uán ăn Tứ Xuyên, mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau. Thẩm Quân Tắc tỏ ra rất phong độ, rót nước, gắp thức ăn cho hai cô gái, gọi toàn món Kỳ Quyên thích nhất, nào là chân gà xào ớt, thịt gà xào cay, giống hệt những món mà Tiêu Tinh đã gọi lần trước, cứ như là lúc hai người ăn anh đứng bên cạnh nghe trộm vậy. Tiêu Tinh nhìn những món ăn được bưng lên mà trợn mắt há mồm. Anh chàng Thẩm Quân Tắc cũng thật bỉ ổi, vẫn chưa kết hôn mà đã bắt đầu lôi kéo chị em tốt của cô. Kỳ Quyên, nhất định mày phải giữ vững trận tuyến! Kết quả, Tiêu Tinh vừa đi vệ sinh, quay vào thì thấy Kỳ Quyên và Thẩm Quân Tắc nói chuyện rất say sưa. “Nó có chút đoảng vị, EQ cũng thấp, sau khi kết hôn anh phải nhường nó, nếu không tuyệt đối sẽ chỉ thấy bực mình mà thôi”.
“Dĩ nhiên rồi, anh sẽ không tính toán với cô ấy”.
“Thế thì em yên tâm rồi. Tiêu Tinh nhà bọn em nhìn thì giống hổ cái, cùng lắm chẳng qua chỉ là con mèo xù lông, anh dịu dàng với nó một chút, nó sẽ cảm động. Loài động vật xù lông này thực ra rất dễ dỗ dành”.
“Ồ… thì ra là thế”.
Thẩm Quân Tắc quay đầu sang, nhìn Tiêu Tinh với ánh mắt đầy ẩn ý. Tiêu Tinh trợn mắt lườm anh, ghét sát vào tai Kỳ Quyên, giọng nói rất u ám:
“Mày đang giúp tao đối phó với anh ta sao?”.
Kỳ Quyên mỉm cười, “Tao đang dụ địch sa lưới mà”.
Tiêu Tinh nhìn cô ấy với ánh mắt nghi ngờ, cảm giác Kỳ Quyên có gì đó là lạ, bắt đầu từ khi cô ấy khen Thẩm Quân Tắc đã rất lạ rồi. Ăn cơm xong, Thẩm Quân Tắc còn đích thân đưa Kỳ Quyên ra sân bay. Tiêu Tinh rất lưu luyến Kỳ Quyên, kéo tay cô ấy không nỡ buông ra, đến sân bay rồi mắt còn đỏ hoe. Một mình cô sống ở vùng đất xa lạ, chẳng bao lâu sẽ phải lấy người đàn ông xa lạ này, Kỳ Quyên là chỗ dựa duy nhất của cô. Bây giờ chỗ dựa sắp đi rồi, đột nhiên Tiêu Tinh thấy mình sẽ thê thảm hơn bây giờ. Trên đường về nhà, Tiêu Tinh chỉ cúi đầu, im lặng không nói một lời. Thẩm Quân Tắc không kìm được nhìn cô qua gương chiếu hậu rất nhiều lần. Mỗi lần chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen nhánh của cô khẽ rung rung. Không biết vì sao lúc nãy nhìn thấy dáng vẻ cô cố nén nước mắt, mỉm cười vẫy tay tạm biệt Kỳ Quyên, trong lòng Thẩm Quân Tắc có chút xót xa mơ hồ. Nói như vậy cuộc hôn nhân này anh là người được lợi, nhưng Tiêu Tinh lại là người vô tội, bị vở kịch dở ẹc của anh cuốn vào. Cô còn nhỏ tuổi như vậy, vốn chỉ là một sinh viên vô ưu vô lo, đột nhiên bây giờ bắt cô đối mặt với rất nhiều vấn đề như hôn nhân, gia đình, tranh chấp kinh tế. Đối với cô mà nói thì quả là có chút tàn nhẫn. Là kẻ đầu xỏ gây ra mọi chuyện, đột nhiên trong lòng Thẩm Quân Tắc thấy có chút day dứt. Đột nhiên anh thấy ngay từ lúc bắt đầu mình đã lừa Tiêu Tinh, lừa đi lừa lại lừa quá trớn, cuối cùng lại bắt Tiêu Tinh cùng mình gánh chịu hậu quả. Chuyện này… rất vô đạo đức. Lừa gạt nữ sinh, khụ khụ, nói như vậy hình như anh thật sự có chút bỉ ổi… Thẩm Quân Tắc không kìm được lại quay sang nhìn Tiêu Tinh, nhìn dáng vẻ cúi đầu, toàn thân khẽ run run, anh thấy mềm lòng, không kìm được lấy phong giấy ăn trong túi áo đưa cho cô, khẽ an ủi:
“Thôi, đừng khóc nữa, sau này về nước, cô vẫn có thể gặp chị em tốt của mình”.
Tiêu Tinh không hề có phản ứng nào. Thẩm Quân Tắc có chút ngượng ngùng, đưa giấy ăn ra trước mặt cô, “Tôi đảm bảo sau khi kết hôn sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cô, cô muốn thế nào cũng được, mỗi người có cuộc sống riêng. Cô đừng buồn nữa”.
Tiêu Tinh vẫn không phản ứng. Thẩm Quân Tắc không kìm được khẽ vỗ vai Tiêu Tinh. Lúc ấy Tiêu Tinh mới giật mình quay sang:
“Hả? Cái gì? Anh đang nói chuyện với tôi?”.
Nói rồi còn giơ tay ra dụi mắt, ngượng ngùng gãi đầu, nhếch mép cười, “Lúc nãy tôi ngủ không nghe thấy, anh nói lại đi”.
“…”.
Sắc mặt của Thẩm Quân Tắc từ từ trở nên rất khó coi. Tiêu Tinh tiếp tục cười nói:
“Làm gì mà sì mặt ra như thế, anh lái xe như rùa bò ý, tôi buồn ngủ quá nên mới ngủ gật”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, cất giấy ăn đi, hạ thấp giọng, lạnh lùng nói:
“Tám giờ sáng mai đi đặt váy cưới! Cô thử ngủ quên xem!”.
“Biết rồi biết rồi, đừng có gào lên như thế”.
Tiêu Tinh lườm anh rồi ngáp một cái, “Không có chuyện gì thì tôi ngủ tiếp đây, anh lái chậm thôi”.
Nói rồi cô tiếp tục ngả người vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Thẩm Quân Tắc từ từ xiết chặt vô lăng, ngay cả những mạch máu trên mu bàn tay cũng hằn lên. Kỳ Quyên nói không sai, tính toán với Tiêu Tinh đúng là chỉ thêm bực mình. Thế mà lúc nãy mình còn tưởng cô ta buồn quá nên khóc, thương xót cô ta, đồng cảm với cô ta, thậm chí còn vì thế mà thấy day dứt, lại còn dịu dàng an ủi cô ta, đưa giấy ăn cho cô ta. Mình đúng là một kẻ đại ngốc! Chẳng mấy chốc đã gần đến khách sạn, Tiêu Tinh ngủ rất ngon, gật gà gật gù giống như gà con mổ thóc. Thẩm Quân Tắc nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng giơ tay ra đẩy cô. Tiêu Tinh giật mình bừng tỉnh từ trong giấc mộng, bỗng nhiên nhảy dựng lên, đập đầu vào nóc xe, đau đến nghiến răng nghiến lợi, mặt mày nhăn nhó, vừa xoa đầu vừa trách móc: