nh xuống dưới mua đồ ăn sáng. Anh mua bánh mỳ và sữa, mở cửa phòng ngủ, thấy Tiêu Tinh đang ngủ rất say. Cô quấn chăn lên người, lộn đi lộn lại thành một cái kén, chỉ để lộ cái đầu… Không phải cô ta quen với việc “coi mình là nhân để làm trứng cuộn đấy chứ”? Thẩm Quân Tắc nhìn dải trứng cuộn trên giường, không kìm được cau mày, đưa tay lật từng lớp chăn ra, lắc vai cô và nói:
“Dậy đi”.
Tiêu Tinh mơ màng mở mắt, “Đến giờ rồi sao?”.
“Ừ, dậy ăn sáng”.
Tiêu Tinh ngồi dậy, mặt mày nhăn nhó trông rất khó coi. “Sao thế?”.
“Đau đầu”, Tiêu Tinh nhăn nhó nói. Cố tình giả vờ sao? Để không phải đi tuần trăng mật nên vờ bị ốm? Cô ta được đấy! Thẩm Quân Tắc lạnh lùng nhìn cô:
“Sao đột nhiên lại đau đầu?”.
“Tôi cũng không biết”, Tiêu Tinh nói, “Buổi sáng tỉnh dậy thấy đầu đau như búa bổ, cảm giác như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm thần kinh của tôi, như hàng nghìn con ong đang chích tôi…”.
“Được rồi, cô không phải miêu tả chi tiết như thế”.
Thẩm Quân Tắc cau mày ngắt lời, “Tôi đi mua thuốc cho cô”.
Thẩm Quân Tắc quay người đi ra, nhân tiện lấy điện thoại gọi điện về nhà. “A lô, anh…”.
Giọng nói ngái ngủ của Thẩm Quân Kiệt truyền qua ống nghe. “A Kiệt, chú nói với ông và mọi người, sáng nay Tiêu Tinh bị sốt cao, tuần trăng mật này hủy bỏ”.
“Ô, sốt á?”.
Rõ ràng là Thẩm Quân Kiệt đã liên tưởng đến vấn đề khác, phấn khích nói, “Anh, lẽ nào đêm qua hai người mãnh liệt quá, vì thế sáng nay chị dâu mới…”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, “Bộ não của chú nên cài phần mềm diệt virus đi”.
Nói rồi anh dập máy. Thẩm Quân Tắc xuống dưới mua thuốc nhưng không phải là thuốc đau đầu mà là thuốc đau chân. Tiêu Tinh ngạc nhiên nói:
“Tôi đau đầu, anh mua cho tôi thuốc đau chân làm gì?”.
Thẩm Quân Tắc không để ý đến cô, ngồi xuống mép giường, lật chăn lên, cau mày nhìn ngón chân sưng đỏ của cô. “Đây là thuốc bôi ngoài da, bôi vào chỗ bị sưng, sau đó dán cái này lên”.
Anh vừa nói vừa đặt thuốc ở đầu giường, “Tự mình làm được chứ?”.
“Ừm”, Tiêu Tinh gật đầu. “Còn về chuyện đau đầu của cô…”, Thẩm Quân Tắc ngừng một lát rồi nói, “hủy trăng mật rồi”.
“Á, thật sao?”.
Tiêu Tinh phấn khích ngồi dậy, dưới ánh mắt sâu lắng của anh, cô từ từ mím miệng lại, ngượng ngùng gãi đầu. “Bây giờ không đau đầu nữa à?”.
Thẩm Quân Tắc cười khẩy. “Ha ha…”.
Tiêu Tinh cười gượng gạo hơn, giả vờ ốm bị anh phát hiện quả thực hơi mất mặt. “Được rồi, cô nghỉ đi, không muốn đi trăng mật thì thôi”.
Đột nhiên Thẩm Quân Tắc ghé sát lại, khẽ nói bên tai cô, “Có điều, sau này đừng giở trò này trước mặt tôi”.
Đến tận khi bóng anh biến mất sau cánh cửa, Tiêu Tinh mới thở phào. Thẩm Quân Tắc là người rất khó nắm bắt, lúc thì nhìn cô với ánh mắt đáng sợ như sắp giết người, lúc lại trở nên dịu dàng ân cần, giống như lúc nãy, rõ ràng là rất tỉ mỉ, chú ý đến ngón chân bị sưng của cô, lại còn mua thuốc. Nhưng một phút sau lại lạnh lùng cảnh cáo cô… Tính cách phức tạp của anh thật sự khiến cô đau đầu. Dĩ nhiên, không phải là đau đầu sinh lý mà là đau đầu tâm lý. Có lẽ sau này còn phải đau đầu nhiều. Thẩm Quân Tắc cũng rất đau đầu. Dĩ nhiên không phải anh đau đầu vì Tiêu Tinh mà là đau đầu vì mình. Anh cũng không hiểu mình bị làm sao, sau khi kết hôn càng trở nên khó nắm bắt hơn trước. Đêm qua vẫn còn hung hăng từ chối lời thỉnh cầu không đi trăng mật của Tiêu Tinh, bắt cô nửa đêm thu dọn hành lý. Nhưng lúc nãy, nhìn thấy ngón chân của cô sưng tấy, đột nhiên anh mềm lòng, lập tức hủy trăng mật. Lẽ nào là vì day dứt? Có lẽ là vậy? Dù sao thì Tiêu Tinh cũng là người bị anh kéo xuống nước, là anh có lỗi với cô trước, kết hôn rồi nhường cô một chút cũng không sao. Nghĩ như vậy, Thẩm Quân Tắc mới thở phào, vui vẻ chạy sang thư phòng làm việc của mình, hoàn toàn bỏ qua cảm giác rung động kỳ lạ trong tim. Nó không đơn giản chỉ là day dứt!