ện thoại cho Giang Diễn Đường, chỉ nghe thấy ven đường tiếng còi, cô quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy xe Giang Diễn Đường dừng ở ven đường.
Cô chạy tới ngồi vào ghế, bên cạnh nịt giây nịt an toàn hỏi: "Anh vừa rồi ở nơi nào chờ em?"
Cô biết rõ hắn có khi sẽ đợi ở một con phố nào đó, có khi sẽ tới tiệm sách gần đây đọc sách, có khi còn có thể đi dạo ở công ty bách hóa đợi cô.
"Trên xe." Hắn nói có điểm không vui.
Vừa rồi, hắn ra mặt nghĩ sẽ thay An An xử lý Trần Hán Tường, kết quả không nghĩ tới, chính cô có thể xử lý chuyện này.
Khi An An đứng ở trước mặt hắn, dùng tiếng nói mềm mỏng nhưng kiên định giải quyết việc chung đuổi Trần Hán Tường, Giang Diễn Đường cảm thấy một tia giật mình nhưng, cảm giác mình không có vai trò gì. An An trở nên độc lập bản lĩnh như thế từ bao giờ? Không giống cô gái trong trí nhớ của hắn, không có biện pháp độc lập...
Hắn lại cảm thấy phiền muộn, để An An trưởng thành.
"Trên xe? Anh ở trên xe đợi e, từng ấy thời gian?" Trong giọng nói của cô lộ vẻ ngạc nhiên.
Hắn không có đáp lời, chuyển động tay lái quặt xe vào đường, bình thường hắn sẽ hỏi An An muốn đi nơi nào, hôm nay hắn không hỏi, chỉ là tự mình lái xe, giống như đã quyết định nơi sẽ đến.
Chu An An yên lặng nhìn hắn trầm mặc, nhịn không được mở miệng hỏi lại hắn: "Tức giận? Vì cái gì? Chúng ta sẽ đi đâu?"
Hắn thở dài, âm thanh nhàn nhạt: "Chờ một chút sẽ đến."
An An không hỏi nữa, cũng yên lặng nhìn ngoài cửa sổ, cho đến khi đường phố quen thuộc hiện ra trước mắt, cô ngây người mấy giây, lập tức biết rõ nơi này là khu xã cũ bọn họ trước kia ở.
Đi qua mấy cửa hàng tiện lợi, xuyên qua công viên, đến ngõ hẻm thứ ba, cuối hẻm có một gốc cây dong đã già, bên cạnh cây dong chính là nhà cũ của Chu An An.
Giang Diễn Đường dừng xe ở trước nhà cũ Chu An An, hắn dắt cô đi đến hàng ghế dài dưới cây đa thấp, nhìn thẳng vào ngôi nhà cũ nhiều kỉ niệm, ngồi vai kề vai.
Tầm mắt của An An không cách nào từ cổng sắt nhà cũ dời đi.
Kể từ đem nhà bán đi, cô sớm tối đều hối hận, không dám trở lại nơi này. Hôm nay ảm đạm đêm không trăng, Giang Diễn Đường không hỏi qua ý kiến An An liền mang cô trở lại, cô nghĩ là mình sẽ trốn chạy, không ngờ là mình chỉ là quyến luyến nhìn qua cửa sắt quen thuộc, trong nội tâm thật bình tĩnh.
An An nhàn nhạt hỏi: "Làm sao sẽ đột nhiên muốn về tới đây?"
Giang Diễn Đường cầm tay An An, nắm cả bả vai cô, cũng nhìn xem ngôi nhà màu đỏ cũ kĩ nhuốm màu thời gian.
Hắn trầm mặc một lát, ánh mắt chớp động."Nơi này là điểm khởi đầu của chúng ta, anh nghĩ nên tới xem một chút."
Điểm khởi đầu? An An cười yếu ớt."Em thích cách suy nghĩ của anh."
Hắn suy nghĩ một chút, quyết định thẳng thắn."Kỳ thật anh vừa rồi muốn anh hùng cứu mỹ nhân, kết quả em có thể xử lý, anh cảm thấy có điểm buồn bực, em không hẳn như trước, anh thường sẽ chiếu cố cho em."
An An nghe sững sờ, cười tươi ."Anh vì chuyện này mất hứng?"
"Anh không có mất hứng."
An An dừng một lát, nghiêng mặt qua nhìn hắn, con mắt sắc lóe sáng."Ba của em đi rồi, cũng chỉ còn lại có mình em, em không chỗ nương tựa đương nhiên phải rèn luyện trở nên hung hãn nha! Nếu không bị người khi dễ làm sao bây giờ? Em không muốn lại nhờ vả những người thân thích độc ác, anh nếu như mất hứng, em về sau trước mặt anh liền trở về bộng dáng trước kia, được hay không?"
Hắn dò xét cô một cái.
"Được hay không? Được hay không? Được hay không?"
An An được hay không, được hay không liên tục hỏi, gió đêm thổi loạn mái tóc của cô, ánh đèn đường chiếu rọi, trở thành một khoảng chớp động đường vòng cung, hắn bị cô chọc cho không biết nên khóc hay cười, trả lời được cũng không ổn, trả lời không lại thành ra chính mình là người so đo.
"Hay là muốn em giả bộ phải rất dũng mãnh?" An An đưa tay vỗ vỗ đầu Giang Diễn ĐƯờng ."Về sau bảo vệ anh? Được hay không?"
Lại là được hay không? Hắn cuối cùng bị chọc cười, Chu An An thấy hắn nở nụ cười, gom góp lại gần hôn hắn một cái.
An An tính cách có phần trẻ con, ở trước mặt hắn không giấu được dù một chút, thường thường cô muốn hôn liền hôn trộm hắn, muốn ôm thì tựa như gấu koala ôm hắn không tha, nhưng so với trước kai có điểm khác là, An An đã hiểu được cần cho hắn không gian sự nghiệp, không chủ động nhắn tin hay gọi điện thoại nếu hắn có tan làm muộn một chút, điểm này làm cho Giang Diễn Đường vẫn chưa thích ứng, trước kia An An có thể mỗi ngày gửi tới 7, 8 tin nhắn, không thấy đáp lại có phần còn nháo nhác lên.
Có lẽ cũng là bởi vì như vậy, hắn đối Chu An An trưởng thành vẫn có một chút không thích ứng , thậm chí rất buồn phiền cảm giác mình không còn vị trí quan trọng nhất như trước.
Phong thủy luân chuyển, lúc này đây, đổi lại hắn nơm nớp lo sợ .
Giang Diễn Đường nhìn cách đó không xa một bức tường thấp có mấy cành lá vươn ra ngoài, gió nhẹ chập chờn đung đưa, bóng cây lay động in xuống mặt đường toạ ra ám ảnh. Ánh mắt của hắn chợt lóe: "Kỳ thật nhà cũ của anh cũng bị bán."
An An kinh ngạc mở to hai mắt.
"Ba của anh, len lén đem bán nhà, tiền không biết cầm đi đâu, anh từ Nhật Bản trở về mới biết được, căn bản còn chưa kịp ngăn cản, nhưng mà anh với em không giống nhau, anh đối với cái nhà kia không có quyến luyến, cho nên bị bán đi anh không có cảm giác."
"Vậy ba anh đâu?"
Chu An An đột nhiên nghĩ đến người cha hoang đường của Giang Diễn Đường, rất lâu ở nhà của người tình, để mặc hai anh em bọn họ tự sinh tự sống, còn đem nhà ở bán mất, kia... Hiện tại là sao?
An An kỳ thật tiềm thức rất chán ghét ba của hắn, biết rõ Giang Diễn Đường bởi vì ông ấy mà từ nhỏ chịu khổ, nói không đau lòng là gạt người, cho nên giờ phút này hắn chủ động đề cập tới ba hắn, An An mới thuận thế hỏi thăm một chút, cô muốn biết ông ấy bây giờ đối với hắn còn có ảnh hưởng hay không?
"Ba của anh? Lâu rồi không thấy, nhưng mà khó tin đúng không, anh không phải đi Nhật Bản ba năm sao? Kia ba năm, ba của anh ngoại trừ đem nhà ở bán đi, cò mè nheo chuyện tiền nong với em trai anh Giang Diễn Duệ, Diễn Duệ cũng không nói với anh, yên lặng đem tiền lương đi làm được gộp lại cho ba."
"Ba anh như thế nào bết bát như vậy..."
"Tiền còn chưa đủ, " hắn ngưng một chút, thở dài."Cho tới bây giờ, ba của anh vẫn thường xuyên muốn tiền của hai anh em chúng ta."
"Các anh đều cho?" Giang Diễn Đường gật đầu.
An An nhịn không được giương cao giọng."Kia tại sao có thể? Các anh làm như vậy sẽ khiến ông ấy được đà lấn tới! Hơn nữa ông ấy đang làm cái gì, sao lại thiếu tiền như vậy? Các anh cần phải biết rõ ràng ba anh hiện tại đang trong hoàn cảnh nào, không thể cứ cho ông ấy tiền, nhỡ như ngày nào ông ấy trút nợ nần lên các anh, các anh sẽ bị kéo suy sụp !"
"Những thứ này anh cũng biết, An An, cám ơn em lo lắng cho anh."
Hắn nói 2, 3 câu sẽ lại nói cám ơn đã quan tâm, điều này làm cho Chu An An không vừa ý, nhưng cô không hài lòng cái gì đây? Chẳng lẽ cùng nhau oán hận hành vi của ba hắn sao?
An An biết rõ Giang Diễn Đường không phải là người như thế.
Từ trước kia hắn cũng chỉ nhàn nhạt thái độ mỗi khi có tình huống xảy ra trong nhà, chưa từng mạnh mẽ đối đáp lại ba hắn, cho nên thời khắc này hắn chỉ nhàn nhạt kể lại, ngược lại làm cho An An lo lắng hơn , cô không khỏi đoán rằng tình huống có phải còn nghiêm trọng hơn trong lời nói nhiều lần? Có lẽ ba của hắn sớm đã nợ nần chồng chất bên ngoài, anh em bọn họ đang liều mạng làm việc trả nợ?
Lúc này, di động Giang Diễn Đường vang lên.
Đúng lúc là ba của Giang Diễn Đường gọi tới, hắn không cố ý đi xa nói chuyện, mà là ngồi nguyên tại chỗ bên cạnh Chu An An, ngẩn đầu nhìn trời vô ích: "Tháng này không được, ba cũng đừng đi tìm Diễn Duệ đòi... Đối với, ba... Hai anh em con không có biện pháp với ba nếu ba cứ như vậy... Ừ, đối với... Ba không có cảm giác gì khi cứ tìm hai chúng con đòi tiền sao? Là đúng vậy, nhưng ba cũng nên tự thu xếp..."
Chu An An nghe được nhíu mày, cô nắm lấy bàn tay còn lại của hắn đang để trên đầu gối.
Không bao lâu, Giang Diễn Đường cúp điện thoại.
Hắn vẫn không có cúi đầu, như cũ đang nhìn bầu trời. Thật sâu thở dài một tiếng, bật ra tiếng nói.
"An An, em nói anh đều hiểu, nhưng em cũng phải biết, có đôi khi chính là... không thể mặc kể người thân!"