Tiêu Tinh ngồi trước máy tính, nhìn chằm chằm vào màn hình, một lúc rất lâu mà không nói được câu nào. Đối với Tiêu Tinh mà nói, Kỳ Quyên luôn là “nhân vật lãnh đạo” khiến cô hết sức khâm phục, thậm chí ngưỡng mộ. Trong lòng Tiêu Tinh, những lời nói của cô ấy rất có trọng lượng, đã tăng vọt đến ngưỡng của “danh ngôn triết lý”.
Mặc dù vậy Tiêu Tinh vẫn thấy, kết hôn với Thẩm Quân Tắc theo ý kiến của Kỳ Quyên. Chuyện này có chút… không thỏa đáng. Hôn nhân không phải trò trẻ con, đâu có đơn giản như Kỳ Quyên nói? Tiêu Tinh cũng không ngốc đến nỗi lấy anh ta để trả thù. Dùng cái cách ngốc nghếch như thế để trả thù thì hoàn toàn giống tên ngu ngốc Thẩm Quân Tắc, không có chuyện gì lấy đá ném vào chân mình, diễn kịch diễn ra họa, hại người hại mình. Nếu thật sự muốn trả thù, với tính cách của cô, hoàn toàn không cần thừa nước đục thả câu, thẳng tay ném đá vào cửa kính xe ô tô của anh ta. Như thế còn dứt khoát và vang dội hơn. Có điều, suy đi tính lại, Tiêu Tinh vẫn quyết định đồng ý với hôn sự này. Ngoài những lý do mà Kỳ Quyên nói, quan trọng nhất vẫn là gia đình. Trước khi cô ra nước ngoài, mặc dù bố mẹ chưa bao giờ nói với cô về khó khăn trong nhà nhưng rất nhiều lần nửa đêm tỉnh dậy, cô nghe thấy tiếng cãi cọ khe khẽ của bố mẹ trong thư phòng. Có lúc nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy trên khuôn mặt của một người phụ nữ kiêu ngạo như mẹ, trong lòng Tiêu Tinh cũng thấy rất buồn. Cô cũng sớm biết một đứa con gái có bối cảnh gia đình phức tạp như mình, hiện tại cũng chưa thích ai, hai năm nữa tốt nghiệp thạc sĩ, chắc chắn bố mẹ sẽ tìm đối tượng cho mình. Điều kiện của đối phương không cần quá tốt, môn đăng hộ đối mới là quan trọng nhất. Đối tượng có thể giúp đỡ việc kinh doanh của gia đình thì chắc chắn sẽ được ưu tiên. Năm ấy bố mẹ cô cũng đến với nhau như thế. Cô, bác cũng đều như vậy. Cô đã không còn thấy lạ với chuyện này. Thích ư? Rốt cuộc cảm giác thích một người sẽ như thế nào? Trong mắt họ cảm giác ấy đáng giá bao nhiêu? Tiêu Tinh dụi đôi mắt cay xè, nhìn cửa sổ chat với Thẩm Quân Tắc, mơ hồ cảm thấy trong lòng có chút khó chịu. Lúc nãy cô cố tình gây khó dễ cho anh ta, đưa ra bao nhiêu yêu cầu như vậy thực chất cũng là ngầm hy vọng anh ta có thể từ chối. Như thế cô sẽ có cớ để không kết hôn với anh ta. Kết quả Thẩm Quân Tắc lại nhận lời không chút do dự. Cho dù cô nói gì, anh ta đều nói:
“Được”, “Ok”, “Không vấn đề” khiến cô không biết phải làm thế nào. Tiêu Tinh có cảm giác mình đang đánh bom xuống một ao nước tù phẳng lặng. Từ lựu đạn đến bom nguyên tử, ao nước tù ấy hoàn toàn không có động tĩnh, ngược lại khiến cô dính đầy bụi đất. Thực ra cô hiểu rất rõ lấy anh ta có thể giúp gia đình vượt qua khó khăn. Cuộc hôn nhân vốn không hạnh phúc của mình có thể đổi lại một chút lợi ích này, chí ít thì mọi người trong nhà sẽ rất vui, rất hài lòng. Còn Thẩm Quân Tắc muốn lấy cô cũng chỉ là coi cô là “bia đỡ đạn” mà thôi. Lấy cô rồi anh ta sẽ không phải đi xem mặt. Nhiều lúc lấy cái cớ “có vợ rồi” để làm việc cũng thuận tiện hơn rất nhiều. Nhưng cô thà rằng lúc này tiếp tục làm cô nàng ngốc nghếch, thà rằng vờ như không hiểu chuyện gì. Giống như Kỳ Quyên nói, tùy tiện lấy anh để trả thù, như thế ít ra cô sẽ không khó chịu, không bực tức, có lẽ còn có thể vui mừng hớn hở, tràn đầy khí thế chiến đấu, giương cao ngọn cờ tiêu diệt Thẩm Quân Tắc bước vào nhà họ Thẩm, sau đó nghĩ mọi cách giày vò anh ta, ức hiếp anh ta, làm anh ta tức chết, thậm chí lấy đó làm niềm vui. Nhưng bây giờ cô không có ý chí chiến đấu. Trước mắt là nấm mồ đang chờ cô nhảy xuống, ai có thể có ý chí chiến đấu được cơ chứ? Tiêu Tinh buồn rầu tắt màn hình, cầm điện thoại gọi điện cho mẹ. Lúc này, đột nhiên cô rất muốn nghe giọng nói của mẹ. Giọng nói của Nhạc Lăng vẫn lạnh lùng như thế, chỉ là giọng nói khàn khàn ẩn chứa chút mệt mỏi. “Con không nhớ Trung Quốc và Mỹ chênh lệch múi giờ sao? Bây giờ là ba giờ chiều, mẹ đang họp”.
“Dạ…”.
Tiêu Tinh sững người, nhẹ nhàng nói, “Vậy mẹ cứ họp đi, họp xong rồi con sẽ gọi lại sau”.
“Thôi, mẹ đã ra khỏi phòng họp rồi”.
Nhạc Lăng ngừng một lát, “Đã quá nửa đêm rồi còn chưa ngủ sao?”.
“Vâng, con đọc tiểu thuyết. Tình tiết quá hấp dẫn, con đọc đến cuối truyện, xúc động quá không ngủ được”.
“Biết ngay mà”, Nhạc Lăng lườm một cái, “Sắp vào học rồi chứ, sống ở nhà chị họ có quen không?”.
“Quen ạ, tốt lắm ạ”.
Tiêu Tinh ngừng một lát, cuối cùng chuyển sang chủ đề chính, nghiêm túc nói, “À đúng rồi mẹ ơi, hồi ấy lúc lấy bố, mẹ đã nghĩ thế nào?”.
“… Tiêu Tinh”, Nhạc Lăng im lặng một lúc, đột nhiên cao giọng nói, “Con bị làm sao đấy! Con gọi điện lúc mẹ đang họp để hỏi mẹ hồi ấy lấy bố con đã nghĩ như thế nào? Con nói xem mẹ nghĩ thế nào?”.
“… Dạ”, Tiêu Tinh cười gượng rồi xoa đầu, “Con chỉ muốn nghe suy nghĩ của người từng trải như mẹ, đến lúc con kết hôn cũng muốn tham khảo ý kiến của mẹ”.
“À, vậy à”, Nhạc Lăng mỉm cười, bình tĩnh nói, “Lúc ấy mẹ chỉ muốn đi khỏi nhà, con có muốn tham khảo không?”.
“…”.
Tiêu Tinh im lặng một lúc, “Mẹ mau đi họp đi, con không làm phiền mẹ nữa, con cúp máy đây, tạm biệt!”.
Haizz, vốn dĩ muốn vun đắp tình cảm mẹ con, sắp kết hôn rồi đột nhiên rất muốn nói với mẹ những điều thầm kín trong lòng, ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Nhưng… mẹ cô hoàn toàn không cho cô cơ hội ấy. Tiêu Tinh nghĩ một lúc, cảm thấy trước khi lấy chồng mà không tâm sự với bố mẹ hình như vẫn thiếu chút gì đó, không nản lòng gọi điện thoại cho bố. Từ nhỏ cô đã thân thiết với bố hơn, nói chuyện cũng hợp. Có lẽ bố sẽ đồng cảm với cô, thậm chí cảm động vì những gì cô đã hy sinh cho nhà họ Tiêu, không biết chừng còn nói vài câu như Tiêu Tinh, con là niềm tự hào của nhà họ Tiêu chúng ta để khích lệ cô. “Bố ạ, con là Tiêu Tinh”.
Đầu dây bên kia đã nhấc máy nhưng lại im lặng không nói gì. Tiêu Tinh nói tiếp, “Con biết có chênh lệch múi giờ nhưng thật sự con rất muốn nói chuyện với bố. Haizz, con vừa gọi điện cho mẹ, bị mẹ mắng cho té tát mặt mày, thấy ấm ức mà không biết trút đi đâu. Nghe nói năm ấy bố mẹ kết hôn cũng là do người khác giới thiệu đúng không ạ? Xem mặt rồi thì quyết định kết hôn. Tính cách của hai người khác biệt nhiều như vậy, sau khi kết hôn có thể sống với nhau được không? Mẹ đúng là ghê gớm, sao bố có thể chịu đựng mẹ bao nhiêu năm như thế? Con thật sự rất khâm phục bố”.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng đến đáng sợ, đột nhiên Tiêu Tinh thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng thở khiến cô thấy sống lưng lạnh buốt. “Bố ạ?”.
Tiêu Tinh có chút nghi ngờ. Vẫn chưa bình tĩnh lại thì bên tai vang lên một giọng nói u ám. “Ta là mẹ con”.
Tiêu Tinh sững người, suýt chút nữa thì rơi điện thoại. Trời ơi! Vì sao lần trước bố gọi điện cho cô cô gặp mẹ, lần này cô gọi điện cho bố vẫn gặp mẹ? “Mẹ…”.
Tiêu Tinh gần khóc. Nhạc Lăng hầm hầm nói:
“Con đúng là đồ ngốc! Lập tức kiểm tra lại danh bạ điện thoại, nhìn xem số điện thoại của bố có phải là đầu 139 không?”.
Tiêu Tinh ngoan ngoãn kiểm tra, “Đúng ạ, đầu 139 không sai”.
“Lại còn dám nói là không sai?! Đầu 139 là điện thoại của ta! Bố con dùng đầu 131, con không biết sao? Có phải là cả bố cả mẹ đều lưu một số, lần nào nhắn tin cũng nhắn hết sang máy của ta?”.
Nhạc Lăng nói rồi tắt máy luôn, chỉ còn lại tiếng tút tút. “…”.
Tiêu Tinh bực tức tra danh bạ điện thoại, quả nhiên số của bố và mẹ đều là cùng một số đầu 139. Chả trách lần nào cô cũng xui xẻo như thế, lại còn tưởng là trùng hợp. Thì ra là tự tạo nghiệp chướng, không thể sống được. Tiện tay mở hộp thư đến, đột nhiên Tiêu Tinh phát hiện một chuyện đáng sợ hơn. Tối qua số điện thoại đầu 131 nhắn tin cho cô:
“Tiêu Tinh, đến New York đã thấy quen chưa?”.
Cô nhắn lại là:
“Cảm ơn sự quan tâm của bạn, mình rất ổn, có thể phiền bạn bỏ thêm một hào phí nhắn tin, nói cho mình biết bạn là ai được không?”.
Sau khi đọc được tin nhắn này, cô lẽ bố cô đã phải kìm nén một lúc rất lâu mới không trực tiếp nhắn lại:
“Tao là bố mày đây!”.
Tiêu Tinh nhăn nhó, vội vàng trả lời tin nhắn ấy:
“Bố ạ, con xin lỗi, con lưu số của bố thành số của mẹ, con xin lỗi, xin lỗi bố!”.
Một lúc sau, bên kia bình tĩnh nhắn lại:
“Không sao, bố quen rồi”.
Hic… Đúng là bi thảm. Trong lòng bố mẹ, rốt cuộc hình tượng của cô là thế nào đây! Như thế mà cũng quen được! Tiêu Tinh buồn rầu, nhìn chằm chằm vào hàng chữ ấy, một lúc sau mới bực tức nhắn lại. “Bố, con định kết hôn với Thẩm Quân Tắc, chuyện này bố thấy thế nào?”.
“Tiêu Tinh, bây giờ là ba giờ sáng giờ New York. Con chắc chắn là mình đang nói chuyện trong trạng thái tỉnh táo chứ? Con thử véo vào tay mình xem có đau không?”.
Ặc… Bố tưởng cô đang mộng du? Trong mắt bố, cô đúng là không còn một chút hình tượng nào sao? “Bố, con đang rất tỉnh táo, bố đừng đả kích con nữa”.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rất lâu mới nhắn lại:
“Nếu con đã quyết định lấy Thẩm Quân Tắc, dĩ nhiên bố rất vui. Thẩm Quân Tắc rất được, chín chắn, bình tĩnh hơn con. Hai đứa có thể bù trừ cho nhau, có nó chăm sóc con, bố rất yên tâm”.
Chín chắn, bình tĩnh hơn con, hai đứa có thể bù trừ cho nhau? Nói như thế có nghĩa là… cô ấu trĩ, bồng bột? Lời nói của bố lúc nào cũng đầy ẩn ý. Bố nói như vậy khiến Tiêu Tinh càng buồn hơn. “Bố, có phải là bố luôn buồn phiền vì không ai dám lấy con”.
“Tuyệt đối không có chuyện đó”.
Trả lời càng nhanh càng chứng tỏ bố chột dạ? “Thế sao bố lại ủng hộ con lấy chồng như thế, cứ như là chỉ mong con lấy chồng ngay thôi…”.
“Bố ủng hộ con là vì Thẩm Quân Tắc rất được. Nếu con nói muốn lấy Tạ Ý thì chắc chắn bố sẽ phản đối”.
So sánh của bố đúng là sắc bén. So sánh như thế Tiêu Tinh lại thấy kết hôn với Thẩm Quân Tắc cũng chẳng có gì đáng sợ. Trên thế gian này, những người đàn ông khác người giống như Tạ Ý phải nói là nhiều vô kể. So với việc sau này phải xem mặt lấy một người bất thường như thế, ít ra Thẩm Quân Tắc bây giờ vẫn được coi là bình thường. Một là không động kinh, hai là không bạo lực, ba là rất đẹp trai. Nghĩ như vậy, cảm giác hụt hẫng nhanh chóng tiêu tan, tâm trạng bực bội cũng chuyển biến theo hướng tích cực. Ngẫm lại những lời Kỳ Quyên nói, đột nhiên Tiêu Tinh thấy lấy Thẩm Quân Tắc cũng không phải là thiệt thòi. Tâm nguyện tâm sự với bố mẹ trước khi kết hôn cuối cùng cũng tan thành bong bóng, không những không được bố mẹ thương xót và khích lệ mà dường như bố mẹ chỉ mong cô lấy chồng ngay lập tức… đúng là khiến người ta đau lòng. Tiêu Tinh đành phải ủ rũ leo lên giường ngủ. Trong giấc mơ, Thẩm Quân Tắc xoay người một cái, biến thành tên yêu quái khổng lồ, há to cái miệng đỏ lòm và nói:
“Lấy anh nhé, hủy diệt nhé, ha ha ha, nàng phải chết trong tay ta!”.
Tiêu Tinh tức giận, hóa thành rồng lửa tiêu diệt anh ta. Kỳ Quyên ở lại New York hai tuần rồi về nước. Thẩm Quân Tắc nghe được thông tin này, trong lòng cảm thấy rất vui. Dĩ nhiên là anh sẽ không ngốc đến nỗi đắc tội quân sư đứng sau Tiêu Tinh, vừa nghe nói cô ấy sắp đi, lập tức tích cực chủ động mời cô ấy ăn món Tứ Xuyên mà cô ấy thích ăn nhất để chia tay. Tiêu Tinh bị sự nhiệt tình của anh làm cho mơ hồ, còn Kỳ Quyên thì thản nhiên nhận lời. Ba người ngồi trong q