nh phố này hắn có quyền thế ngất trời, cuối cùng kết quả điều tra cũng chỉ chứng minh rằng hắn hoàn toàn vô tội mà thôi.
Tần Tuyên Tuyên không thể chấp nhận việc Tống Kỳ đột nhiên chết đi, nhưng cô càng không thể chấp nhận rằng, rõ ràng hung thủ đang ở ngay trước mắt cô mà cô lại không có cách nào cả. Dưới sự đau đớn phẫn nộ khiến đầu óc choáng váng mơ hồ, cô thậm chí còn nghĩ đến việc một mình đi tìm Đỗ Mộ Ngôn để bào thù, nhưng nghĩ đến bốn người già còn cần sự chăm sóc của cô thì cô lại cố sức đè nén sự tức giận lại, chỉ tìm kiếm sự giúp đỡ ở xung quanh.
Nhưng không có ai giúp cô, cũng không ai giúp được cô.
Sau tang lễ của Tống Kỳ, cha mẹ anh ta đều ngã bệnh, may mắn có Đường Vi giúp đỡ nên Tần Tuyên Tuyên mới chăm sóc tốt được cha mẹ Tống Kỳ. Nhưng mà cô không ngờ là sau khi Tống Kỳ mất đi, Đỗ Mộ Ngôn lập tức vô liêm sỉ tìm đến cửa, nhắc lại chuyện cũ một lần nữa. Tần Tuyên Tuyên đáp lại hắn một cái tát, nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên của hắn cô cảm thấy hơi sung sướng. Mà Tần Quốc Đống và Đường Vi thì gần như dùng chổi, gậy mà đánh Đỗ Mộ Ngôn ra khỏi nhà.
Sự đáp trả của nhà họ Tần từng khiến Đỗ Mộ Ngôn cảm thấy hối hận trong giây lát, nhưng cũng chỉ là giây lát mà thôi, hắn đã không thể dừng được nữa.
Sau nhiều lần đi tìm Tần Tuyên Tuyên mà vĩnh viễn chỉ được đáp lại bằng sự từ chối và mắng chửi tức giận, thì kiên nhẫn của Đỗ Mộ Ngôn khô kiệt dần, lại bắt đầu làm bước tiếp theo. Hắn vĩnh viễn biết nên đàn áp người ta như thế nào để có được thứ mình muốn.
Tần Quốc Đống là giáo sư khoa lịch sử của Đại học A, bản thân ông có loại khí chất kiêu ngạo của người có học thức. Việc Đỗ Mộ Ngôn làm rất đơn giản, tìm người khiến ông bị cuốn vào một vụ tình yêu thầy trò làm ông mất hết danh dự - một nữ sinh viên trong lớp Tần Quốc Đống hướng dẫn tốt nghiệp báo lại, giáo sư hướng dẫn dùng điểm tốt nghiệp đe dọa cô, ép cô phải quan hệ tình dục với ông ta.
Đây dĩ nhiên là chuyện vu khống nhưng nó lại được truyền đi cực nhanh, có rất nhiều không biết sự thật liền tự mình phỏng đoán về đức hạnh của người khác, thanh danh của Tần Quốc Đống bị phá hoại nghiêm trọng. Người nhà họ Tần đều tin tưởng nhân cách của Tần Quốc Đống, nhưng khi muốn tìm nữ sinh viên kia đối chất thì cô ta lại trốn tránh không chịu gặp ai khác, tỏ ra vô cùng e ngại.
Khi Đỗ Mộ Ngôn xuất hiện, dùng đời dạy học muốn áp chế Tần Quốc Tống thì cũng chỉ nhận được sự phỉ nhổ khinh bỉ của Tần Quốc Đống mà thôi. Sau khi Đỗ Mộ Ngôn bị đuổi đi, thậm chí Tần Quốc Đống còn bắt Tần Tuyên Tuyên thề tuyệt đối không bao giờ được vì thanh danh của ông mà đồng ý với bất cứ yêu cầu gì của Đỗ Mộ Ngôn.
Tần Tuyên Tuyên hận Đỗ Mộ Ngôn thấu xương, hơn nữa Tần Quốc Đống lại cảnh cáo nên cô sẽ không bao giờ nhượng bộ trước Đỗ Mộ Ngôn. Mà ngay thời điểm Tần Quốc Đống tạm thời bị cách chức ở nhà, thì cha mẹ Tống kỳ cuối cùng vẫn không thể chấp nhận được việc con mình nhảy lầu, cùng nhau tự sát ở bệnh viện.
Bởi vì chuyện này, Đường Vi đau lòng đến mức phải vào nằm viện, mà Tần Tuyên Tuyên lại xin nghỉ phép để lo liệu hậu sự của cha mẹ chồng. Đến khi Tần Tuyên Tuyên lo xong lễ tang trở lại công ty thì nhận được lệnh sa thải, lí do là thời gian này cô nghỉ quá nhiều. Lúc trước để trả nợ thay cho gia đình Tống Kỳ nên số tiền tiết kiệm của gia đình họ Tần cũng không còn nữa, lần này Tần Tuyên Tuyên mất đi công việc, cuộc sống của Tần gia cũng trở nên khó khăn hơn.
Dù là thế, Tần Tuyên Tuyên cũng không hề có ý cúi đầu nhượng bộ trước Đỗ Mộ Ngôn. Cô vay mượn người thân chút tiền để trả tiền thuốc men cho Đường Vi trước, tạm thời đặt hận ý ngập trời với Đỗ Mộ Ngôn xuống dưới đáy lòng, đi tìm việc nhưng khắp nơi đều vấp phải khó khăn trắc trở.
Ngày Đường Vi xuất viện, một nhà ba người tạm thời quên đi hết mọi buộn phiền vui vẻ ăn bữa cơm đoàn viên với nhau. Hôm sau, Tần Quốc Đống lái xe đến trường, muốn vì thanh danh của mình mà giải thích một chút, ai ngờ không gặp được bất cứ vị lãnh đạo nào đã đụng phải Đỗ Mộ Ngôn cố ý đến tìm Tần Quốc Đống. Tần Quốc Đống cũng rất hận kẻ tâm địa độc ác này, ngay cả một câu cũng không muốn nói với hắn, lên xe của mình rời đi. Đỗ Mộ Ngôn vẫn chưa chịu buông tha, kêu lái xe đuổi theo.
Ai ngờ rằng vì muốn thoát khỏi sự truy đuổi của Đỗ Mộ Ngôn, Tần Quốc Đống tăng tốc lên rất nhanh, cuối cùng xe mất khống chế mà đâm vào dải phân cách, Tần Quốc Đống chết ngay tại chỗ.
Khi Tần Tuyên Tuyên và Đường Vi nhìn thấy thân thể lạnh như băng của Tần Quốc Đống, hai người khóc rống không ngừng được. Đỗ Mộ Ngôn vẫn đứng bên cạnh, nhìn cảnh này, dù hắn có bao nhiêu áy náy nhưng cũng hiểu rất rõ rằng. Tần Quốc Đống chết đi chắc chắn sẽ lại dựng lên một bức tường lớn hơn chắn giữa hắn và Tần Tuyên Tuyên, hắn muốn có Tuyên Tuyên, càng thêm khó khăn.
Cảnh sát nói cho Đường Vi và Tần Tuyên Tuyên biết, tuy lúc ấy Tần Quốc Đống vì trốn Đỗ Mộ Ngôn mới lái xe nhanh như thế, nhưng xe của Đỗ Mộ Ngôn cũng chỉ chạy theo ở xa xa chứ chưa làm ra hành động bức ép gì. Tần Quốc Đống phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự cố này. Nhưng mà cho dù là thế, lúc biết được đã xảy ra chuyện gì thì Đường Vi vẫn khóc hô đánh về phía Đỗ Mộ Ngôn, lại bị trợ lý của hắn ngăn cản. Lửa giận ngập lòng, Đường Vi té xỉu.
Tần Tuyên Tuyên nửa ôm Đường Vi hôm mê bất tỉnh, lạnh lùng trừng mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn, con ngươi vốn trong suốt bây giờ ngập tràn lửa giận cháy hừng hực.
“Đỗ Mộ Ngôn, anh là một ác ma, dù tôi chết cũng sẽ không để anh đạt được mong muốn đâu!”
Một ngày sau, Đường Vi được phát hiện ra khối u ở ngực, có thể thông qua phẫu thuật cắt bỏ nhưng số tiền phải trả lên đến trên dưới 10 vạn. Từ lúc Đường Vi sinh ra Tần Tuyên Tuyên vẫn luôn ở nhà chăm lo việc nhà cửa, lúc còn trẻ rất ít khi mắc bệnh, hơn nữa khi đó ở thành phố này còn chưa có chế độ bảo hiểm y tế vì thế Đường Vi cũng không mua bảo hiểm, bây giờ bị ung thư, cũng chỉ có thể tự trả tiền chữa trị mà thôi.
Lúc Tần Quốc Đống qua đời thì danh dự vẫn chưa được phục hồi nên cơ bản trường học cũng không phát tiền trợ cấp, ngay cả tiền làm tang lễ Tần Tuyên Tuyên cũng phải vay của người quen, mà tiền chữa trị cho Đường Vi, cuối cùng cô cũng không thể vay được nữa. Vốn cô muốn bán đi căn nhà đang ở, nhưng căn nhà này vốn được trường học phân cho, có quy định trong bao nhiêu năm không thể mua bán trao đổi được, con đường này liền bị cắt đứt.
Mà càng khiến Tần Tuyên Tuyên đau lòng là, vì cái chết của Tần Quốc Đống nên Đường Vi bị kích thích quá độ sau khi tỉnh lại thần trí hơi bất ổn, bà vốn vô cùng dịu dàng lại bắt đầu trách tội Tần Tuyên Tuyên, trách cô không biết kiểm soát hành vi của mình nên mới chọc đến ác ma, mới hại chết Tần Quốc Đống.
Sợ bản thân xuất hiện sẽ kích thích Đường Vi, Tần Tuyên Tuyên thậm chí còn không dám tự mình chăm sóc bà, chỉ có thể nhờ y tá, sau đó lén lút đứng bên ngoài của nhìn qua ô cửa bằng thủy tinh nhìn mẹ của mình.
Cô biết mẹ mình nói rất đúng, tất cả những chuyện này đều là do cô tạo nên, nếu không có cô, tất cả mọi người sẽ không sao cả, đều do cô!
Mối hận với Đỗ Mộ Ngôn khiến Tần Tuyên Tuyên chỉ hận không thể tự tay đâm chết kẻ thù, nhưng cô ôm chặt bản thân, ở bên ngoài phòng bệnh của Đường Vi yên lặng khóc.
Chồng cô đã chết, cha mẹ chồng đã chết, ba cô cũng đã chết, cô chỉ còn lại mẹ là người thân duy nhất mà thôi. Cô nhất định phải chữa khỏi cho mẹ, không để bà xảy ra bất cứ chuyện gì!
Tần Tuyên Tuyên vốn muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của truyền thông, nhưng Đỗ Mộ Ngôn rất nhiều mánh khóe, ngăn cản mọi con đường của cô, sau khi biết bệnh tình của Đường Vi, hắn tự mình đến gặp Tần Tuyên Tuyên.
“Tôi biết mẹ em bị u ở ngực, có thể phẫu thuật, tôi cũng biết em thiếu tiền. Tôi có thể để mẹ em được ở phòng bệnh tốt nhất, chuẩn bị cho bà bác sĩ tốt nhất, mà yêu cầu của tôi chỉ có một, em cũng đã biết từ lâu. Nếu em vẫn không đồng ý như cũ… rất đơn giản thôi, hôm nay bệnh viện sẽ trục xuất mẹ em.”
Vốn nghĩ rằng không khó để có được Tần Tuyên Tuyên, không ngờ dùng nhiều cách như thế vẫn không thành công, dưới thất bại liên tiếp, Đỗ Mộ Ngôn ngày càng trở nên vặn vẹo, dần dần mất đi ước nguyện ban đầu.
Thể xác và tinh thần Tần Tuyên Tuyên đều vô cùng mỏi mệt, đã chẳng còn hơi sức để mà đấu tranh nữa. Mặc dù cô biết Tần Quốc Đống trên trời có linh thiêng thì nhất định sẽ phỉ nhổ quyết định của cô lúc này nhưng cô vẫn dùng giọng nói chết lặng trả lời Đỗ Mộ Ngôn, “Như anh mong muốn.”
Cô chỉ biết rằng cô chỉ còn lại mẹ là người thân duy nhất, cô phải bảo vệ bà, chữa khỏi bệnh cho bà, bất chấp tất cả.
Sau khi Đường Vi được chuyển đến phòng bệnh VIP, Tần Tuyên Tuyên vẫn không dám gặp bà, chỉ dám nhờ y tá đã chăm sóc bà từ lâu cố gắng trông chừng, có việc gì thì lập tức gọi cho cô, sau đó cô cần địa chỉ Đỗ Mộ Ngôn đã cho, đi đến nhà hắn.
Đó là một căn nhà có ba phòng rất bình thường nhưng Tần Tuyên Tuyên hoàn toàn không thèm để ý. Mặc kệ là vẻ mặt hay là tâm hồn cô thì cũng chỉ còn lại sự chết lặng.
Đỗ Mộ Ngôn đang thưởng thức rượu nho, vẻ mặt hắn mang theo sự vui sướng thắng lợi, rót cho Tần Tuyên Tuyên một ly nhưng cô không hề chạm môi, để cái ly sang một bên, buông túi xách trong tay, vừa nói vừa bắt đầu cởi quần áo, “Làm chuyện chính đi.”
Cô nghĩ, cô nên làm thế này từ lâu rồi, nếu thế thì những người đã chết vẫn còn đang sống rất tốt. Đối nghịch với Đỗ Mộ Ngôn, cô đúng là không biết tự lượng sức mình mà, hắn muốn cô, cô nên ngoan ngoãn cởi hết quần áo nằm trước mặt hắn.
Động tác của Tần Tuyên Tuyên khiến Đỗ Mộ Ngôn nhíu mày, nhưng hắn vẫn chưa ngăn cản cô, thật sự hắn muốn có cô đến phát điên rồi.
Mà lúc cô cởi xong áo, lộ ra da thịt trắng nõn chỉ còn nội y che đậy thì điện thoại cô bỗng vang lên. Cô do dự một chút nhặt túi xách lên lấy điện thoại ra, vừa thấy người gọi là y tá kia thì cô lập tức nghe máy.
“Tần tiểu thư cô mau đến đây đi! Mẹ của cô biết tiền viện phí thuốc men của bà là do Đỗ tiên sinh trả thì đã lên sân thượng bệnh viện, muốn nhảy lầu tự sát!” Đầu bên kia là giọng nói vô cùng lo lắng của y tá.
Di động trượt khỏi tay Tần Tuyên Tuyên rơi xuống đất, cạch một tiếng vỡ tan, cô ngẩn ngơ vài giây, đột nhiên như phát điên mặc lại quần áo, chạy ra ngoài.
Đỗ Mộ Ngôn giữ cô lại, “Em muốn đổi ý?”
Tần Tuyên Tuyên dùng sức giãy dụa, trên mặt bắt đầu xuất hiện nước mắt, “Anh buông tôi ra, tôi muốn đến bệnh viện ngay lập tức… mẹ tôi muốn nhảy lầu!”
Nghe tin như thế, Đỗ Mộ Ngôn còn lo lắng hơn Tần Tuyên Tuyên, mẹ Tần Tuyên Tuyên đã là điều duy nhất hắn có thể lợi dụng để khống chế cô, nếu mẹ cô cũng chết…
Đỗ Mộ Ngôn không dám nghĩ tiếp nữa, không để ý đến sự giãy dụa của Tần Tuyên Tuyên, kéo cô lên xe nhanh chóng chạy đến bệnh viện.
Lúc Tần Tuyên Tuyên nhảy xuống xe chạy vào bệnh viện, trước mắt bỗng nhiên lóe lên một bóng đen, một vật nặng đột nhiên rơi xuống trước mặt cô.
Cô đứng lại ngẩn người ra, kinh ngạc nhìn thân thể người lẫn lộn máu tươi kia không thể tỉnh táo nổi.
Đường Vi nhảy xuống nhưng chưa chết ngay, bà mở đôi mắt bị máu tươi che phủ, nhìn chằm chằm về hướng Tần