"Cũng không tốt lắm, mấy thứ dở hơi nó đang xảy ra, cháu bị tắc trong một cái đầm lầy rồi".
"Ha ha, cuộc sống không ngọt ngào cho lắm hả? Cuộc sống mà, đấu tranh đi, nó không dễ dàng đâu!"
Tôi cười và nắm tay.
"Vâng, đấu tranh".
"Mọi việc với anh bạn trai xinh đẹp vẫn ổn chứ?"
"Rất ổn, đấy là người đang kéo cháu ra khỏi đầm lầy vào lúc này đây".
"Ôi, tôi vui lắm!"
Tôi phì cười, lại từ "glad" "vui" của Hugo. Tại sao mọi người cứ phải glad (vui) vì Ryan yêu tôi nhỉ? Tôi tâm sự với ông già rằng, tôi chưa bao giờ gặp nhiều chuyện kỳ lạ như vậy, tôi thậm chí kể cả chuyện "dại dột" đã mò đến nhà Ronie ra sao và đã hoảng sợ thế nào. "Ôi Thánh thần ơi đừng có ngốc nghếch như thế lần sau nhé? Nhưng đúng là một cô bé dũng cảm, yeah yeah?" Bất ngờ số điện thoại của Lavender nhấp nháy, tôi vội vã xin phép ông già để nghe máy. Lavender hỏi tôi đang ở đâu và muốn gặp tôi. Tôi nói rằng mình đang ở trên đảo Roosevelt, nếu cô ấy muốn cô ấy có thể đi tàu F lên đảo và tôi sẽ ra đón. Lavender hẹn tôi ra đón trong vòng nửa tiếng nữa. Tôi hỏi ông già, ông có muốn nhìn thấy một cô gái còn đẹp hơn cả tôi hay không? Một cô gái Trung Quốc có nguồn gốc hoàng tộc. Ông cười ha hả: "Tôi không nghĩ rằng sẽ có ai đẹp hơn cả, cháu biết vì sao không? Bởi vì cháu dựa vào cái tiêu chuẩn gì để mà so sánh? Chẳng có đẹp hơn, chẳng có xấu hơn, hãy để tự làm cho mình đặc biệt. Tôi nhìn cháu đặc biệt, chứ không chỉ là đẹp". Tôi cảm ơn ông vì lời khen khéo léo này.
Đúng vậy, đôi khi chả cần phải ghen tị vì nghĩ rằng ai đó xinh đẹp hơn mình, vì vẻ đẹp so sánh ấy là dựa trên một cái chuẩn như thế nào?
"Cuốn tiểu thuyết của ông thế nào rồi?".
"Oh, đang tới đoạn cậu bé phát hiện ra có điều khác lạ về bản thân mình, và cậu ấy quyết định đấu tranh với nó. Chiến tranh thế giới đã kết thúc rồi".
"Tuyệt, cháu vui lắm vì chiến tranh kết thúc rồi: Cháu ghét chiến tranh!".
Lavender đến muộn hơn dự định nên tôi bảo ông già nên về ăn trước, vì không biết khi nào cô ấy tới, cũng tối lắm rồi. Ông già nháy mắt và đẩy xe về. Tôi đã thấy khá hơn rất nhiều mặc dù xe ông có máy nhưng tôi vẫn đẩy ông đi hẳn một đoạn dài, vừa đi vừa hát lung tung hết cả. Ông thật tài giỏi, ông có thể làm cho tôi vui được đến như thế đấy.
Lavender mặc một chiếc áo len trắng có cổ rất đẹp nhưng xem chừng hơi lạnh. Tôi để ý kiểu mẫu thời trang ưa thích của Lavender lúc nào áo cũng có cổ và nó thực sự hợp với cái dáng cao mảnh dễ thương của cô ấy. Vừa thấy tôi, cô ấy lao tới hôn chụt một cái lên má. Trông Lavender có phần vẫn tươi tỉnh, không "tả tơi" như tôi suy đoán, có thể cô ấy đẹp nên có lả tơi thì trông vẫn cứ đẹp Lavender rủ tôi vào quán pizza trên đảo ăn. Cô hỏi có phải tôi sống ở đây hay không? Tôi đành thú nhận và xin đừng nói cho ai biết về chỗ ở của mình.
"Chắc chắn rồi, tin tớ đi, nhưng tại sao cậu phải trốn thế chứ?"
Tôi nháy mắt. "Vì một vài lý do, hôm nọ cậu bị làm sao thế. Có gì xấu xảy ra giữa cậu và mẹ à?".
"À đấy là vì bà ấy nhốt tớ trong phòng, lấy điện thoại của tớ và làm vài trò ngu xuẩn. Tớ phát điên, hơi không tự kiềm chế được một tí".
"Gì cơ, bà ấy khóa cậu trong phòng à? Lạ nhỉ, cậu hơn 20 tuổi rồi. Ý tớ là, cậu có thể kiện bà ấy vì làm thế, mà cậu cũng làm gì đó điên rồ hả?".
"Oh, tớ à, chắc chắn rồi, tất nhiên rồi, thế nên tới mới bị nhốt mà, ha ha".
"Cậu đã làm gì?".
"À chỉ là vớ vẩn".
Lại thấy Lavender khó hiểu y như mẹ và chị vậy, thậm chí tôi lại thấy giống cả Garbriel nữa.
"Cậu đi club chơi không?"
"Bây giờ á? Bọn mình sẽ về nhà muộn đấy".
"Đừng lo, tớ sẽ đưa cậu về nhà, muốn gặp bạn trai tớ không?"
Tôi rất muốn đi xem club thế nào, và người yêu của Lavender ra sao. Nhưng quả thực, hôm đó tôi rất mệt mỏi, rất mệt và nếu đi thì tôi không còn sức, tôi đành xin khất. Mặt Lavender xị xuống.
"Này, nếu một ngày, tớ chết, cậu có còn nhớ về tớ không?"
"Gì cơ, tại sao cậu lại nói thế? Đừng nói thế".
"Bởi vì tớ sắp chết, vì sao cậu biết sao, tớ sẽ xuống thẳng địa ngục luôn".
Giọng của Lavender nghe thật u ám, như một điềm không lành. Tôi hỏi Lavender có muốn đi picnic cùng tôi chủ nhật này cùng bạn trai của tôi hay không? Mắt cô sáng lên và nói có, cô ấy rất muốn biết bạn trai của tôi trông thế nào. "Anh ấy chắc phải đẹp trai lắm? Một người xứng đôi với cậu haha".
Có vẻ như Lavender rất muốn tâm sự với tôi thật nhiều chuyện. Buổi tối, ngắm nét mặt của cô gái đẹp này trong ánh đèn vàng của tiệm pizza không biết chán, lông mi dài chớp chớp, da trắng mịn, cái mũi dọc dừa hênh hếch cứ như nửa cười nửa khóc và một cái miệng cười rất dịu dàng. Lại thầm ghen tị với anh chàng người yêu của cô sẽ được ngắm cô cả ngày như thế, và được… làm nhiều việc hơn thế. Tôi không biết người yêu của Lavender trông như thế nào, nhưng tôi chợt giả sử, Lavender và Ryan sẽ là một đôi tình nhân hoàn hảo, đặc biệt nếu họ đi đóng phim. Sẽ ra sao nếu tôi rủ được cả hai người họ đi chơi nhỉ, chắc cả cái thiên hạ này phải ngoái nhìn.
Lavender rút ra một điếu thuốc và hút. Tôi hơi sững sờ! Tôi vốn không thích con gái hút thuốc. và cô gái đẹp như vậy mà trông hút thuốc thì khó coi quá. Nhưng Lavender hút thuốc rất sành điệu và… đẹp, thật chẳng thấy nó dung tục chút nào. Cô hỏi tôi, có muốn thở hút thuốc không? Nhìn Lavender hút thuốc đáng yêu đến nỗi, tôi cũng muốn thử, nhưng còn chần chừ.
Rít một hơi, thả khói, rồi cô cười.
"OK, tớ sẽ kể cho cậu. chuyện của tớ, nếu cậu không mệt và nếu cậu sẵn sàng nghe? Thế nào?"
"Tớ hơi mệt một tí nhưng tớ sẵn sàng nghe".
Tôi bắt đầu nghe, và châm thử điếu thuốc đầu tiên của cuộc đời.
------
Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương.
Tình yêu là gì? Mà khiến người sống chết có nhau?
Câu chuyện của Lavender lộn xộn lung tung và rất hay được nhắc đi nhắc lại một chi tiết nào đó. Nhưng có thể hiểu là như sau.
Lavender là một cô gái không chỉ xinh đẹp mà rất có năng khiếu về nghệ thuật. Bà Mei thì chỉ thích hai cô con gái mình theo nghiệp kinh doanh và rất chú trọng trong việc chăm sóc hai cô gái này, vì bà rất tự hào về dòng máu Mãn Thanh danh tiếng của mình.
Nhưng bất chấp mẹ và họ hàng tự hào đến đâu và quyết tâm gây dựng gia đình thành một tập đoàn có tiếng tăm, cô gái quyết tâm theo học ngành design ở một trường đại học rất bình thường ở New York thay vì đi theo học một ngôi trường học thuật nào đó quý tộc hơn do mẹ lựa chọn.
Mẹ con từ bé đã không hợp nhau nhưng cũng từ đấy bà Mei khó chịu ra mặt. Đi học trong một môi trường về nghệ thuật, nơi cái đẹp được tôn vinh, cô gái nhận được rất nhiều lời mời để không chỉ biểu diễn thời trang, làm người mẫu mà còn đi đóng phim.
Tôi không nhớ rõ năm nào, chỉ nhớ là hình như năm Lavender mới vào đại học, cô trở về Hong Kong, đã định xin đi hoa hậu TVB và có lời mời đóng phim. Nhưng bằng cách này hay cách khác, bà Mei hầu như phong tỏa mọi khả năng cô có thể tham gia được bất cứ thứ gì.
Lavender nói có lúc cô vô cùng tuyệt vọng và còn quỳ xuống nói với mẹ rằng, cô đi học thiết kế cũng giống như mẹ có đang kinh doanh spa và vàng bạc đá quý. Cô có thể giúp bà gây dựng thương hiệu và tất nhiên góp phần làm đẹp cho các cơ sở kinh doanh của bà ấy. Nhưng bà Mei là một người rất kỳ quái, không thể hiểu nổi, Mei đang cố gắng bảo vệ cái danh dự gì của gia đình trong khi chính bản thân bà ta cũng chả ra gì.
"Tớ thấy bà Mei là một người kinh doanh rất tài ba. Ý tớ là, tớ không thấy nhiều phụ nữ, đặc biệt là người Trung Quốc mà lại thành công như thế này trên đất Mỹ".
"Ừ, nhưng thế rồi thì sao, bà ta bỏ bố tớ tại Hong Kong chỉ vì ông ấy không thích công việc kinh doanh, tởm thế. Bà ấy thậm chí chả nghĩ tới tớ bà chị tớ, chỉ nghĩ tới bản thân mình thôi". Giọng Lavender giận dữ.
"Bố cậu bây giờ đang ở đâu?".
"Ông ấy ở bên Hong Kong. Bọn họ chưa bao giờ ly dị cả, Mei không thích thế, nhưng họ sẽ không bao giờ sống cùng nhau cả".
"Xin lỗi vì biết vậy".
Thế rồi, đánh bạo, tôi hỏi một câu:
"Tớ có một cảm giác rất lạ về mối quân hệ giữa mẹ cậu và Billy".
"Gì cơ? À, tớ không biết, ý cậu là tằng tịu với nhau hả? Billy là một người tuyệt vời, anh ấy như anh trai của tớ vậy. Mẹ tớ chả bao giờ có chuyện vứt bỏ cái nhân phẩm của bà ta đi bằng cách f* anh ấy cả".
Rồi Lavender ôm mặt. Có thể Lavender cũng chả biết gì, có thể cũng chả có chuyện gì, mà cũng có thể Lavender không muốn nói cho tôi biết. Lavender ngày càng tỏ ra xúc động và gay gắt trong câu chuyện của mình.
"Nhưng cậu biết một điều không, ngay cả khi bà ấy làm nhưng thứ ngu ngốc đó, bà ấy cũng không làm tớ đau đớn như thế này. Bà ấy đang muốn hủy hoại tớ chỉ vì tớ rất giống bố".
"Hủy hoại cậu ư?. Làm sao bà ấy lại đi làm thế được bà ấy không thể hủy hoại một cô con gái xinh đẹp như cậu được".
"Xinh đẹp à? Đừng có nhai mãi cái từ ấy nữá, tớ căm ghét nó, f* nó. Đấy cũng là cái từ mẹ tớ nói với tớ hết làm này tới lần khác, rằng thế nên tớ phải giữ phẩm hạnh của mình, rồi cả một lũ điên rồ ngoài kia, một lũ cử thèm ngủ với tớ chỉ vì tớ đẹp. Tớ chỉ là một người bình thường và muốn làm những việc của mình. Mọi người làm phiền tớ nhiều quá, damn!"
Giọng của Lavender đầy phẫn nộ và to tiếng khiến người đàn ông bán pizza cứ há hốc mồm vừa ngắm vừa nghe đầy ngạc nhiên. Mấy người trong quán đó ai cũng nhìn, thật may quán trên đảo rất ít người, nên cũng bớt ngại hơn với những câu chửi bậy của Lavender.
"Bà ta càng cố ngăn cản tớ, tớ càng hoang dại, cuộc sống nó phải là thế, ha ha".
"Tại sao bà ấy không muốn tớ làm bạn với cậu? Có phải vì tớ tầm thường quá so với cậu không?".
"Gì cơ? Không, cứt ấy, he he. Có thể bởi vì bà ấy trông thấy cậu cũng hoang dại, giống tớ, và bởi vì Billy thích cậu, haha".
"Ý cậu "thích" là sao?".
"À, ý tớ là, ghen tị í mà, bà ấy ghen tị với cậu".
"Hừm, tớ thấy rằng cũng là bình thường khi con cái có vấn đề với bố mẹ. Tớ thỉnh thoảng cũng có vấn đề với mẹ tớ mà".
"Ô thật à, thế mẹ cậu có định giết cậu không?"
"Gì cơ, giết á, không phải cậu đang phóng đại lên chứ?".
"Không, mẹ tớ đang muốn giết tớ đấy".
"Thế nào?".
"Tớ sẽ cưới bạn trai của mình, cho dù thế nào!"
"Mẹ cậu không thích bạn trai của cậu à?".
"Bà ấy ghét anh ấy hơn bất cứ cục cứt nào trên thế gian này".
"Tại sao?".
"Bởi vì anh ấy là người da đen, và vì anh ấy không phải là người Trung Quốc, tất nhiên!"
Tôi giật cả mình và trợn ngược mắt vì từ "black". Một người da đen ư? Lavender đang yêu một anh chàng da đen sao? Thật là khó tin, có gì thắc mắc đâu khi bà Mei lại dữ dội tới thế.
Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương. Lavender kể rằng cô đã từng bị nhốt ở trong nhà một tuần liền và cô cũng không ăn gì trong vòng một tuần đó, tới mức bà Mei đành phải nhượng bộ và đưa cô đi cấp cứu. Có lúc hai người đang trong một quán ăn mà bà Mei nhờ Sheryl tới lôi Lavender xồng xộc quay trở về. Bà Mei tìm đủ mọi cách nói chuyện với anh chàng kia mà không ăn thua. Và có lúc: