Tiêu Tinh vỗ vai anh, đưa bát đũa cho anh, nụ cười vô cùng rạng rỡ. Đột nhiên Thẩm Quân Tắc có ảo giác mình đã mắc mưu… Cô ta đã dùng kế khích tướng với anh sao? Nực cười, đây mới là ngày đầu tiên kết hôn, lẽ nào cô ta đã hiểu rõ tính khí của mình? Thẩm Quân Tắc rất buồn phiền nhưng anh là đàn ông, không muốn tranh cãi với cô về chuyện nhỏ này. Thêm vào đó Tiêu Tinh bị trẹo chân vẫn vào bếp nấu nướng. Nếu anh còn tính toán chuyện rửa bát thì sẽ tỏ ra là mình rất nhỏ mọn, rất không có phong độ. Thẩm Quân Tắc bình tĩnh bê bát đũa vào bếp để rửa, trong lòng vẫn hơi buồn bực. Đêm tân hôn này, dường như đột nhiên anh biến thành người giúp việc. Nếu người quen nhìn thấy anh lúc này, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc. Thẩm Quân Tắc đứng trong bếp, xắn tay áo rửa bát đũa, mặc dù vẫn mặc complet và áo sơ mi như mọi ngày, nhưng trông anh hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng cao ngạo thường ngày. Dưới ánh đèn nhà bếp, người đàn ông nhíu mày, bàn tay dính đầy dầu mỡ trông thật dịu dàng. Liên hệ hình tượng của người đàn ông nội trợ với anh, quả là đáng sợ. Tiêu Tinh đứng ngoài nhà bếp nhìn trộm, thấy anh đứng đó rửa bát, khuôn mặt không chút biểu cảm, cô không kìm được nhếch mép cười thầm. Người ta thường nói đàn ông lúc chăm chú làm việc là có sức hút nhất, nhưng cô lại thấy, Thẩm Quân Tắc bận rộn trong phòng bếp đáng yêu hơn Thẩm Quân Tắc lúc nào cũng lạnh lùng. Ít ra anh như thế khiến người ta thấy rất thân thiện. Nhà bếp giao cho Thẩm Quân Tắc dọn dẹp, Tiêu Tinh có thể an tâm đi tắm. Hôm nay mệt suốt cả một ngày, lại uống rượu, đầu đau như búa bổ. Ngâm mình trong bồn nước ấm, cảm giác toàn thân được thả lỏng khiến cô dễ chịu nhắm mắt. Không biết bao lâu sau, đột nhiên Tiêu Tinh nghe thấy tiếng gõ cửa, từ tiếng gõ cửa lịch sự ban đầu biến thành tiếng rầm rầm đáng sợ. Tiêu Tinh giật mình bừng tỉnh, vội vàng bước ra khỏi bồn tắm, lấy chiếc khăn tắm quấn lên người. Cô đang định mở cửa thì nghe thấy tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa, sau đó cánh cửa được mở ra, Thẩm Quân Tắc đứng ở cửa với vẻ mặt u ám. “…”.
“…”.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người lại một lần nữa im lặng. Nhìn thấy Tiêu Tinh dùng khăn tắm bó mình thành cái bánh tét, chỉ để lộ cái đầu ướt sũng, kinh ngạc nhìn mình, Thẩm Quân Tắc có chút dở khóc dở cười. Thế mà anh còn lo không biết cô có xảy ra chuyện không, có bị chết chìm không? Hoặc là bị trượt chân ngã xuống sàn nhà, đầu đập vào bệ rửa mặt nên ngất xỉu? Nếu không vì sao lâu như vậy mà không có động tĩnh gì? Bây giờ xem ra anh đã lo bò trắng răng rồi. Người tốt không trường thọ, kẻ xấu sống ngàn năm, người không thể đánh bại như Tiêu Tinh, sao có thể xảy ra chuyện lúc đang tắm? Chắc chắn là cô ngủ quên! Tiêu Tinh bị ánh mắt đáng sợ như giết người của anh nhìn chằm chằm làm cho da đầu tê dại, không kìm được mỉm cười lấy lòng:
“Anh muốn đi vệ sinh à? Thôi được, tôi lập tức nhường chỗ”.
Nói rồi cô đi ra ngoài. Thẩm Quân Tắc lạnh lùng nói:
“Không cần đâu, cô cứ tiếp tục đi”.
Tiêu Tinh kinh ngạc nhìn anh:
“Không nhầm đấy chứ? Anh gõ cửa giống như cướp, thậm chí không được sự đồng ý của tôi, tự ý lấy chìa khóa mở cửa phòng tắm. Tôi còn tưởng anh bị đau bụng! Kết quả anh đập cửa xông vào chỉ để nói một câu… cô tiếp tục? Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống. Trong lòng cô, anh là người biến thái như vậy sao? Có điều, so với việc bị Tiêu Tinh cho là biến thái, anh càng không muốn thừa nhận sự lo lắng mình dành cho cô. Sợ cô xảy ra chuyện, đập cửa rầm rầm giống như một tên cướp, bây giờ nghĩ lại thật đúng là không có chút phong độ nào. Tâm trạng của Thẩm Quân Tắc rất phức tạp. Sau khi im lặng một lúc, anh mới bình tĩnh nói:
“Tôi chỉ muốn xem xem có phải cô bị chết đuối không?”.
Lúc ấy Tiêu Tinh mới hiểu lý do anh đập cửa, sững người một lúc rồi nói:
“Cảm ơn anh đã quan tâm, tôi không sao”.
Ai quan tâm đến cô… Thẩm Quân Tắc quay người đi ra ngoài, sống lưng có chút cứng đơ:
“Cô tiếp tục đi, có chuyện gì thì gọi tôi”.
Tiêu Tinh lại sững người rất lâu. Anh ta đang làm gì vậy, mơ mơ hồ hồ. Rất nhiều người mắc chứng “khủng hoảng tiền hôn nhân”.
Lẽ nào Thẩm Quân Tắc khác người mắc chứng “khủng hoảng hậu hôn nhân”? Nếu không sao hành vi của anh ta lại kỳ quặc đến thế? Quả thực Tiêu Tinh không hiểu vì sao anh ta lại thay đổi tính nết như thế. Cô cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục ngâm mình trong bồn nước dễ chịu. Từ nhỏ cô đã như vậy, nói cho dễ nghe một chút là phóng khoáng, nói khó nghe một chút là vô tâm vô tính. Những chuyện nghĩ không thông dĩ nhiên cô sẽ không nghĩ tiếp, như thế mới sống vui vẻ. Mười giờ tối, sau khi tắm xong Tiêu Tinh về phòng ngủ. Lúc nãy tắm ngủ một lúc, bây giờ không buồn ngủ nữa. Tiêu Tinh thấy vẫn còn sớm nên mở laptop, nhân tiện vào mạng, ngồi trên giường chơi game QQ. Đăng nhập QQ, phát hiện Kỳ Quyên cũng online, Tiêu Tinh vội nhắn tin. “Tiểu Quyên, mày cũng on à?”.
Kỳ Quyên im lặng một lúc rất lâu rồi mới gửi hình bộ xương nhíu mày suy tư. “Sao thế?”.
“Nếu tao nhớ không nhầm, tối nay là đêm tân hôn của hai người?”.
“Ừm, tao không ngủ được nên chơi vài ván game”.
“Thế chú rể đâu? Bị mày đuổi ra thư phòng rồi?”.
“Cái này thì tao không biết, dù sao anh ta không vào phòng ngủ, tao khóa trái cửa rồi”.
“… Tiêu Tinh, mày thật trâu bò”.
“Ha ha, thật sao? Lúc nãy anh ta còn rửa bát cơ”.
“Đột nhiên tao thấy Thẩm Quân Tắc làm chú rể thật đáng thương. Đám cưới hôm nay Tạ Ý nhắn tin trực tuyến với tao, nghe nói anh ta rất uy phong, vì sao vừa về đến nhà lại thê thảm như thế, trở nên sợ vợ rồi sao?”.
“Anh ta bi thảm? Sao có thể thế được! Anh ta rất biến thái thì đúng hơn, có chìa khóa của tất cả các phòng ở đây, thậm chí ngay cả chìa khóa phòng tắm cũng có! Không được sự đồng ý của tao đã tự ý mở cửa, ngông nghênh đi lại, hoành hành ngang dọc, lúc nào tao cũng phải chuẩn bị tâm lý bị anh ta dọa cho sợ phát khiếp! Còn về việc khóa cửa, chỉ là tượng trưng thôi. Tao nghĩ anh ta để ý đến phong độ quân tử, có lẽ sẽ không liên tiếp xông vào ba lần đâu”.
“… Yên tâm, tao nghĩ, tạm thời anh ta sẽ không có hứng thú với mày về chuyện kia đâu”.
“Điều này thì chắc chắn, tao tin mình không có bất kỳ sức hút nào với anh ta”.
Tiêu Tinh ngừng một lát, “Không nói anh ta nữa, bọn mình chơi vài ván đi, tao thấy tẻ nhạt quá”.
“Được, phòng nào?”.
“2V2 cao thủ, tao mở phòng mời mày vào. Mày chờ đấy ^_^”.
Chẳng bao lâu sau, Tiêu Tinh đã chuẩn bị xong phòng, mời Kỳ Quyên vào chơi. Thẩm Quân Tắc tắm xong, đi đến cửa phòng ngủ định xem Tiêu Tinh ngủ chưa, nhưng vừa đẩy cửa, phát hiện cửa bị khóa trái, nét mặt anh liền trở nên cứng đơ. Khoảnh khắc này anh mới biết Tiêu Tinh khóa cửa đề phòng anh. Nực cười, anh có hứng thú với cô về chắc? Cho dù cô có khỏa thân đứng trước mặt anh, anh cũng không thèm nhìn. Cô lại còn đề phòng anh như đề phòng một kẻ háo sắc, đúng là tự đề cao mình. Anh lạnh lùng hấm hứ vài tiếng, đang định bỏ đi thì đột nhiên nghe thấy một loạt những âm thanh quái lạ vang lên trong phòng. Meo… be… ọ… gâu gâu? Có đúng phòng ngủ này là phòng tân hôn của anh? Không phải trại giết mổ? Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, lấy chìa khóa mở cửa. Chỉ thấy Tiêu Tinh ngồi trên giường, ôm chiếc laptop trước ngực, ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu vào khuôn mặt cô, chiếu sáng nụ cười rạng rỡ của cô. Lúc này, cô đang cầm chuột, phấn khích click liên tục, cùng với động tác linh hoạt của cô, máy tính phát ra tiếng kêu thảm thiết của các con vật… Meo meo, gâu gâu, be be… Thẩm Quân Tắc hầm hầm đi ra sau lưng Tiêu Tinh nhưng cô hoàn toàn không biết, vẫn say sưa chơi game. Chỉ thấy trong cửa sổ trên màn hình máy tính có hình các con vật, Tiêu Tinh nhấn chuột, ba hình giống nhau ở gần nhau sẽ biến mất. Hình vẽ gồm các con vật như mèo, chó, trâu, dê. Hình biến mất sẽ phát ra tiếng kêu của những con vật đó. Thẩm Quân Tắc chưa chơi trò chơi này, có điều chỉ cần nhìn hình nền, anh đã thấy trò chơi này rất, rất ấu trĩ. Tiêu Tinh chơi trò chơi ấu trĩ này đêm tân hôn, bản thân cô đúng là ấu trĩ. Thẩm Quân Tắc đứng sau lưng Tiêu Tinh rất lâu mà vẫn không bị phát hiện. Sự tồn tại của anh yếu ớt đến thế sao? Đợi đến khi cô chơi xong một ván, màn hình hiện lên chữ “Win”, Thẩm Quân Tắc không kìm được cau mày, lạnh lùng nói:
“Thắng rồi”.
Tiêu Tinh vui mừng nói:
“Đúng vậy đúng vậy, tôi với Kỳ Quyên hợp tác, đã thắng liền ba ván rồi. Hai tên ngu ngốc kia ỷ mình cấp bậc cao, nói năng ngông cuồng, lại còn coi thường bọn tôi. Buồn cười chết đi được, đúng là đáng đời”.
Tiêu Tinh nói xong, đột nhiên thấy phía sau lành lạnh, gượng gạo quay đầu lại, phát hiện Thẩm Quân Tắc đang nhìn mình với khuôn mặt không chút biểu cảm. Có lẽ vì màn hình máy tính quá tối, khoảnh khắc này, đột nhiên cô thấy sắc mặt của Thẩm Quân Tắc hơi giống thần chết bước ra từ bóng tối. Cô lại làm sai chuyện gì sao? Tiêu Tinh rụt cổ, gượng cười nói:
“Anh… anh vẫn chưa ngủ à?”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, “Cô nhớ tám giờ sáng mai chúng ta phải đến sân bay chứ?”.
“Nhớ chứ, tuần trăng mật do ông nội sắp xếp”, Tiêu Tinh ngừng một lát, “Đi đâu đấy?”.
Thẩm Quân Tắc lạnh lùng nói:
“Paris”.
“Ồ…”, Tiêu Tinh gật đầu, “Tôi sẽ dậy đúng giờ”.
Thẩm Quân Tắc cố kìm nén, “Cô không thu dọn hành lý à?”.
“A, đúng rồi, còn phải thu dọn hành lý, thật phiền phức…”.
Tiêu Tinh buồn rầu xoa đầu, mặt dày cười hỏi, “Không đi được không?”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, “Cô nói xem?”.
Tiêu Tinh nghiêm túc nói:
“Dù sao chúng ta chỉ giả vờ kết hôn, trăng mật gì gì đó nên miễn đi. Tôi nghĩ chắc chắn anh không thích đưa tôi đến Paris hưởng tuần trăng mật, đúng không? Dù sao thì đi du lịch với người mình thấy chướng mắt là một sự dày vò, chẳng phải sao?”.
Cô ngừng một lát rồi nói tiếp, “Hơn nữa, chẳng phải anh đã đến Paris rất nhiều lần rồi sao? Tôi cũng không hứng thú với thành phố đó lắm, tôi thích đến những nơi tự nhiên như sa mạc hay thảo nguyên gì đó”.
Thẩm Quân Tắc không nói gì, Tiêu Tinh cười tít mắt rồi hỏi:
“Không đi nữa, được không?”.
“Vé máy bay đã đặt rồi”, Thẩm Quân Tắc nói với khuôn mặt lạnh như băng. “Trả lại đi, hôm nay nhận được bao nhiêu tiền mừng như thế, anh còn bận tâm đến chút tiền cỏn con ấy”.
“Không được”, Thẩm Quân Tắc cau mày, “Hành trình của tuần trăng mật đã được định sẵn, cô không đi sẽ bị nghi ngờ. Sang bên ấy rồi cô muốn làm thế nào thì tùy, nhưng tám giờ sáng mai cô phải đến sân bay cùng với tôi. Bố mẹ cô và người nhà tôi sẽ đến sân bay tiễn chúng ta”.
Nghe giọng nói hống hách không thể từ chối của anh, Tiêu Tinh tiu nghỉu, buồn rầu nói, “Được rồi, tôi biết rồi”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc rồi mới nói:
“Thu dọn hành lý xong thì ngủ sớm đi”.
“Ừm, anh cũng thế, đi ngủ đi”, Tiêu Tinh ngẩng đầu mỉm cười, “Sáng mai gọi tôi”.
Đi ngủ đi? Ở đây chỉ có một phòng ngủ, cô nói như vậy rõ ràng là đuổi anh sang thư phòng. Thẩm Quân Tắc hầm hầm quay người đi ra, bực tức đi về phía thư phòng. Thẩm Quân Tắc nằm ngủ trên ghế sofa trong thư phòng, quả thực không dễ chịu chút nào, bảy giờ sáng đã thức giấc. Anh đi quanh bếp một vòng, phát hiện những thức ăn trong tủ lạnh đều là những thứ mình không biết xử lý. So với sự nhanh nhẹn, thuần thục của Tiêu Tinh lúc nấu ăn, anh đúng là mù nấu ăn. Thẩm Quân Tắc sờ mũi, quyết đ