Về tên của Tiểu bánh bao, Chu Kiến Nghiệp nhất quyết phải có chữ "Nghiệp" trong tên thằng bé. Mà người Khúc gia lại chê giống tên con gái, vì thế mới cãi nhau.
Đã là con thì phải theo cha, chắc chắn đứa bé phải mang họ Tề, nhưng nếu phải thêm chữ "Nghiệp " vậy thì, Tề Xuyên đề nghị thêm một chữ ”Bác” sau chữ "Nghiệp", thành Tề Nghiệp Bác.
Tề Xuyên nói: Bác là uyên bác, bác ái, chí hướng rộng lớn. Ông nội Chu Kiến Nghiệp nghe xong liền cảm thấy hài lòng, bởi vì ông đã suy nghĩ rất lâu, đắn đo rất nhiều để tìm một tên có chữ "Nghiệp" mà không quá thô tục. Nay Tề Xuyên đưa ra tên này, rất hợp với ý ông, vì thế ông vỗ tay khen ngợi "Tên hay" .
Tên của em bé cuối cùng cũng do Tề Xuyên đặt. Chu Mông Mông cảm thấy chú của cô chắc chắn đã nghĩ trước đó rồi, nếu không sẽ không trùng hợp như vậy. Không chỉ làm ông nội cô vui, mà còn thỏa mãn hư danh của anh.
Hôm nay Chu Mông Mông nhận được điện thoại chúc mừng của anh hai Chu Diễm. Nghe giọng anh khàn khàn trầm lắng, sống mũi cô không khỏi cay cay.
"Anh hai, đến tết anh mới về nhà à?" Chu Mông Mông hỏi.
Chu Diễm ở đầu bên kia điện thoại thoáng dừng lại, sau cười nói: "Trong năm anh phải ở bộ đội mà. À đúng rồi, em còn có chuyện chưa nói cho anh hả?" Anh cố ý hỏi, dường như muốn nghe một chuyện từ cô em gái, ví dụ như chuyện về Mạnh Hiểu Diêu chẳng hạn.
Chu Mông Mông vốn muốn nói về chuyện của anh. Bỗng dưng anh hỏi khiến cô chợt nhớ: "Anh, tháng sau là sinh nhật em, ông nội nói ông đã xem ngày hoàng lịch, bảo hôm đó là ngày lành, muốn em và Tề Xuyên tổ chức hôn lễ luôn. Ngày đó anh có xin nghỉ phép được không? Em rất muốn anh trở về nhìn em mặc áo cưới lắm."
"Đám cưới của em gái, anh tất nhiên là phải tham dự rồi, với lại anh còn muốn gặp cháu trai anh đấy." Chu Diễm cười nói.
Chu Mông Mông tuy biết anh trai không thấy nhưng vẫn gật đầu nói: "Ngoéo tay, anh không thể thất hứa!"
"Ngoéo tay." Đối với em gái bé bỏng, Chu Diễm luôn chiều theo cô.
Sau đó Chu Mông Mông lại gọi điện nói chuyện với anh cả, hai người nói chuyện đến gần mười một giờ mới gác điện thoại. Hơn nữa, vẫn là Tề Xuyên giúp cô gác máy.
Tề Xuyên ôm con vào phòng ru ngủ, lúc đi ra vẫn thấy Tiểu Mông ngồi trên sô pha nói chuyện với Chu Diễm, Tề Xuyên khẽ thở dài, lấy điện thoại trong tay cô, nói với Chu Diễm: "Chu Đội trưởng, bây giờ Tiểu Mông cần phải đi ngủ."
Nói xong không đợi Chu Mông Mông đồng ý anh đã tắt điện thoại.
"Chú, em còn đang nói chuyện vui vẻ mà!" Cô ngước nhìn Tề Xuyên, trông thấy anh nghiêm mặt nhìn mình khiến cô không dám tiếp tục kháng nghị.
Tề Xuyên khom người ôm cô vào lòng, thì thầm vào tai cô: "Không phải khi nãy em còn kêu mệt, thế mà bây giờ tinh thần tốt nhỉ?"
Chu Mông Mông vươn tay ôm lại anh, cố ý nói: "Hẹp hòi, chẳng lẽ anh vẫn nhớ chuyện anh trai em đánh anh à? Em thay anh hai chịu tội, được chưa? Cười cái xem nào!" Nói xong cô nhéo hai má Tề Xuyên, khuôn mặt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một nụ cười, nhưng biến mất rất nhanh .
Chu Mông Mông không nhịn được bất giác hôn ’chụt’ lên môi anh: "Được rồi, thơm nhẹ cưng nè!"
Tề Xuyên nhìn cô khẽ cười, đôi mắt đen dưới ánh đèn càng thêm sáng ngời sâu thẳm, làm Chu Mông Mông nhìn đến mê mẩn.
"Anh dễ dỗ như vậy ư?" Tề Xuyên nhướng mày, tỏ vẻ không chấp nhận dễ dàng. Chu Mông Mông không biết nên làm thế nào, đành cọ cọ trong lòng anh: "Đi mà."
Nhìn cô tựa như con mèo nhỏ làm nũng, đột nhiên Tề Xuyên có ý muốn làm chuyện xấu, nói vào tai cô: "Được rồi, đều phải xem thành ý của em."
"Em rất có thành ý!" Chu Mông Mông ngẩng đầu, đôi mắt đen lóng lánh còn rất chân thành nhìn Tề Xuyên.
Tề Xuyên mỉm cười nói: "Anh đã chuẩn bị nước ấm cho em, muốn anh giúp em tắm không?"
Anh thốt ra lời này Chu Mông Mông liền biết anh có ý đồ xấu, nhưng vẫn gật đầu: "Vâng, hôm nay em mệt chết đi được."
Trong phòng tắm hơi nước lượn lờ, Chu Mông Mông được Tề Xuyên đặt ở bên bồn tắm, cô nhìn anh cúi đầu thành thạo cởi áo mình, hai tay nhỏ bé không an phận cũng đã bắt đầu vòng lên gáy anh, cô ngẩng đầu dán vào tai anh nói: "Anh còn chưa kể cho em chuyện bên Anh đâu đấy."
"Em muốn anh kể ở đây hả?" Tề Xuyên nhanh chóng ném cái váy áo cô ra, bắt đầu cởi nội y ai đó. Hai tay Chu Mông Mông cũng không rỗi việc, khéo léo cởi áo Tề Xuyên ra, tựa như hai người đang thi nhau ai cởi đồ ra nhanh hơn.
Cho đến khi hai người không còn một mảnh vải, Tề Xuyên mới ôm cô bước vào bồn tắm. Chu Mông Mông bị ôm, làn da trắng mịn phía sau dán lên lồng ngực rắn chắc, da thịt đụng chạm khiến thân thể cả hai nhanh nhóng nóng lên, đã lâu rồi hai người mới thân mật như vậy.
Cô nghiêng người tiếp tục đề tài: "Vì sao hôm nay công tước Alr không tới nhỉ? Có phải anh lại giấu em chuyện gì không?"
Tề Xuyên một tay ôm trọn thắt lưng cô, xúc cảm đúng là so với trước khi mang thai tốt hơn rất nhiều, người đã có chút da chút thịt, chứ như ngày xưa cô quá gầy, phải đầy đặn thế này mới hợp ý anh. Anh cúi đầu, hôn lên gáy cô thì thầm: "Anh nói, nhưng em không được giận."
"Không đâu, chuyện đã qua rồi em tức giận làm gì chứ." Chu Mông Mông dường như đã đoán được ý Tề Xuyên muốn nói, xoay người nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh nói đi, em nghe."
Nhìn khuôn mặt cô ửng đỏ mê người, Tề Xuyên cúi đầu đặt môi kề lên môi cô nói: "Anh trở về là để đi xem mặt."
"A..." Chu Mông Mông còn chưa kịp phàn nàn đã bị Tề Xuyên hàm trụ hôn môi, anh vây cô trong bồn tắm, trìu mến hôn đến nghẹt thở.
Một tay anh nâng gáy cô, một tay nhấc mông cô ngồi lên mình. Chu Mông Mông đang nghĩ mình có thể vì hít thở không thông mà ngất đi thì may mắn anh đã buông môi cô ra, lưu luyến chừa ra một khoảng nhỏ để cô hít thở.
Đợi sau khi ổn định tâm trạng, Chu Mông Mông mới ôm gáy anh, ngẩng đầu cắn lên đôi môi ướt át: "Anh thật sự quá xảo quyệt! Sao lại có người như anh nhỉ? A, cô gái hôm nay đứng cạnh Tề Hoàn chính là người đi xem mặt cùng anh đúng không?"
Lời của cô khiến Tề Xuyên bật cười, bàn tay to siết chặt cái mông no đủ đàn hồi: "Heo con thông minh quá, xem ra anh không cần phải giải thích nhiều nữa."
"Vậy hóa ra hôm đó anh và Tề Hoàn cãi nhau là cố ý phải không!" Chu Mông Mông nhớ lại hôm đó Tề Hoàn đột nhiên rời đi, lúc này mới ý thức được thì ra tất cả đều do Tề Xuyên sắp đặt.
"Anh không cố ý, hôm đó anh thật sự mắng em anh một trận, đương nhiên là vì em khiến anh ghen tị." Tề Xuyên cúi đầu hôn dọc theo xương quai xanh của cô, khiến toàn thân cô nhứa ngáy khó chịu.
Chu Mông Mông muốn né tránh, định đưa tay chặn miệng anh lại bỗng anh cầm tay cô, sau đó cảm nhận anh ma sát khiến giữa hai chân cô ngứa ngáy cực kỳ khó chịu, kìm lòng không được xê dịch tới chỗ kia của anh, cắn môi cố nhịn nói: "Anh ấy... Anh ấy sao lại đáp ứng anh ..."
"Em anh rất thích anh nợ ân tình của nó." Tề Xuyên một tay nâng cô lên người mình sau đó chậm rãi di chuyển vào trong, cảm nhận được cô không thể kiên nhẫn thêm được nữa liền cười nói: "Tiểu Mông, đừng nóng vội."
Loại tra tấn này khiến Chu Mông Mông xấu hổ cực kỳ, cô cúi đầu rúc vào ngực anh, so với cảm giác đốt hỏa thiêu thân có lẽ khổ sở hơn, theo động tác di chuyển vào của anh, cô chỉ cảm thấy càng lúc càng khát vọng, nhịn không được cắn răng rên khẽ.
Từ sau khi cô sinh đứa bé, hai người đã rất lâu chưa làm qua, không nghĩ tới lần này không thể kềm chế nổi. Ở phòng tắm dây dưa hơn nửa giờ sau đó lên mới giường, trên thảm là một đường ướt đẫm dọc theo dấu chân hai người.
Ánh đèn mờ ảo cùng tiếng thở dốc liên tục, Tiểu bánh bao nằm bên phòng bên cạnh hoàn toàn không biết, vẫn mút ngón tay ngủ say sưa ngon lành.
Qua đêm nay Chu Mông Mông cuối cùng cũng biết lý do vì sao anh qua Anh. Thì ra ngày mà cô tới tìm anh là ngày anh phải nhập tịch vào dòng họ Alr. Mà trước đó, Tề Xuyên đã muốn từ bỏ vị trí Huân tước rồi. Nhưng cha anh nói, anh chỉ có hai lựa chọn, một là: làm một đứa cháu bất hiếu, khiến ông mình tức đến chết, hai là: trả ơn dưỡng dục bao năm qua của Công tước Alr, kế thừa tước vị.
Mà theo đề nghị của ông nội Tề Xuyên, kế thừa vị trí công tước cũng sẽ không làm mất miếng thịt nào của anh, cho nên phải làm. Hôm đó Tề Xuyên bỗng hỏi cha mình tại sao ngày xưa ông không muốn làm, lúc đó Tề Mộ nhìn lên bầu trời xa xa, thâm ý nói: "Bây giờ ba có thể mua cho ông mười phủ công tước, con thấy thế nào?"
Vì vậy Tề Xuyên đành chấp nhận kế thừa tước vị không ảnh hưởng đến một miếng thịt nào của anh kia. Nhưng trước mắt anh còn phải giải quyết cọc hôn sự đáng ghét, mà kết quả ra sao đều phụ thuộc vào khả năng của em trai anh, Tề Hoàn.
Ngày đó khi Tề Mông nhận được điện thoại của Mông Mông, lúc đó Tề Xuyên và Tề Hoàn đang trái phải hợp tác lừa công tước Alr, nhìn ba người đang chém giết lẫn nhau, Tề Mông lâm vào tình thế khó xử. Nếu anh đi tìm Tề Xuyên, khẳng định sẽ phá hỏng tất cả.
Cho đến khi đi ra ngoài phủ công tước tìm Chu Mông Mông, nhìn xe cứu thương chạy vụt qua, lúc đó Tề Mông mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Vội vàng chạy về báo cho Tề Xuyên biết. Tề Xuyên vừa nghe tin liền bất chấp tất cả, trong đầu chỉ nghĩ tới Tiểu Mông của anh.
Vì thế hai người vội vã lái xe đến bệnh viện. Công tước Alr bị bỏ lại phía sau vô cùng tức giận. Nhưng ông có thể làm gì đứa cháu yêu quý đây? Vả lại, ông còn mới có thêm một chắt nữa.
Trong lúc Chu Mông Mông ở cữ Công tước Alr có âm thầm tới thăm chắt Tiểu bánh bao một lần, ngày đó Jieer thấy ông chủ của mình hiếm khi vui mừng ra mặt bỗng mỉm cười, đó là biểu hiện của niềm hạnh phúc và thỏa mãn. Nhớ lúc ông chủ còn trẻ, khi ở cùng Tề tiểu thư ông cũng luôn hạnh phúc thế này.
Sau đó vì để giữ thể diện, công tước Alr không hề tới tham dự đầy tháng của Tiểu bánh bao. Nhưng mà ngay ngày hôm sau, Tề Xuyên đã dẫn vợ con mình đến thăm ông.
Hôm nay ngày mười một tháng mười, là sinh nhật hai mươi tuổi của Chu Mông Mông, cũng là ngày cưới của cô và Tề Xuyên.
So với hôm đầy tháng của Tiểu bánh bao thì hôm nay vô cùng nhiều người, bởi vì lễ cưới tổ chức ở trong nước nên bạn bè của Mông Mông đều đến chúc mừng.
Hôm nay Chu Mông Mông mời hai chị em tốt Mạnh Hiểu Diêu và Phó Xuân Xuân đến làm phù dâu. Về xích mích trước đó với Xuân Xuân, dường như hôm nay gặp lại đã tan thành mây khói .
Chu Mông Mông ngồi trước bàn trang điểm, nhìn hai người bạn tốt trong gương phủ tấm rèm che cô dâu cho mình. Đột nhiên cô bỗng muốn khóc.
Mạnh Hiểu Diêu thấy Mông Mông cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, liền trêu chọc: "Sao thế, vẫn chưa nghĩ ra muốn ném hoa cho ai à? Cậu đã hứa rồi, không thể thất hứa đâu nha!"
"Tiểu Yêu, tối hôm mình đã dặn Mông Mông rồi, hoa là của mình!" Phó Xuân Xuân phản đối ngay lập tức. Hoa của cô dâu là món quà mà bất cứ nữ FA đều mong muốn chụp được.
Nghe Xuân Xuân nói, Mạnh Hiểu Diêu ưỡn ngực chống tay: "Mình nói trước, mình cao hơn cậu, tuyệt đối sẽ không nhường đâu nên cậu đừng cố giành với mình làm gì."
"Xì! Chân dài thì sao, mình hôm nay mang giày mười hai phân đấy!" Phó Xuân Xuân cũng ưỡn người lên để so ai cao hơn.
Chu Mông Mông nhìn thấy hai người tranh giành như trẻ con, bật cười: "Xuân Xuân, cậu dám mang giày cao hơn mình nữa, không thể tha thứ được!"
"Đúng vậy! Thật sự đáng giận!" Mạnh Hiểu Diêu cũng hùa theo, sau đó nháy mắt với Chu Mông Mông rồi đẩy ngã Phó Xuân Xuân xuống ghế, hai người đồng thanh nói: "Phải đổi giày!"
Trong khi ba người đang náo loạn bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa, ba ngư