u kiều, lần lượt đoạt lấy, lần lượt buông thả, cho đến khi cạn kiệt sức lực, mới rót vào bên trong thân thể mềm mại giọt tinh hoa cuối cùng rồi mệt mỏi ngã ở trên xe, cùng ôm nhau ngủ.
Đoạn ký ức này, luôn luôn bị anh khinh bỉ, thậm chí sau bao nhiêu năm, anh vẫn không muốn nhớ tới nó, nhưng lúc này, anh phát hiện anh lại dám đối mặt với chuyện ấy như vậy, trong đầu không ngừng phát lại hình ảnh xảy ra ngày hôm đó.
Không. . . . . . Không thể! Mang theo tâm tình quỷ dị, anh nhanh chóng tắt đèn đầu giường, lien tục nhắc nhở chính mình đó chỉ là ảo giác, anh chẳng qua là quá lâu không có đụng tới phụ nữ cho nên mới phát sinh chuyện như vậy.
Anh ép buộc chính mình nhắm mắt lại tiến vào giấc ngủ, thế nhưng cả đêm dường như rất dài, rất dài. . . . . .
Khi Sở Dực Nghiêu chậm rãi mở mắt ra mới phát hiện sắc trời bên ngoài đã sáng rồi , nhìn đồng hồ báo thức trước giường, đã gần tám giờ sáng rồi.
Trái tim vẫn như cũ có chút đau, điều này chứng minh rằng tối hôm qua anh ngủ không được tốt, nhìn hình đám cưới phóng to treo trên vách tường, anh rốt cuộc nhớ ra một chuyện thực đáng sợ, đó chính là anh từ nay về sau không còn là người đàn ông độc thân tự do tự tại nữa rồi.
Theo bản năng nhìn xuống dưới thảm, anh mới phát hiện nơi đó hiện tại trống không, hả? Người phụ nữ kia không có ở đây sao? Sở Dực Nghiêu đứng dậy đơn giản rửa mặt một lần sau đó đến phòng ăn, nhìn thấy anh nội anh cùng Hà Thụy Khải đang ngồi ở trong phòng ăn vừa nói vừa cười.
"Ba. . . . . ." Sau khi Hà Thụy Khải thấy Sở Dực Nghiêu, lập tức từ trên ghế nhảy xuống khuôn mặt khả ái nở nụ cười, sau đó chạy vội vã tới chỗ anh, hơn nữa còn thân mật nhào tới trong lòng anh.
Trong lúc bất chợt Sở Dực Nghiêu bởi vì này đứa bé gọi một tiếng kia ba, trái tim nhất thời cảm thấy ấm áp.
"Dực Nghiêu, hôm nay cháu xuống rất muộn nha, có phải tối ngày hôm qua vô cùng mệt nhọc mới như thế hay không hả?" Sở Thiệu Thiên ngồi ngay ngắn ở trước bàn ăn, mang bộ mặt cười xấu xa nhạo báng cháu của mình.
"Ông nội!" Anh bất đắc dĩ lắc đầu một cái, "Không phải giống như chuyện ông tưởng tượng kia!" Ông cụ có lúc thật đúng là làm cho người khác đau đầu.
"Tốt lắm, mọi người có thể ăn cơm rồi. . . . . ." Đúng lúc này, Hà Văn Tĩnh trên người mặc tạp dề bưng bữa ăn sáng mới vừa nấu xong từ trong phòng bếp đi ra, "Ah? Anh đã dậy rồi sao..., nhân lúc còn nóng ăn điểm tâm đi, những thứ này đều là sở trường của tôi đó. . . . . ." Hà Văn Tĩnh đem thức ăn từng thứ từng thứ đặt lên trên bàn, "Đây là của ông nội, đây là của Thụy Khải , đây là của anh, còn lại là của tôi. . . . . ."
Sở Dực Nghiêu nhìn dáng vẻ chăm chỉ cần cù của cô, tóc dài khẽ cuộn ở sau gáy, trên mặt không hề trang điểm, trên người còn mang một cái tạp dề màu hồng, bộ dáng của cô giống như một người phụ nữ hiền thê lương mẫu, mỗi sáng sớm tận tâm tận lực bận rộn vì chồng vì con.
Nhất thời, anh đột nhiên vì việc này mà cảm động, đối với gia đình, anh từ trước đến giờ không có quá nhiều khái niệm, cuộc sống hôn nhân cũng bị anh liệt vào chuyện thuộc phạm vi ba mươi lăm tuổi sẽ suy tính đến, nhưng là bây giờ. . . . . . Anh phát hiện thì ra là có vợ và con trai cảm giác cũng không tệ.
"Ba, ba. . . . . ." Tiếng kêu truyền của Hà thụy Khải tới bên tai, anh vội vàng lấy lại tinh thần, mới phát hiện con trai đang lôi kéo bàn tay to của mình lay lay, "Ba mau tới dùng cơm, mẹ làm bữa ăn sáng ăn rất ngon đó."
Anh hơi ngẩn ra, mới phát hiện ra mình mới vừa suy nghĩ chuyện gì, không biết Hà Văn Tĩnh này rốt cuộc đối với anh đã hạ thuốc gì, kể từ sau hôn lễ, anh phát hiện mình đã dần trở nên không bình thường.
Ôm lấy con trai đi tới trước bàn ăn, nhìn thấy trên bàn ăn đơn giản nhưng lại có mùi vị bữa ăn sang vô cùng đặc biệt, "Những thứ này đều là do cô làm sao?"
"Dĩ nhiên!" Hà Văn Tĩnh cởi tạp dề xuống ngồi đối diện anh, "Ông nội, bác sĩ nói tuổi của ông không thể ăn quá nhiều dầu mỡ, cho nên cháu đặc biệt nấu cháo khoai lang cho ông, trong này thả rất nhiều thực phẩm dinh dưỡng có ích cho thân thể của người cao tuổi, còn có những thức ăn này, trong sách dinh dưỡng nói mỗi ngày định lượng ăn một chút, sẽ giúp dạ dày dễ dàng tiêu hóa."
Sở Thiệu Thiên ha ha cười không ngừng, "Thím Trương mỗi lần làm điểm tâm cũng thích làm rất khoa trương, ăn được đã lâu dạ dày ông cũng mau bị hỏng, may là có cháu dâu hiểu được dạ dày ông già ta đây , ha ha ha. . . . . ."
"Ba,ba uống sữa tươi đi. . . . . ." Hà Thụy Khải khéo léo đem đem ly sữa đến trước mặt của Sở Dực Nghiêu, "Cô giáo ở nhà trẻ của con nói, uống nhiều sữa tươi có thể giúp thân thể cao lớn khỏe mạnh a."
Nhìn bộ dáng khả ái của cậu bé, Sở Dực Nghiêu phát hiện mình càng ngày càng mãnh liệt yêu thích đứa nhỏ này, nếu như Thụy Khải là con trai ruột của anh thật là tốt biết bao, anh mỉm cười vui vẻ nói với cậu bé, "Thụy Khải thật biết nghe lời !"
"Dực Nghiêu, hôm nay là ngày đầu tiên sau khi kết hôn của cháu, cháu chuẩn bị đưa vợ cháu đi hưởng tuần trăng mật ở đâu?"
"Hưởng tuần trăng mật?" Sở Dực Nghiêu cùng Hà Văn Tĩnh đồng thời kêu khẽ một tiếng.
Sở Thiệu Thiên nghiêm mặt nhìn hai người, "Người tuổi trẻ bây giờ không phải là rất thích hưởng thụ sao? Hai người các cháu bỏ qua nhiều năm như vậy, hiện tại không dễ dàng mới gặp lại, đương nhiên là phải đi, bồi dưỡng tình cảm, thật tốt. . . . . ."
"Nhưng ông nội. . . . . . Cháu còn có rất nhiều công việc. . . . . ."
"Đúng nha, ông nội, cháu cũng có rất nhiều việc. . . . . ."
"Bang!" Đang lúc hai người muốn cự tuyệt, hai tờ vé máy bay ném tới trước mặt của bọn họ, "Ông đã thay các cháu quyết định đi Hawai, đây là vé máy bay, xế chiều hôm nay máy bay cất cánh, hai người các cháu ăn điểm tâm xong liền đi chuẩn bị một chút, ông sẽ giúp các cháu trông Thụy Khải, hơn nữa ông muốn lúc các cháu không có ở đây ông có thể bồi dưỡng tình cảm với chắt trai."
Sở Dực Nghiêu cùng Hà Văn Tĩnh đồng thời nhìn nhau một cái, cô liều mạng nháy mắt với anh, ý bảo anh mau cự tuyệt, mà Sở Dực Nghiêu là gương mặt tỏ vẻ bất đắc dĩ.
"Ông nội, những chuyện này sao ông không báo trước cho cháu biết?"
"Tại sao phải thông báo? Chuyện của khách sạn ông sẽ tìm người giúp cháu quản lý, cháu có thấy ai vừa mới kết hôn, lập tức vùi đầu vào công việc không? Làm người không có sở thích gì sao?"
"Không phải vậy đâu ông nội. . . . . ." Hà Văn Tĩnh vội vàng chen lời nói: "Dực Nghiêu hiện tại mới vừa tiếp quản khách sạn không bao lâu, cháu tin rằng anh ấy nhất định có rất nhiều công việc phải làm, thời gian sau này còn có rất nhiều, không bằng chờ anh ấy hết bận, công việc ổn định rồi sau lại đi hưởng tuần trăng mật cũng được a."
Nói giỡn, muốn cô và Sở Dực Nghiêu đơn độc ở cùng nhau vậy chẳng phải là muốn mạng của cô sao? Huống chi kể từ sau khi Thụy Khải ra đời, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng rời xa con trai, hiện tại ông cụ đột nhiên buông lời muốn cô đi hưởng tuần trăng mật, còn nói muốn giúp đỡ cô chăm sóc Thụy Khải, rõ rang là tính toán muốn mẹ con cô chia lìa.
"Thế nào? Các cháu không thích Hawai?" Thấy cô biểu tình kháng cự, Sở Thiệu Thiên không khỏi lạnh mặt.
"Dĩ nhiên không phải!" Hà Văn Tĩnh lập tức lắc đầu một cái.
"Vậy tại sao không đi?" Âm thanh uy nghiêm lần nữa vang dội cả phòng ăn.
"Không phải là không đi, mà là. . . . . ." Mặt cô khổ sở, nhớ tới gần đây bà cần phải làm phẫu thuật, nếu như cô không ở bên cạnh bà, không biết bà không có cô chăm sóc có ổn không, muốn cô vào lúc này đi du lịch, như vậy chẳng phải là sẽ làm hại cô phải lo lắng?
"Nếu không phải là không thích, như vậy buổi chiều các cháu liền đi máy bay tới Hawai cho ông." Sở Thiệu Thiên bày ra bộ dáng không cho người phản kháng bá đạo nói.
"Nhưng. . . . . ."
"Văn Tĩnh, nếu ông nội cũng đã sắp xếp xong xuôi tất cả cho chúng ta, chúng ta sẽ tuân theo sắp xếp của ông."
Sở Dực Nghiêu nhìn Hà Văn Tĩnh lắc đầu một cái, ý bảo cô không cần nói thêm nữa, anh hiểu rất rõ tính khí ông nội mình, một khi chuyện ông đã quyết định, cho dù có mười đầu bò kéo cũng không lại.
Hà Văn Tĩnh đột nhiên trợn mắt nhìn anh chằm chằm, hơn nữa còn dùng khẩu hình khẽ nguyền rủa anh một tiếng, Sở Dực Nghiêu làm bộ không thấy, cúi đầu, tiếp tục ăn bữa ăn sáng, "Ừ, bữa sáng hôm nay mùi vị cũng không tệ lắm. . . . . ."
"Sở Dực Nghiêu, tốt nhất không nên nói với tôi là anh tính toán dùng loại phương thức này giết thời gian nha?"
Trước mắt, bọn họ đang ở tên một chiếc du thuyền sang trọng, kể từ sau khi tới Hawai, Sở Dực Nghiêu cả ngày mang theo máy tính xách tay bận rộn với công việc, hiển nhiên coi cô như người tàng hình, không thèm để ý tới.
Không chút để ý, Sở Dực Nghiêu rốt cuộc đem tầm mắt từ màn hình laptop dời đến trên mặt của cô, " Không thể được sao?"
"Dĩ nhiên không có gì không thể, chẳng qua từ lúc tôi và anh kết hôn cho tới bây giờ cũng không nói qua tôi phải cùng anh ra ngoài đi du lịch. . . . . ."
"Tôi cũng vậy, không muốn đi du lịch." Anh ưu nhã khoanh hai tay lại, "Đây là ý của ông nội."
"Vậy tại sao lúc ấy anh không phản kháng?"
"Tôi có phản kháng!" Anh nhún nhún vai.
"Hiển nhiên anh phản kháng không thành công."
"Cô nên hiểu ông nội tôi là người như thế nào." Sở Dực Nghiêu liếc xéo nửa bên mặt của cô, dưới ánh mặt trời, cô lại xinh đẹp mê người, khiến cho anh không tự chủ được sinh ra một cỗ kích động, muốn đem cô ôm vào trong lòng, gặm cắn một phen.
Nhưng rất nhanh, anh liền bỏ đi cái ý nghĩ này, cũng khẽ nguyền rủa chính mình, gần đây nhất định là trúng tà, "Nếu như phản kháng có hiệu quả, tôi nghĩ hiện tại giữa chúng ta cũng sẽ không có cuộc hôn nhân này, đây tất cả đều do trò đùa ác của cô ban tặng, chẳng lẽ không đúng sao?"
"Ý của anh muốn nói là vì chuyện đó cho nên muốn tôi cùng anh cái người không có tình thú kết hôn, còn phải chịu đựng cái mặt lạnh chết người của anh; còn phải cùng anh ở địa phương quỷ quái này hưởng tuần trăng mật; còn phải cùng anh cùng nhau nói dối; còn phải trước mặt mọi người cùng anh diễn kịch vợ chồng thân ái, đây tất cả, đều là do Hà Văn Tĩnh tôi tự tìm?"
Sở Dực Nghiêu ưu nhã vòng chắc hai cánh tay gật đầu, cho cô một nụ cười khen chê không rõ, "Xem ra cô thông minh hơn so với tưởng tượng của tôi.."
"Anh. . . . . ." Cô tức giận chạy tới trước mặt anh một tay không khách khí đóng lại máy vi tính của anh, "Sở Dực Nghiêu, chẳng lẽ anh dám nói đi đến cuộc hôn nhân quái quỷ này, anh một chút trách nhiệm đều không có sao?" Anh nhíu mày, tựa hồ đang chờ cô nói tiếp.
"Nếu như anh không phải là người đàn ông nhỏ mọn trước mặt nhiều người như vậy khai trừ tôi, tôi sẽ không bị thất nghiệp; nếu như mà tôi không thất nghiệp, vậy tôi cũng sẽ không chán ghét anh; nếu như mà tôi không ghét anh, như vậy tôi sẽ không cố ý chỉnh anh ở bệnh viện; nếu như mà tôi không cố ý chỉnh anh, như vậy mọi việc cũng sẽ không xảy ra, cho nên nói. . . . . ." Cô đột nhiên chỉ vào trán anh tức giận đằng đằng nhìn anh, " Đầu sỏ gây nên chuyện này chính là anh tên khốn kiếp này!"
"Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do?" Anh không khách khí đẩy ngón tay đang chỉ trên trán anh ra, "Tránh ra, tôi muốn làm việc." Đồng thời cũng tránh đi cô gái có sức hấp dẫn không giải thích được đối với mình này.
"Tại sao anh nói tránh ra thì tôi phải ngoan ngoãn tránh ra?"
"Chỉ bằng ở giữa hai người chúng ta tôi là ông chủ."
Cô cường điệu cười to ba tiếng, "Được rồi, anh đã luôn miệng nói anh là ông ch