh núi, nhìn thấy hắn rời đi, lớn tiếng kêu: "Ca! Trở về sớm chút, ta chờ ngươi!"
Hắn dừng bước, nhưng không quay đầu lại, đứng một lát mới tiếp tục đi về phía trước.
"Ca!" Ta nâng váy chạy băng băng trên đường nhỏ, cho đến khi hao hết một chút khí lực cuối cùng, ngã nhào ở trong tuyết lạnh như băng, ta mới lớn tiếng khóc lên, khóc đến khàn cả giọng."Ca! Ngươi biết không? Không có ngươi mặt trời cũng sẽ không mọc nữa. . . . . ."
Đêm tối không trăng, lạnh khắc nghiệt, giống như cái ngày biến động thiên địa nhiều năm trước đây.
Ta nằm ở trong tuyết, mặc cho thân thể bị đông cứng, huyết dịch ngưng kết.
Không thể không biết lạnh, kết thúc như vậy cũng là một loại giải thoát đi.
Nước mắt đông lại, ý thức mơ hồ, trong đầu nụ cười của hắn vẫn rõ ràng như vậy.
Một hồi tiếng bước chân xốc xếch đã quấy rầy sự yên lặng, một đôi tay kéo ta từ trong tuyết lên.
Ánh mắt của hắn chiếu sáng đêm tối.
"Ca. . . . . ." Ta nhào tới trong ngực hắn, giống như người chết đuối vớ được phao, chết cũng sẽ không buông ra.
"Đừng khóc!"
"Không nên đi, ta cầu xin ngươi không cần đi. . . . . ."
"Ta không đi!"
Hắn cõng ta giẫm lên tuyết trắng phau phau trở lại ngôi nhà ấm áp, suốt đêm cũng ôm ta run rẩy. . . . . .
Khi đó ta không biết hắn tại sao phải buông tha cơ hội tốt như vậy, sau lại có một ngày ta thẹn thùng nằm ở dưới thân hắn, gọi tên hắn, hỏi hắn tại sao muốn trở lại, hắn nói cho ta biết: hắn sợ nếu như hắn đi, ta sẽ ở trong đống tuyết, khóc đến chết rét. . . . . .
Ta nói với hắn: ta nhất định sẽ!
Hắn cười, dùng môi lưỡi kể ra khát vọng đối với ta, hắn nói: dù có mọi loại hào khí, rốt cuộc không chống cự nổi nhu tình lượn quanh ngón tay. . . . . .