đối với chuyện giữa tôi và vợ tôi cảm thấy hứng thú như vậy, vậy thì hôm nay tại chỗ này, tôi sẽ đem chuyện của chúng tôi tất cả tất cả đều nói cho các vị, chỉ là tôi hi vọng, qua hôm nay, không cho phép bất kì người nào quấy rầy vợ tôi, nếu như các ngươi có vấn đề gì muốn hỏi, về sau trực tiếp có thể tới hỏi tôi."
Sở Dực Nghiêu ánh mắt sắc bén như dao quét qua toàn bộ kí giả bên dưới, sau đó Sở Dực Nghiêu bắt đầu nói: "Đầu tiên, tôi muốn nói cho các vị biết về thân thế của vợ tôi, cô ấy là một cô nhi không cha không mẹ, trước khi mười bốn tuổi vẫn luôn ở trong cô nhi viện, nhưng mà cô nhi viện này sau lưng lại dùng mánh khóe buôn bán nội tạng người cùng cô gái trẻ tuổi . . . . ." Lời của anh nhất thời làm nổi lên sóng to gió lớn trong đám ký giả, mỗi người đều nắm bút liều mạng cúi đầu ở bản ghi chép ghi chép tất cả những gì anh nói.
" Các cô nhi trong cô nhi viện kia vì để tránh vận mệnh bi thảm đến với mình, mới có thể bí quá hoá liều mà đốt lửa, các vị, xin thử nghĩ xem, nếu như đổi lại là chính các vị, các vị sẽ làm ra chuyện gì? Bởi vì chuyện này mà vợ tôi phải vào trại cải tạo, cũng ở trong đó bốn năm, đây là sự thật, tôi tuyệt đối sẽ không phủ nhận."
"Nhưng mà các vị, mời các vị lại dùng đầu của mình suy nghĩ một chút, lúc ấy, cô ấy không biết tôi cũng như không biết mọi người đang ngồi đây, một cô bé không có người nhà, trừ trại cải tạo, cô ấy còn có thể ở đâu? Là ở trong nhà các vị hay là có thể ở trong nhà của tôi sao?"
Giọng nói chất vấn mãnh liệt khiến cho mỗi người ở đây cũng có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của anh, anh thật sự rất tức giận, vừa nghĩ tới anh không thể sớm một chút biết cô, đem cô từ trong cuộc sống sợ hãi cứu thoát ra ngoài, anh hận không thể đập tan tất cả mọi thứ thành mảnh vụn.
Rốt cuộc cũng có ký giả lấy hết dũng khí nói, "Xin hỏi, Sở tiên sinh, anh lấy cái gì để chứng minh chuyện anh nói là thật?"
"Sở Dực Nghiêu tôi sẽ không nói lời vô căn cứ, nếu như anh muốn chứng cớ, hôm nay sau khi họp báo kết thúc có thể tìm thư ký của tôi lấy!"
Sở Dực Nghiêu nói ngắn gọn gạt hắn ta sang bên, tiếp tục nói: " Sau khi ra ra khỏi trại cải tạo cô ấy tìm một công việc ở quán rượu đi làm, mà bảy năm trước, chính tại trong quán rượu kia tôi gặp được cô ấy, làm phục vụ!"
Hả? Hà Văn Tĩnh tăng thêm một chút kinh ngạc, vẫn nhìn vào trong ánh mắt của anh, anh đang nói láo? Sở Dực Nghiêu phát hiện cô kinh ngạc, nắm tay của cô khẽ tang thêm lực, ý bảo cô không được tỏ vẻ kinh ngạc, cô ngoan ngoãn thu hồi tất cả vẻ mặt trên mặt, rất lâu, thật sự mặt của cô rất ngu ngốc, nhưng cô tuyệt đối không phải là một đứa ngốc.
"Cũng từ lúc đó, chúng tôi kết giao, nhưng thời gian cũng không lâu lắm, giữa hai chúng tôi lại xảy ra một việc ngoài ý muốn, thiên kim tập đoàn Lạc thị Lạc Ny Á theo đuổi tôi thất bại nên bỏ thuốc hạ dược tôi, cố gắng muốn cùng tôi xảy ra quan hệ. . . . . ."
Tin tức đáng kinh sợ này khiến tất cả ký giả đều điên cuồng, mỗi người bọn họ đều tập trung tinh thần chờ Sở Dực Nghiêu đưa ra tin tức đáng kinh ngạc hơn, không có một người nào dám xen vào lời nói của anh.
" Sau khi tôi phát hiện ra quỷ kế của Lạc Ny Á, dựa vào ý chí của mình, tôi chạy thoát, sau đó tôi đi tìm vợ của tôi, chuyện về sau không cần tôi nói, chắc mọi người có thể tưởng tượng được đi?" Sở Dực Nghiêu thờ ơ cười một tiếng, không khí trong phòng họp lập tức hòa hoãn xuống.
Lạc Ny Á, anh thề nếu như không ác độc trả thù cô ta thì anh sẽ đổi họ thành họ cô ta! Chuyện anh làm bây giờ mới chỉ là khởi đầu bão táp mà thôi, vẫn còn chưa thật sự trả thù Lạc Ny Á kia đâu!
"Tiếp đó, vợ tôi phát hiện cô ấy mang thai, lúc đó tôi muốn cùng cô ấy kết hôn, nhưng bởi vì tự ti mà cô ấy rời xa tôi, vì chính là sợ sẽ xuất hiện cục diện như ngày hôm nay. Bảy năm qua, vợ tôi một mình mang theo đứa bé, cuộc sống rất khổ cực, nhưng vô luận khổ cực như thế nào cô ấy đều không nghĩ tới tìm tôi để cho tôi giúp đỡ cô, bởi vì cô ấy sợ người khác sẽ hiểu lầm cô ấy ham tiền của tôi. Tôi và vợ của tôi thật không dễ dàng mới có thể ở chung một chỗ, tôi hi vọng mọi người có thể giơ cao đánh khẽ, để cho chúng tôi có thể trải qua một cuộc sống yên bình."
Phía dưới lại có người hỏi tiếp: "Sở tiên sinh, nếu Sở phu nhân những năm này vẫn luôn không chịu gả cho anh, vậy lần này tại sao cô ấy lại muốn gả cho anh?"
Sở Dực Nghiêu lập tức nhìn đối phương nở nụ cười, "Vị phóng viên này hỏi rất đúng, vấn đề này tôi nhất định sẽ trả lời mọi người, vợ tôi những năm này vẫn luôn chăm sóc một bà lão cơ khổ không chỗ nương tựa, trước đây không lâu, bà lại phát hiện bị bệnh tim rất nguy hiểm, cần làm giải phẫu, mà phí giải phẫu đúng thật là cực kỳ kinh người, cần rất nhiều tiền."
"Cô ấy thật sự không thể gánh được, vì thế nên cô ấy chỉ có thể vứt bỏ tự ái của mình tới tìm tôi giúp một tay, tôi nhân cơ hội này dùng kết hôn uy hiếp cô, cùng cô nói rõ trừ phi cô ấy chịu gả cho tôi, nếu không tôi sẽ không giúp cô ấy. Cô mới bất dắc dĩ đồng ý lời cầu hôn của tôi, nếu như mọi người không tin, viện trưởng bệnh viện này bây giờ cũng có ở đây, mọi người có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra, cũng có thể đi hỏi tất cả nhân viên làm việc tại bệnh viện này, cũng có thể đi hỏi các bệnh nhân đã ở cùng phòng bệnh với bà cụ, hỏi một chút xem tôi nói có đúng không, hiện tại, bà đang ở trong phòng giải phẫu của bệnh viện làm phẫu thuật."
Nói tới đây, anh kéo tay Hà Văn Tĩnh, từ chỗ ngồi đứng lên, thân thiết ôm vòng eo mảnh khảnh của Hà Văn Tĩnh, hạnh phúc cười nói, "Những gì tôi vừa nói, chính là câu trả lời cho các câu hỏi mà hôm nay mọi người đặt ra, tôi hi vọng các vị có thể thông cảm cho vợ tôi, không cần tin lời đồn từ người khác, Sở Dực Nghiêu tôi chân thành cảm tạ các vị!"
Anh khom người chào thật sâu trước các ký giả, sau đó ngẩng đầu lên cất cao giọng nói: "Tiền thư ký, săp xếp bữa trưa hôm nay cho các vị ký giả đang ngồi đây đến khách sạn Đông Phương chúng ta, mở một bữa tiệc, các vị, vợ chồng chúng tôi còn phải đến phòng giải phẫu chờ ca phẫu thuật kết thúc, không thể theo các vị. Bởi vì bà cần phẫu thuật tim, nên không thể tiếp đãi, cho nên tôi hi vọng các vị có thể đợi sau khi bà khỏi hẳn mới có thể trở lại phỏng vấn bà, cảm tạ các vị phối hợp, tạm biệt!" Nói xong, anh ôm Hà Văn Tĩnh rời khỏi phòng họp.
Bởi vì Trương Mặc đã nói bà phẫu thuật ít nhất cần tám tiếng, cho nên Sở Dực Nghiêu trước tiên đưa Hà Văn Tĩnh về phòng bệnh của bà.
Dọc theo đường đi, Hà Văn Tĩnh đều trầm mặc không nói, nhưng mới vừa bước vào phòng bệnh, cô liền nói một câu: "Anh nói láo!"
Sở Dực Nghiêu gật đầu một cái, thẳng thắn thừa nhận: "Không sai, anh chính là nói láo!"
Hà Văn Tĩnh vẫn luôn không tỏ vẻ gì, khuôn mặt nhỏ nhắn đờ đẫn đột nhiên lộ ra nụ cười sáng lạn, nhào vào trong ngực anh, đôi tay ôm lấy thật chặt lấy hông anh, vùi mặt trong lồng ngực anh, âm thanh mang theo một chút nghẹn ngào, "Đáng chết, em yêu chết lời nói dối của anh!"
Người đàn ông này vì cô, suy nghĩ từng lời nói dối tốt cho cô, anh làm sao có thể không làm cho cô cảm động?
Sở Dực Nghiêu khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, cười hỏi: "Em chỉ yêu lời nói dối của anh thôi sao?"
"Em còn yêu anh, thật yêu thật yêu, yêu đến lòng của em cũng thật đau, yêu đến nỗi nếu như tương lai có một ngày anh đuổi em, muốn em rời khỏi anh em nhất định sẽ không đi, yêu đến suốt đời suốt kiếp sẽ chỉ yêu anh, cho đến ngày em chết em mới có thể rời khỏi anh!" Cô không ngượng ngùng chút nào biểu lộ tình yêu của cô với anh.
"Chờ bà xuất viện, chúng ta đưa bà về nhà nhé!"
Cô ngẩng đầu lên, thâm tình nhìn anh, dang tay ôm cổ anh, nhón chân lên, thẹn thùng in môi mình lên môi của anh, cô thương anh a, thật sự rất yêu rất yêu, đời này, nhất định cô sẽ không thể nào rời khỏi anh.
Hai tháng sau.
"Thím Trương, những thứ đồ này cháu cầm là được rồi!" Hà Văn Tĩnh từ trên xe bước xuống, cùng thím Trương giành nhau cầm đồ đã mua ra khỏi xe.
"Không cần, cô chủ, cô không cần luôn giành việc với tôi có được hay không, sẽ hại tôi không có việc để làm!" Thím Trương thua Hà Văn Tĩnh, hai tay không đi theo sau lưng Hà Văn Tĩnh, không nhịn được kêu ca.
"Không sao đâu ạ, chỉ là đi dạo phố thật sự rất mệt mỏi, cháu thật sự không biết tại sao có nhiều người có thể thích đi dạo phố như vậy." Hôm nay thím Trương không biết nhớ tới cái gì, ăn xong cơm tối nhất định kéo cô đi ra ngoài đi dạo chợ đêm, đi dạo một lúc liền đi đến chín giờ tối.
"Cứ quen rồi sẽ thấy rất tốt, cô chủ, tôi về phòng tắm trước, cô cũng đi tắm rồi nghỉ ngơi đi!" Thím Trương vừa nói vừa đi tới cửa phòng mình.
"Vâng, tạm biệt thím Trương!" Hà Văn Tĩnh vừa nói vừa đi tới cầu thang, trở về phòng, cô giơ tay lên ấn xuống công tắc điện, nhưng kỳ quái là đèn điện không sáng,cô khẽ than một câu: "Không phải chứ, đèn hư!"
Cô không nghĩ nhiều, sờ soạng trong bóng tối đi tới bên giường, cầm tất cả túi trong tay đều vứt xuống trên giường, sờ sờ đi đến bên tủ treo quần áo lấy ra một cái áo choàng tắm, sau đó đi về phía phòng tắm.
Thật may là, phòng tắm đèn không có hư, cô thoải mái tắm nước nóng, mặc áo choàng tắm đi ra, đang định đi xuống lầu tìm thím Trương muốn tìm bóng đen để đổi thì trong phòng đột nhiên sáng choang.
Ánh đèn thình lình bật lên khiến cô giật mình, vội vàng híp mắt lại.
"Chúc em sinh nhật vui vẻ, chúc em sinh nhật vui vẻ, chúc em sinh nhật vui vẻ,. . . . . ." Sau bài hát chúc sinh nhật vui vẻ, Hà Văn Tĩnh sững sờ nhìn tất cả mọi thứ đột nhiên xuất hiện trước mắt, Sở Dực Nghiêu đẩy một xe thức ăn từ ngoài cửa đi tới, trên xe thức ăn là một cái bánh kem lớn xinh đẹp, bên trên bánh ngọt còn cắm hai cây nến đang cháy, một cây là hai, một cây khác là bảy, hợp lại cùng nhau chính là 27.
Theo sau anh là Sở Thiệu Thiên, Sở Thụy Khải, bà còn có thím Trương, mỗi người đều nở nụ cười, vừa vỗ tay vừa hát bài hát chúc sinh nhật vui vẻ.
"Mẹ, sinh nhật vui vẻ!" Sở Thụy Khải như phi than vọt vào trong ngực của cô, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn cô nở nụ cười khả ái.
Một loại cảm giác chua xót chưa bao giờ có xông lên hốc mắt cô, nước mắt không tự chủ được liền rớt xuống đất, từ khi có trí nhớ đến giờ, cô chưa từng có mừng sinh nhật, cho tới bây giờ cô cũng không biết sinh nhật có cảm giác gì.
Sở Dực Nghiêu đẩy xe thức ăn đến giữa phòng, sau đó đi tới, đem Thụy Khải đẩy đến sau lung cô, khẽ hôn lên trán của cô, nhìn cô mỉm cười mê người, "Bà xã, sinh nhật vui vẻ!"
"Dực Nghiêu, em. . . . . ." Hà Văn Tĩnh vừa định nói gì đó, âm thanh liền bị Sở Dực Nghiêu cắt đứt, anh giơ ngón trỏ tay phải lên đặt lên môi, "Hư. . . . . . Không cần nói, nhắm mắt lại cầu nguyện, sau đó thổi nến!"
"Đúng, mẹ thổi nến, thổi nến xong có thể ăn bánh kem!" Thụy Khải ở một bên đánh trống reo hò.
Mặc dù sống cùng ba bé thường xuyên có thể ăn bánh ngọt, nhưng bé chưa từng ăn bánh sinh nhật của mẹ, cho nên, bé nghĩ ăn thử xem bánh sinh nhật của mẹ có phải đặc biệt ngon hay không.
Hà Văn Tĩnh hai mắt hàm chứa nước mắt nhắm lại, lặng lẽ xin một nguyện vọng sau đó mở mắt ra, hít một hơi thổi tắt cây nến.
Thím Trương đi tới, đem hộp châu báu tinh mỹ ôm trong ngực nhét vào trong tay Hà Văn Tĩnh, "Cô chủ, ông chủ nói cô gả vào nhà thời gian gấp rút, không thể chuẩn bị cho cô sính lễ gì, những thứ này đều là những thứ bà chủ thích nhất khi còn s