tay ra mới cảm thán:”Đúng là sự kì diệu của duyên phận mà.”
Duyên phận sao?
Ôn Nhiễm quay đầu cười khổ, chợt nhớ ra gì đó, cô xoay người hỏi Ôn Viễn:”Này, sao chú út hôm nay không tới.”
Ôn Viễn thở dài một hơi:”Không biết.”
“Không biết?”Đáp án này Ôn Nhiễm càng không tin,”Sao thế, không phải là người thân thiết nhất với chú út sao?”
“Nhầm rồi.”Ôn Viễn than thở,”Trên thực tế từ lâu em đã không còn gần với chú út nữa. từ hồi tai nạn xe cộ, thì không gặp chú nữa, chắc đã bốn năm rồi.”
“Này, này…”Ôn Nhiễm lắp bắp
“Sao ạ?”Cô bé nghiêng đầu nhìn cô.
Ôn Nhiễm vội lắc đầu:”Không có gì.”
Chỉ là cảm thấy, hai chị em nhà cô, thật giống nhau mà.
Hai người cùng nhau trầm mặc.
Ngay khi Ôn Nhiễm đang mở màng ngủ, bỗng nhiên nghe một tiếng ầm thật lớn, hình như là từ phòng bên cạnh truyền sang.Cô cuống quýt đứng dậy, chạy sang thư phòng.
Cửa phòng mở lớn, Kiều Vũ Phân chạy sang trước cô, ngăn không cho cô vào.
“Nhiễm Nhiễm, đừng vào, đừng vào…”
“Xảy ra chuyện gì?Bác để cháu vào”
“NhiễmNhiễm…”
“Cho nó vào.”Giọng ông nội từ trong truyền ra, Kiều Vũ Phân khi đó mới không ngăn cản cô nữa.
Vừa bước vào phòng, Ôn Nhiễm đã bị tình cảnh bên trong làm cho hoảng sợ.Trên người mẹ từng giọt nước trà từ từ nhỏ xuống, bên dưới là mảnh vỡ của ly tách.Ôn Nhiễm hoảng sợ chạy về phía mẹ.
Ôn phu nhân một tay che ngực, cũng giống như cô, ngỡ ngàng nhìn mấy mảnh nhỏ dưới chân.
Ông nội chỉ vào mặt mẹ, tức giận hét lên:”Cô cô nói lại những lời lúc nãy một lần nữa xem.”
Mặt bà đã trắng ra, như không còn chút khí.Ôn Nhiễm định đỡ lấy mẹ, lại bị bà đẩy ra:”Tôi nói, con tôi không muốn, dù có chết tôi cũng không ép buộc nó.”
“Vậy cô muốn nó rập khuôn theo bước của cô phải không.Tìm một nhà không môn đăng hộ đối để hối hận cả đời.”Ông hét lên.”Cô hủy đời con ta, giờ còn muốn hủy đứa con gái duy nhất của nó, ta nói cho cô biết, cô đừng hòng.”
“Là ai hủy?Nếu không phải ông bảo thủ, chúng tôi đã có thể sống cùng nhau.”Ôn phu nhân không còn chút sức, giọng yếu dần,”Anh ấy cũng sẽ không chết, sẽ còn sống rất tốt….”
“Cô!”Ông nội tức giận nhấc tay lên, lại từ từ hạ xuống, trợn mắt nhìn tay mình bị ÔnNhiễm nắm lấy.
Vẻ mặt cô vẫn kinh hoàng nhưng đôi mắt lại rất đỏ:”Ông nội, kết hôn hay không hay là lấy ai, mẹ con không thể thay con quyết định.”
Ông nội bớt tức giận hơn:”Vậy nghe ta.”
Ôn Nhiễm nhìn ông rồi cười:”Ông, cũng không thể thay con quyết định.”Mắt ông như phát hỏa, Ôn Nhiễm lặp lại lần nữa:”Con đã trưởng thành, sẽ không trơ mắt đứng nhìn ông một lần nữa đánh con hay mẹ con.Dù là vô tình hay cố ý, con cũng sẽ không để ông gây ra vết thương nào cho mẹ con con nữa.”
Câu nói đầy khí thế này, giờ không còn khiến cô đau lòng nữa, giọng khàn khàn:”Ông nội, Triệu Vị Xuyên không hợp với con, chúng con đã ở cạnh nhau một khoảng thời gian rồi nên hiểu rõ.Cho nên, ông từ bỏ đi.”
Ôn lão gia mở to mắt nhìn cô, trong ánh mắt bừng lên ngọn lửa giận dữ.Ôn Nhiễm đã từng rất sợ ánh mắt này, đó là người đã gây cho cô nhiều thống khổ.Nhưng mà giờ cô mới biết, những đau khổ đó hai người không nhất thiết phải nhận thấy, chỉ cần mình làm cho mình vui là được.
Ôn Nhiễm quay đầu nói với mẹ:”Mẹ, mình về.”
Ánh mắt bà ẩm ướt nhìn con:”Ừ.”
Cuối cùng cũng đến được thành phố T, Ôn Nhiễm và mẹ cũng gần như kiệt sức.Nhưng mà cô vẫn phải dìu mẹ về sô pha, bưng một chậu nước ấm rửa chân cho bà.Mẹ cô hôm nay đặc biệt mang giày cao gót, mệt nhọc cả ngày, chắc giờ khó chịu lắm.
Ôn phu nhâm mở mắt nhìn con, xoa xoa đầu.
Ôn Nhiễm vừa rửa vừa hít một hơi, ghìm vị chua xót nới sống mũi.Động tác của mẹ càng dịu dàng hơn, cô lại càng không nhịn được, nước mắt cứ thế rơi xuống cổ chân bà.
“Nhiễm Nhiễm đừng khóc, mẹ không có việc gì.”
“Dạ.”Cô lên tiếng,”Con không khóc, chỉ là bị cảm, mũi không thoải mái mà thôi.”
“Đươc rồi.”Ôn phu nhân cười,”Hôm nay thời tiết hơi lạnh, mẹ cũng bị cảm, con dìu mẹ vào phòng nằm được không?”
“Vâng.”
Ôn Nhiễm lau khô chân cho bà, đỡ bà vào phòng, phủ giường chiếu lại.
“Mẹ nằm nghỉ một lát, con đi nấu nước gừng nóng, uống nước nóng sẽ đỡ hơn.”
“Ừ.”Ôn phu nhân cười cười, nhìn Ôn Nhiễm đóng cửa đi ra ngoài.