“Mình đang ở một nơi rất tốt, có ăn có mặc đầy đủ lại còn rất yên tĩnh thoáng mát. Yên tâm, mai mình sẽ về,”
Vốn dĩ Mạn Âm định ở nơi này vài ngày để thư giãn, nhưng gặp Vu Hạo ở đây thì cái ý định đó tan thành mây khói. Nghĩ tới việc Vu Hạo và cô gái kia đang ở bệnh viện này, cô quả thật không chịu đựng nổi.
Cô liếc nhìn điện thoại. Cả ngày hôm nay, một cú điện thoại anh cũng không gọi tới. Quăng điện thoại ra một góc Tô Mạn Âm tự an ủi bản thân. Ít ra như vậy cũng tốt, cô có thể dứt khoát một chút không níu kéo không mềm lòng.
Cô nắm cửa, vặn thật nhẹ nhàng để không gây tiếng động. Qua khe cửa nhỏ Tô Mạn Âm nhìn rõ bên trong căn phòng. Cô gái nằm trên giường bệnh đang ngủ, Vu Hạo cũng ngủ gục tại ghế sô pha. Gương mặt anh mệt mỏi, hai ngày nay có lẽ Vu Hạo đã không ngủ rồi. Nhìn anh như vậy, Mạn Âm lại thương tiếc cùng không nỡ. Thấy anh cựa mình, chắc là ngủ không ngon giấc rồi. Một giọt nước mắt khẽ rơi xuống, nhè nhẹ vô hình nhưng khiến cô run rẩy vội vàng khép cửa. Mạn Âm biết cô đang mềm lòng xót xa anh dù biết không nên làm vậy. Bàn tay nắm chặt lại, Tô Mạn Âm lặng lẽ trở về phòng. Cô từ đầu đã biết những việc liên quan tới Vu Hạo cô không thể không quan tâm được. Những gì liên quan tới anh là cô lại không ngừng xem xét,theo dõi. Vì thế nếu như không muốn bản thân phải đau khổ, cô nên tránh xa anh càng xa càng tốt.
Điều Tô Mạn Âm không ngờ nhất chính là Du San San tới tìm mình. Chính xác hơn cô ấy tìm tới trung tâm tư vấn của bác cô.
Mạn Âm không rõ Du San San có biết cô hay không nhưng cô thì biết. Nên quả thật cô không muốn tiếp chuyện với San San nhưng cô ta lại cứ chỉ định cô. Nhìn người con gái trước mặt mình, cô hỏi bằng thái độ bình tĩnh nhất có thể
“Trong trung tâm có rất nhiều người, sao cô lại cứ chỉ định tôi”
“Vì trông cậu bằng tuổi mình hai người trẻ nói chuyện cũng thoải mái hơn nói với người lớn” San San vui vẻ nói.
Mạn Âm mân mê cái bút chợt dừng lại.
“Cô tìm người khác đi. Tôi không muốn nghe chuyện của cô”
“Tại sao vậy?” San San ngơ ngác hỏi.
“Không sao cả? Chỉ là tôi không muốn nghe?” Mạn Âm bâng quơ nói.
“Cậu làm tư vấn mà mình thật sự rất khúc mắc…..” San San nhỏ nhẹ nói.
Tô Mạn Âm cũng rối rắm không muốn nói rõ với Du San San rằng tại cô ta xuất hiện khiến cô cùng Vu Hạo chia tay. Cô không muốn mình bị mất mặt trước người con gái này. Ai chẳng có sĩ diện cùng tự ái. Hơn nữa, tư vấn viên không bao giờ tư vấn cho những chuyện có liên quan tới mình để tránh cái nhìn không được khách quan. Cuối cùng Mạn Âm cũng thỏa hiệp.
“Có chuyện gì cô nói đi”
Du San San kể chuyện, kể về tình cảm của cô. Kể về bệnh tình của cô, và lý do vứt bỏ Vu Hạo, Tô Mạn Âm yên lặng lắng nghe. Ngoài nghe ra, cô còn biết làm gì nữa. Chỉ cảm giác trái tim đầy vết thương của mình, bị người ta hung hăng mà xát muối vào, đau và xót xa vô cùng. Cô thấy sống mũi cay cay lại phải kìm nén không để bản thân khóc trước mặt cô gái này. Tô Mạn Âm biết cô ta tới đây vốn mục đích là muốn kể cho cô nghe mọi chuyện, chứ đâu cần tư vấn điều gì?
Tô Mạn Âm khẽ cười gằn lại nỗi đau trong tim, phải vô cùng khó khăn để có thể nói ra những lời này.
“Nếu hai người là của nhau vốn dĩ vẫn yêu nhau, thì còn để tâm người thứ ba làm gì? Cô…. không nên để tâm. Tập trung mà chữa bệnh đi”
Khi Du San San ra về, cơn đau đớn của Mạn Âm không thể kiềm chế được. Cô đập mạnh vào ngực mình mấy nhát, cố gắng giảm bớt con đau đến khó thở này. Cô đã muốn quên, muốn im lặng rồi nhưng tại sao chuyện này còn đến với cô. Như thế có quá tàn nhẫn với cô không? Vu Hạo sao có thể tàn nhẫn như vậy.
Hai tuần rồi từ lúc cô xuất viện, vết thương trên tay vẫn chưa lành. Hai tuần không một cuộc điện thoại nào. Cả hai cứ như vậy im lặng mà chia tay, chưa nói dứt khoát rõ ràng đã chia tay. Lúc đầu cô mang chút hy vọng Vu Hạo sẽ gọi điện tới tìm cô. Nhưng rồi hai tuần đã trôi qua, Tô Mạn Âm đã thất vọng hoàn toàn, mệt mỏi không hy vọng gì nữa, chỉ mong có thể bình thản mà quên đi đoạn tình cảm này, cớ gì Du San San còn đến tìm cô nữa. Hai người họ vốn thật tàn nhẫn. Cô đau đớn vô cùng. Nhưng Tô Mạn Âm lại không thể hận Vu Hạo được. Cô không muốn hận, người ta nói, hận là biểu hiện cao nhất của yêu. Cô không muốn hận vì vậy cô không phải yêu Vu Hạo quá nhiều. Chỉ là… chỉ là cô không thể quên được anh. Sáng mở mắt ra, người đầu tiên nghĩ tới là Vu Hạo. Lúc nào cô cũng quanh quẩn ý nghĩ, không biết anh thế nào, ra sao, ngủ có tốt không, có được vui vẻ không?
Tô Mạn Âm lúc này cảm thấy rất ngột ngạt cần một nơi để nghỉ ngơi, cần một người để nói chuyện. Đúng lúc này Vương Mỹ Lâm gọi điện tới, cô bắt máy điện thoại rất nhanh, cứ như người chết đuối vớ được cái phao, kiên trì mà giữ chặt nó
“Mỹ Lâm à.”
“Ừ mình hiện rảnh, rất rảnh.”
“Ừm, chờ chút mình tới liền”
Mạn Âm nhanh chóng lấy túi xách, rời khỏi trung tâm tư vấn. Lúc này cô cần có người bên cạnh cùng nói chuyện để xua đi cảm giác bí bách, ngột ngạt đau đớn này. Cô chỉ cần như vậy thôi nhưng xem ra, cuộc sống không bao giờ được như mong muốn kể từ khi cô bắt đầu đoạn tình cảm này với Vu Hạo.
Vương Mỹ Lâm rất có khí chất, rất xinh đẹp, khiến người ta nhìn mà ngây ngất, Mạn Âm cũng vậy, cô rất yêu quý người bạn này của mình. Nhìn thấy Mỹ Lâm, cô mỉm cười thật tươi.
“Mỹ Lâm….”
“Mạn Âm lại đây nào”
Cô ngồi xuống đối diện với Mỹ Lâm, cảm giác được ánh mắt sắc bén của cô nàng đang quan sát mình, Mạn Âm hơi chột dạ,.
“Cậu nhìn gì mình mà ghê vậy?”
“Mặt mày phờ phạc mắt thì vô hồn có tia máu, người cũng gầy đi, mấy ngày nay còn tránh mặt cả mình.Nói xem có chuyện gì nào?”
“Cậu không coi mình là bạn sao? Có việc gì sao không thể nói cho mình. Cãi nhau với Vu Hạo sao?”
Trước câu hỏi quan tâm này, Mạn Âm cảm thây có lỗi với bạn, Mỹ Lâm thật sự cũng rất quan tâm cô dù cô ấy rất bận thường xuyên đi nước ngoài, nhưng khi có thời gian đều tìm cô trò chuyện tâm sự. Hơn nữa việc cô và Vu Hạo chia tay, sớm muộn gì cũng mọi người cũng sẽ biết. Cô khẽ nhấp ngụm nước bình thản nói không để cho Mỹ Lâm lo lắng
“Tụi mình chia tay rồi”
Lúc này ngước nhìn Mỹ Lâm, sắc mặt trắng bệch biến sắc nhìn chằm chằm cô, rồi lại ngước lên nhìn. Mạn Âm có chút khó hiểu quay người lại ngay chính bản thân cũng ngây ra.
Vu Hạo xuất hiện trước mặt cô đi bên cạnh là Du San San. Cả hai nhìn nhau rồi im lặng. Mạn Âm chỉ nghe thấy Mỹ Lâm lí nhí nói
“Xin lỗi mình không biết. Không nghĩ là cô ấy cũng tới”
Sau vài giây bàng hoàng, Mạn Âm khẽ chớp mắt. Sau cái chớp nhanh chóng đó sự bình tĩnh quay trở lại với cô. Nhưng Vu Hạo thì không? Anh nhìn vết thương trên cổ tay Mạn Âm lo lắng mà không kiềm chế được. Vu Hạo nhanh chóng lại gần cầm lấy tay cô hỏi
“Em bị thương lúc nào thế? Có sao không?”
Mạn Âm khẽ rụt tay lại rồi cười
“Không sao. Vết thương nhẹ thôi”
Du San San đi tới khẽ bám vào vạt áo Vu Hạo
“Cô ấy là ai vậy anh?”
Vu Hạo nhìn San San một chút khó xử.
“Cô ấy…”
“Chúng tôi là bạn” Mạn Âm mỉm cười lên tiếng, cắt ngang lời Vu Hạo. Cô không chịu được, không chịu được nếu Vu Hạo nói cô là bạn anh. Vì thế thà rằng tự cô nói điều đó còn hơn là nghe lời nói tàn nhẫn đó từ phía Vu Hạo. Thà rằng cô tự làm mình bị thương, còn hơn để anh làm tổn thương. Hơn nữa, cô nhận ra trong mắt Vu Hạo một sự bối rối. Tô Mạn Âm không muốn thấy anh như vậy, càng như vậy cô sẽ càng rung động và không thể từ bỏ rồi sẽ lại mềm lòng với anh. Chỉ có ánh mắt Vu Hạo nhìn Mạn Âm một chốc, có chút ngây người lại nhìn sang chỗ khác. Không ai rõ anh đang nghĩ điều gì nữa. Tô Mạn Âm chua xót trong lòng, vì không muốn cũng không thể nữa. Cô không muốn hiểu hay cố gắng tìm tòi điều gì trong lòng anh nữa. Cô sợ bản thân nảy sinh hy vọng mong manh vớ vẩn nào đó rồi lại thất vọng. Nỗi đau đớn đã chịu đựng đủ rồi.
San San mỉm cười.
“Chào chúng ta lại gặp nhỉ?”
Mạn Âm khẽ gật đầu, San San vẫn tiếp tục giải thích cho hai người còn lại nghe sao họ biết nhau
“Cô ấy là người tư vấn tâm lý cho em…”
Tô Mạn Âm hơi mím môi cắn chặt môi dưới. Đau đớn khiến cô tỉnh táo vài phần. Chỉ có điều động tác nhỏ này lại rơi vào trong mắt Vu Hạo. Anh khẽ chau mày ngồi xuống ghễ bên cạnh cô
“San San, ngồi xuống đây” Anh chỉ vào ghế đối diện. Du San San hơi im lặng rồi ngồi xuống cạnh Mỹ Lâm tỏ như không có chuyện gì, tiếp tục vui vẻ trò chuyện với Mỹ Lâm
“Mỹ Lâm 2 năm không gặp, cậu xinh ra đó” San San cười nói chuyện. Ngày trước hai người họ vốn là bạn thân của nhau, tình cảm vô cùng tốt đẹp.
Vương Mỹ Lâm trầm xuống gật đầu không nói gì. Từ lúc anh ngồi xuống bên cạnh cả người Mạn Âm khẽ run lên, trong lòng vì đó mà khẩn trương. Mạn Âm biết đứng trước người con trai này không thể nào che đậy được mình. Cả người cứ như bị bóc tách dưới con mắt của anh. Cô quả thật không muốn bị như vậy.
“Xin lỗi, mình vào nhà vệ sinh một chút.” Mạn Âm khẽ đứng lên, rời đi. Cô hiện tại muốn trấn tĩnh bản thân một chút.
Từng dòng nước lạnh hất vào mặt, cô ngẩng đầu nhìn mình trong gương tự trấn an bản thân.
“Không sao. Không có việc gì đâu. Bình tĩnh nào?”
Mạn Âm trang điểm nhẹ nhàng, không muốn bị người ta nhìn ra sự mệt mỏi trên gương mặt. Giống như trang điểm lên mặt đồng nghĩa cô đang trang điểm cho chính bản thân có thể diễn kịch mà không bị Vu Hạo làm cho xao nhãng nữa. Cô sẽ coi anh như người khác, còn bản thân chỉ đang diễn một vở kịch thôi. Không có gì phải lo lắng cả.
Một bữa ăn nhẹ nhàng vẫn diễn ra, không khí tuy có điểm gượng gạo nhưng vẫn tạm chấp nhận được. Tô Mạn Âm vẫn có thể cười, thể nói, vẫn vui vẻ trò chuyện. Dù biết Vu Hạo đôi lúc vẫn nhìn cô như đang đánh giá điều gì đó. Còn Tô Mạn Âm thì diễn kịch. Hình như cô rất có khả năng làm diễn viên, diễn rất đạt, đến nỗi không ai nhận ra cô và Vu Hạo từng có chuyện gì? Cứ như cô và anh chỉ là bạn bè bình thường thật sự của nhau ngoài ra không hơn điều gì cả?
Ngồi trên xe Mỹ Lâm thi thoảng nhìn, định nói điều gì đó, đắn đo chần chừ rồi cuối cùng cũng lên tiếng
“Mạn Âm, nếu muốn cậu có thể khóc cũng được?”
Mạn Âm nhìn cô bạn của mình, khẽ mỉm cười.
“Mình ổn”
“Cậu có thể diễn kịch với anh Hạo, nhưng không thể diễn với mình và Du San San đâu. Con gái thường nhạy cảm hơn, chính cậu đã từng nói như vậy với mình mà”
Mạn Âm vô lực tựa vào ghế nhắm nghiền mắt lại.
“Mình mệt mỏi lắm nhưng sẽ ổn thôi. Thời gian sẽ làm phai nhòa mọi thứ.”
“Mạn Âm….”
“Thật ra cậu rất giỏi, Mỹ Lâm. Ngày trước mình tư vấn cho cậu vốn biết người ngoài nói thì bao giờ chẳng dễ hơn làm. Vậy mà cuối cùng cậu vẫn vượt qua được. Mình cũng có thể… nhưng có lẽ sẽ lâu…..Tình cảm vốn rất khó nói. Bảo yêu là yêu, mà sau đó nói hết yêu là hết được ngay. Mình cũng chẳng biện bạch gì cả chỉ đơn giản mà quên thôi. Từ đầu mình đã biết đi con đường này, không thể nào có kết quả viên mãn cho mình được. Là mình tự cố chấp, thì bây giờ mình phải tự nhận kết quả thôi. Là mình ng