có anh, vậy thì không phải là giấc mộng của em, chỉ là một lần du lịch bình thường!”
Đoan Mộc Mộc run lên, mà Tô Hoa Nam đã kéo cửa ra, rời đi.
Sắp đến giờ tan tầm, cửa phòng làm việc của Đoan Mộc Mộc bị gõ vang, người tiến vào là Lãnh An Thần.
“Như thế nào bà xã, mệt không?” Anh đi tới, nắm bả vai cô nhưng lại đứng.
Đoan Mộc Mộc vứt bỏ bút trong tay, “Có chút!”
“Tổng tài này không dễ làm chứ?” Lãnh An Thần cười hỏi.
“Đúng vậy” Đoan Mộc Mộc chỉ chỉ gáy chính mình, “Siết chặt nơi này, vừa đau lại nhức… Chỉ là mệt mỏi thì mệt mỏi chút, nhưng làm tổng tài còn tốt hơn làm thư ký, đúng không?”
Lãnh An Thần ở sau lưng cô hộc máu, cô gái này là tiêu chuẩn được tiện nghi lại còn khoe mẽ, lại còn đùa cợt anh? Chỉ là hết cách rồi, ai bảo hiện tại cô có bụng hoàng kim đây?
Nghĩ đến anh ngày đêm cày cấy, bụng của cô vẫn không có động tĩnh, Lãnh An Thần thật buồn bực, xem ra công trình anh tạo người vẫn phải chặt thêm, bằng không ngày anh lật người liền sẽ không bao giờ.
“Đó là đương nhiên rồi” Lãnh An Thần phụ họa, “Làm tổng tài được người khác xoa nắn bả vai, nhưng làm thư ký là xoa nắn bả vai cho người khác, này đối xử kém lớn.”
Nghe anh nói thế, Đoan Mộc Mộc buồn cười, “Bây giờ hối hận vì đem vị trí tổng tài nhường cho em rồi hả?”
“Không có, tuyệt đối không có” Lãnh An Thần đấm bóp cho cô một đường đi xuống, cuối cùng từ dưới nách của cô dời về phía trước ngực của cô, vê vãn, “Bà xã đại nhân làm tổng tài hay anh làm cũng không khác nhau gì cả, hơn nữa anh rất vui lòng xoa bóp cho bà xã tổng tài.”
Đoan Mộc Mộc bắt tay anh đang làm xằng làm bậy, “Đừng loạn.”
“Bà xã muốn toàn thân buông lỏng, đương nhiên phải xoa nắn toàn thân rồi” Lãnh An Thần nổi lên ý xấu, mặt vùi sâu vào cần cổ của cô, “Bà xã, nếu không chúng ta vào phòng nghỉ ngơi buông lỏng một chút?”
“Buông lỏng cái đầu á” Đoan Mộc Mộc đẩy anh ra, “Em thấy anh muốn phóng tinh!”
Bị cô đoán được, Lãnh An Thần le đầu lưỡi yêu nghiệt, định thừa nhận, “Bà xã, em đã biết, vậy hãy để cho anh phóng đi, thời gian lâu dài, sẽ nín hỏng.”
Nghe anh càng ngày càng không đứng đắn, Đoan Mộc Mộc cầm tài liệu trên bàn lên ném qua, “Lãnh An Thần anh càn rỡ nữa, em liền cho anh đi quét nhà cầu, hơn nữa còn quét nhà cầu nữ.”
Lãnh An Thần đen mặt, cô gái này thật độc, đem anh từ tổng tài xuống làm thư ký đã để anh thật mất mặt trong công ty rồi, lại còn muốn cho anh quét nhà cầu?
Bất luận cô là thật có ý tưởng này, tốt hơn theo miệng vừa nói, anh đều không dám mạo hiểm, chỉ là ở trong phòng làm việc không thể chọc giận cô, về đến nhà, bọn họ trên chiếc giường lớn kia thế nhưng do anh định đoạt.
Lãnh An Thần cười xấu xa một tiếng, “Được, tự anh nghẹn được chưa?”
“Không nghẹn cũng được, có thể đi tìm oanh oanh yến yến trước kia của anh để giải quyết, nhưng nhớ bổ sung lý lịch bệnh trở lại, nếu không em liền đem đồ chơi kia của anh chặt xuống, bao thành bánh bao xá xíu, sau đó đưa cho tên ăn xin trên đường!” Đoan Mộc Mộc thả ra ngoan thoại.
Lãnh An Thần cúi đầu liếc nhìn tiểu huynh đệ của mình, nghĩ thầm cô gái này thật là độc ác, bây giờ cãi vã cùng cô cũng không kiếm được tiện nghi, vì vậy lựa chọn câm miệng, nhưng mà nghĩ đến lời mời buổi tối của Lâm Ám Dạ cùng Tiết Chi Hằng, anh vội vàng xin nghỉ, “Bà xã, buổi tối anh có chuyện, có thể không trở về!”
“Thật tính toán đi tìm phụ nữ phóng tinh?” Đoan Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi tay Lãnh An Thần lập tức bảo hộ ở giữa hai chân, “Không phải, không phải… Là bọn Tiết Chi Hằng gọi anh đi uống rượu.”
Những người đàn ông này uống rượu không phải đi hộp đêm, lần đó không có tiểu thư ngồi cùng, Đoan Mộc Mộc lắc đầu hừ một tiếng, “Đi đi, đi đi, chỉ cần để cho em bắt được, đừng trách em xuống tay không lưu tình.”
“Tuyệt đối sẽ không, bây giờ tinh trùng đại biểu 30% cổ phần Lãnh thị, sao có thể dễ dàng cho người khác, bà xã khuya về nhà em tắm rửa sạch sẽ, chờ anh Hàaa…!” Lãnh An Thần lại nổi lên dáng vẻ hư hỏng.
Đoan Mộc Mộc nhếch miệng cười một tiếng, “Tối nay sợ rằng không được, bởi vì em cũng có xã giao!”
“Em và người nào ước hẹn?” Lãnh An Thần lập tức căng thẳng thần kinh.
Nhìn ánh mắt anh không có ý tốt, Đoan Mộc Mộc liếc anh, sau đó từ trong ngăn kéo lấy ra hộp quà bỏ lên trên bàn, “Em đi Quan Tiểu Ưu cùng Tịch Nhan.”
“Bảo tài xế đưa em đi, hơn nữa không cho chơi quá muộn” Lãnh An Thần nói qua muốn đánh điện thoại, lại bị Mộc Mộc bắt trở về.
“Không cần tài xế, em không muốn tụ hội với bạn cũng bị người đi theo” Đoan Mộc Mộc chặn lại mã số anh nhấn ra trên màn ảnh điện thoại di động, đưa điện thoại di động trả lại cho anh, “Chơi sớm muộn thì nhìn tâm tình mà định ra, cho nên tối nay chúng ta không can thiệp chuyện của nhau, tất cả chơi tất cả.”
Ban đêm, đầu đường, ba cô gái ăn xong Ma Lạt Thang, mỗi người đều cầm trà sữa lắc lư ở bên đường.
“Cọc gỗ, cậu xem như vậy có phải cậu hay không?” Quan Tiểu Ưu chỉ vào cô gái trên màn hình LED cách đó không xa hỏi.
“Khoan hãy nói rất có khuôn có dạng” Đường Tịch Nhan nói xong, rồi hướng Đoan Mộc Mộc trước mắt quan sát, “Chỉ là cái bộ dáng này bây giờ của cậu thì không được.”
Đoan Mộc Mộc nhảy lên trên một bậc thang, “Thật ra thì sao, tớ còn thích cái bộ dáng hiện tại, mặc giày đáy bằng, quần jean thật là thoải mái, cậu đều không biết mỗi ngày đi làm đi giày cao gót có bao nhiêu thảm, cũng sắp đem mắt cá chân của tớ mệt mỏi đứt rồi.”
“Vậy cậu không làm là được, làm Tổng tài phu nhân không phải càng tốt sao, không cần mang giày cao gót lại tự tại” Quan Tiểu Ưu cùng Đường Tịch Nhan cũng không biết chuyện di chúc.
Đoan Mộc Mộc thở dài, “Tớ cũng nghĩ vậy, nhưng không có biện pháp.”
Đường Tịch Nhan rất nhạy cảm, hình như cảm thấy cái gì, vì vậy níu lấy tay của cô, “Trông nom nhiều như vậy làm gì? Chỉ cần mình vui vẻ… Tớ cảm thấy được bây giờ cọc gỗ chính là người hai mặt, ban ngày là thành phần tri thức tiêu chuẩn cao cấp, buổi tối chính là tiểu dân chúng bình thường, như vậy thật không tệ!”
“Cũng đúng, chẳng qua tớ cảm thấy sau này cậu còn phải cẩn thận một chút” Quan Tiểu Ưu có chút thần kinh hề hề hà hà lại gần, “Bộ dạng này ra cửa, phải cẩn thận bị chó con hoặc là giặc cướp nhìn chằm chằm.”
“Tớ?” Đoan Mộc Mộc đẩy mắt kính to trên sống mũi một cái, “Cậu là chó con hoặc giặc cướp, có thể đem nhân hòa phía trên liên hệ với tớ bây giờ sao?”
Thật ra thì Đoan Mộc Mộc có cận thị nhẹ, mỗi lần đi dạo phố vì không bỏ sót cảnh đẹp, cho nên cô cũng sẽ đeo lên một mắt kính to màu đen.
Ánh mắt của Đường Tịch Nhan cùng Quan Tiểu Ưu qua lại giữa LED cùng Đoan Mộc Mộc mấy lần, nhất trí lắc đầu, “Không liên lạc được cùng nhau.”
“Đúng á!” Đoan Mộc Mộc cười hì hì một tiếng, “Hệ số an toàn của tớ tương đối cao, cho nên căn bản không cần lo lắng chó con, càng không cần lo lắng giặc cướp!”
Chỉ là, Đoan Mộc Mộc thế nào cũng không nhớ đến, mình sớm bị người theo dõi.