"Mộc Mộc. . . . . ." Tô Hoa Nam ở phía sau gọi cô, nhưng cô căn bản không ngừng, hình như căn bản không nghe được giọng anh ta.
Khi anh ta chạy đến thang máy, đã đóng cửa lại, cũng nhanh chóng giảm xuống, Tô Hoa Nam muốn đuổi theo đã không kịp.
"Tô Phó tổng cũng không nên lỡ máy bay, lãng phí vé máy bay là nhỏ, làm trễ nải đề án mở rộng thì to lắm đấy" Ở trong phòng làm việc, Lãnh An Thần nghe thấy người kia lớn tiếng kêu bà xã của mình, dĩ nhiên sẽ không thờ ơ ơ hờ.
Tô Hoa Nam nhìn đồng hồ đeo tay một chút, biết mình không có thời gian để lãng phí, huống chi anh ta biết Lãnh An Thần đã từng bước tính toán tốt anh ta, lỗi một bước, anh ta chỉ có thể thua cả ván bài, mặc dù cũng rất lo lắng cho Đoan Mộc Mộc, nhưng anh ta cũng sẽ không lấy tương lai của mình làm tiền đánh cuộc.
Ánh mắt phức tạp liếc nhìn Lãnh An Thần, anh ta vẫn mở miệng, "Hình như Mộc Mộc gặp phải chuyện gì đó, tâm trạng cô ấy rất không tốt, tôi. . . . . ."
"Cô ấy là bà xã cháu, chú hai vẫn nên quan tâm mình một chút đi" Lãnh An Thần trầm giọng cắt đứt, xoay người trở vào, nghe được cô không tốt, tim của anh vẫn rối loạn lên.
Không phải là ôm cô, hôn cô một cái thôi ư, về phần phản ứng lớn như vậy là sao?
Lãnh An Thần cho rằng cô là bởi vì mình xâm phạm mà không tốt!
Khi ngang qua phòng làm việc của Đoan Mộc Mộc thì Lãnh An Thần không khỏi dừng bước, bởi vì anh cũng nhìn thấy thứ gì đó trên bàn làm việc của cô.
Vật phẩm trong hộp gỗ nhìn không sót một cái gì, còn có một lá thư bị mở ra, nhưng nội dung bên trong đã không thấy, Lãnh An Thần không khỏi nhớ tới câu nói của Tô Hoa Nam, chẳng lẽ tâm trạng của cô có liên quan đến bức thư đó?
Lãnh An Thần từ trong thùng rác tìm được túi chuyển phát, thấy được địa chỉ phía trên, lúc anh chuẩn bị cầm địa chỉ này rời đi, chợt, nghe thấy chuông điện thoại di động đang vang lên.
Kéo ngăn kéo của cô ra, Lãnh An Thần thấy điện thoại di động của cô, mới vừa cầm lên liền ngoài ý muốn thấy mặt dưới điện thoại di động đè ép phiếu phòng khách sạn, hai chữ ‘Mị Sắc’ phía trên cực kỳ bắt mắt.
Lãnh An Thần cầm lên, chứng kiến số phòng trên thẻ mở cửa phòng thì tròng mắt bỗng dưng buộc chặt, 5808, đây không phải là gian phòng ngày đó anh từng ở sao?
Chỉ là, thẻ mở cửa phòng sao lại ở chỗ cô?
Từ Cao ốc Lãnh thị ra ngoài, Đoan Mộc Mộc liền thuê xe đi đến địa chỉ ghi trên bao bì, cô không tin, cho nên muốn đích thân đi hỏi một chút.
"Tiểu thư, nơi đó hình như sắp dỡ bỏ để dời đi nơi khác, cô đến chỗ đó làm gì à?" Tài xế tiếp lời cô, nhưng cô căn bản không nghe được, trong đầu tất cả đều là lời nói trong thư.
Cô hẳn là đứa con nuôi, không trách được từ nhỏ đã không có mẹ, thì ra cô chỉ là một cô nhi bị vứt bỏ . . . . . .
Nước mắt giống như là châu ném vụn, ào ào mà rơi, thậm chí hù sợ tài xế xe taxi, anh ta cũng không nhiều lời nữa, chỉ là an tĩnh lái xe.
Dừng xe xong, Đoan Mộc Mộc đứng ở cửa Viện phúc lợi, một tòa phòng cũ chu đáo cơ hồ tràn ngập nguy cơ, viện tan hoang, hoang vu làm cho tâm người băng giá, chỉ có mấy cây già còn sinh sôi bừng bừng.
Đoan Mộc Mộc đẩy cửa sắt rỉ ra đi vào, đường đá dưới chân khiến cô đau lòng, cô đánh giá xung quanh, hình như muốn tìm vật quen thuộc thuộc về mình, nhưng căn bản không có.
"Tiểu thư, cô tìm ai?" Có âm thanh già nua từ sau người truyền đến, dọa Đoan Mộc Mộc giật mình.
Quay đầu lại, thấy một bà lão thân hình hơi còng đang nhìn mình, Đoan Mộc Mộc lấy thư trong túi, hy vong trên đó có tên tuổi, "Cháu...cháu tìm Trần Xuân."
"A, cô tìm Viện Trưởng Trần?" Bà lão gật đầu một cái, "Cô ấy đang thu dọn đồ đạc ở hậu viện."
"Cháu có thể gặp người đó một chút được không?" Giờ phút này Đoan Mộc Mộc thậm chí không biết cái vị Trần Xuân này là nam hay nữ.
"Đi đi" Bà lão nhìn cô bằng ánh mắt mang theo ôn hòa, sau đó lại hỏi một câu, "Cháu cũng là đứa bé từ nơi này đi ra sao?"
Tòa Viện Phúc Lợi xây hơn hai mươi năm, có quá nhiều đứa bé từ nơi này đi ra, khẳng định bà lão không nhớ rõ, nhưng nhìn số tuổi không sai biệt lắm, cảm giác là như thế này.
Nghĩ đến nội dung trong thư, Đoan Mộc Mộc gật đầu một cái, nước mắt cũng thiếu chút nữa trào ra, sống hai mươi năm, hôm nay cô thế nhưng mới biết mình là cô nhi.
Xuyên qua đường đá đường nhỏ, Đoan Mộc Mộc đi tới hậu viện, chỉ là mấy gian nhà trệt cũ, vôi trên tường cũng rớt xuống, Đoan Mộc Mộc gõ cửa, có âm thanh từ bên trong truyền ra, "Vào đi!"
Kít một tiếng, cửa bị đẩy ra, một phòng bừa bãi, một phụ nữ trung niên tóc hoa râm đang khom lưng sửa sang lại cái gì, nghe được âm thanh liền quay đầu lại, ánh mắt quan sát trên mặt Đoan Mộc Mộc, tựa như đang tìm kiếm dấu vết quen thuộc.
"Cháu tìm Trần Xuân. . . . . ." Đoan Mộc Mộc lúc này mới phát hiện đôi môi mình căn bản đều run , "Cháu...Cháu là con gái Đoan Giang Đào."
Người phụ nữ quan sát Đoan Mộc Mộc, ánh mắt sau khi nghe đến câu này thì càng thêm nóng rực lên, hơn nữa đã di chuyển bước chân về phía cô, "Con...con cũng đã lớn như vậy?"
Đoan Mộc Mộc ngơ ngác, đứng ở nơi đó, lại nghe thấy phụ nhân nói, "Cũng đúng, cũng hai mươi năm rồi. . . . . ." Nói xong, vội vàng đem tay xoa xoa vào tạp dề, "Lại đây ngồi đi!"
Từ trong đống đồ vật hỗn loạn cầm lấy hai cái ghế, Trần Xuân lại dùng tạp dề xoa xoa, ý bảo Đoan Mộc Mộc ngồi xuống mới hỏi, "Đứa bé, con tìm ta có chuyện gì?"
Không biết là mộng hay rối loạn, Đoan Mộc Mộc đứng ở chỗ này, lại nhất thời quên muốn nói gì? Chỉ là kinh ngạc nhìn người phụ nữ trước mắt.
"Đứa bé, nói chuyện với con đấy!" Trần Xuân thấy ánh mắt cô cũng thẳng, đưa tay quơ quơ ở trước mắt Đoan Mộc Mộc.
Lúc này Đoan Mộc Mộc mới hồi hồn, lòng bàn tay nắm giấy viết thư đầy mồ hồi ướt, cô run rẩy đem thư ra, đưa tới, "Xin hỏi đây là cô viết sao?" Cả song cửa sổ.
Trần Xuân thấy được thư, gật đầu, "Là ta!"
"Cháu thật sự chính là cô nhi? Cha mẹ của cháu ở đâu? Tại sao bọn họ lại không quan tâm cháu?" Không mở miệng thì thôi, há miệng chính là nhiều chỗ để hỏi, đối phương kinh hãi sửng sốt.
"Đứa bé, con. . . . . ." Từ lúc cô vào cửa Trần Xuân liền nhìn ra cô có cái gì không đúng, hiện tại hình như đã hiểu rõ ràng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
"Ba cháu qua đời, không ai nói cho cháu biết những thứ này. . . . . ." Nói ra những lời này, bao nhiêu ủy khuất đè ở trong lòng khiến Đoan Mộc Mộc rơi nước mắt xuống, "Cầu xin cô nói cho cháu biết, nói cho cháu biết, có được hay không?"
Nghe đến đó, Trần Xuân như hiểu như không gật đầu một cái, "Đứa bé, con rất hạnh phúc, có thể gặp được người tốt như Đoan tiên sinh. . . . . ." Nói xong, ánh mắt Trần Xuân bay xa, tựa như trở lại trong thời gian đã qua.
"Đoan tiên sinh là một thu nhặt, thường tới nơi này thu bình nhựa cũ, đó là vào ngày thứ ba con được đưa tới nơi này, không biết vì nguyên nhân gì mà khóc lợi hại, hơn nữa còn khóc lớn nửa ngày, cơ hồ khóc muốn sặc khí, Đoan tiên sinh nói con bị bệnh nên có nơi nào không thoải mái mới có thể khóc rống như vậy, nhưng lúc đó Viện Phúc Lợi có nhiều đứa nhỏ lại ít người, ta căn bản chăm sóc không hết, liền cầu xin ngài ấy dẫn con đi xem bệnh, sau khi kiểm tra biết con bị viêm phổi, kết quả ở trong bệnh viện ngẩn ngơ một tháng, trong thời gian này đều là ngài ấy chăm sóc con. . . . . . Sau đó con khỏe lại, Đoan tiên sinh liền không bỏ được con, nói là nhận nuôi con, lúc ấy chính ta còn do dự ngài ấy là một người đàn ông thế nào một mình chăm sóc đứa bé như con, nhưng ngài ấy cứ ngàn thề vạn cam kết, ta mới đồng ý."
Nghe đến đó, lòng của Đoan Mộc Mộc lại đau, nếu như không có ba, có phải cô ở đó ba ngày sau đó chết rồi hay không?
Ba cho cô ân tình, cô lại không thể tiếp tục báo đáp.
"Vậy ai đưa cháu tới?" Đoan Mộc Mộc hình như vẫn còn kỳ vọng cái gì.
Vẻ mặt Trần Xuân cứng lại, lắc đầu một cái, "Không biết, ta nhớ được có một buổi sáng, liền nghe thấy cửa Viện Phúc Lợi có đứa bé đang khóc, mở cửa liền nhìn thấy con trên đất, bị một khăn nhỏ bao lấy, trừ yếm hồng mặc trên người con ra, không có bất kỳ vật gì. . . . . . Chúng ta biết cha mẹ chịu đưa đứa bé đến Viện Phúc Lợi khẳng định đều có nỗi niềm khó nói, cho nên mỗi đứa bé sau khi tới đây, chúng tôi cũng sẽ đem thứ bọn họ lưu lại ở trên thân giữ lại, để tránh ngày sau cha mẹ ruột thịt của bé tìm đến có thể nhìn thấy."
Nghe nói thế, một kỳ vọng nho nhỏ trong lòng Đoan Mộc Mộc bị triệt để tưới tắt, nước mắt lại một lần nữa không bị khống chế mà rớt xuống, "Tại sao bọn họ lại không quan tâm cháu?"
Nhìn khuôn mặt nhỏ của cô bị nước mắt ướt nhẹp, đôi môi Trần Xuân động mấy cái, cuối cùng không nhịn được lại mở miệng, "Chỉ là, mấy tháng trước có người tới nơi này dò la hỏi con. . . . . ."
Đoan Mộc Mộc đang rơi nước mắt chợt dừng lại, giống như bị cắt đứt, "Người nào ạ?"
Bởi vì kích động, âm thanh của cô cũng trở nên run rẩy.
Mi tâm Trần Xuân nhíu lại, lại suy tư, mới nói, "Ta cũng không rõ lắm, là vị lão thái thái, phong cách thoạt nhìn có dáng vẻ rất cao quý."
"Bà ấy hỏi cái gì ạ?" Hô hấp của Đoan Mộc Mộc cũng trở nên gấp rút.
"Cũng không hỏi cái gì, chỉ hỏi hai mươi năm trước nơi này có một đứa bé gái không có ai đưa tới phải không? Hơn nữa bảo ta lấy ra tất cả vật phẩm nhận nuôi đứa bé năm đó, lúc ấy ta liền nhớ bà ấy cứ nhìn chằm chằm vào yếm hồng của con, vẫn vuốt đóa hoa mai này, trong miệng còn lẩm bẩm nói qua chính là nó, chính là nó. . . . . . Sau đó, bà ấy hỏi tình hình người nhận nuôi, cuối cùng còn quyên tiền xây một tòa Viện Phúc Lợi mới, bây giờ chúng ta đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị dời qua đó."
Trong đầu Đoan Mộc Mộc hỗn loạn tưng bừng, cô cảm giác lời nói này để cho cô có thể cảm thấy cái gì, nhưng chẳng biết tại sao, cô lại bắt không được cảm giác kia, giống như là sương mù nắm trong tay, "Vậy, vậy cô có địa chỉ của bà ấy hoặc là điện thoại không?"
Trần Xuân lắc đầu một cái, "Không có!"
Hai chữ này khiến hi vọng của Đoan Mộc Mộc đang tung bay ở trong không trung như gặp phải đòn nghiêm trọng, oa, rơi xuống đất, chốc lát, cô lại nghĩ đến cái gì, "Cô Trần, không phải cô nói bà ấy quyên tiền sao? Có thể tra được chứ!"
Trần Xuân lại lắc đầu, "Bà ấy đại khái không muốn cho người ta biết, ngay cả quyên tiền cũng dùng tên giả."
Tất cả hi vọng lần nữa bị cắt đứt, Đoan Mộc Mộc hoàn toàn sững sờ. . . . . .
Tại sao ban đầu muốn vứt bỏ cô? Tại sao sau khi tìm thấy cô lại không nhận cô? Hình như tất cả đều có bí mật không muốn cho người khác biết, nhưng đến tột cùng là cái gì chứ?
Cô giống như không cẩn thận đi vào trong mê cung, làm thế nào cũng không tìm được đường ra.
"Trần nương nương, dì ở đâu?" Trong lúc Đoan Mộc Mộc cùng Trần Xuân đều trầm tư thì cửa chợt truyền đến một giọng nam dễ nghe.
"Con đã đến rồi!" Trần nương nương đứng dậy, trên mặt tràn ra tươi cười.
Đoan Mộc Mộc đang lạc vào mê cũng bỗng giật mình, cho đến khi thân thể bị người nhắc tới, âm thanh kinh ngạc vang ở bên tai, "Đoan Mộc Mộc, tại sao em cũng ở đây?"