cánh tay ôm Chu An An, dùng giọng dịu dàng xuề xoà tâm trạng cô: "An An, em đến tiễn anh không phải sao? Không cần phải thủ nháo* vô lý mất công, em chỉ cần nhớ rõ anh đã nói, không cần phải đi đoán già đoán non những chuyện không đâu, ảo tưởng của em sẽ khiến tình cảm giữa chúng ta vướng vào trục trặc không đáng có mất..."
Chu An An bị hắn ôm, nước mắt giàn giụa ướt cả mảng áo ngực của hắn, cô nghe thấy hắn nói cô cố tình gây sự?
Khẩu khí của hắn, giống như cô là một mối phiền toái? Lời hắn nói giống như hắn thất hứa rời đi Nhật Bản đều không có gì là sai, cô suy nghĩ lo lắng về chia cách đại lí chia cáh yêu thương lại là sai. Hắn có thể nói cô khiến tình cảm giữa bọn họ vướng vào trục trặc không đáng có sao?
Hắn hôn nhẹ lên môi cô, lộ ra nụ cười sủng ái, nhéo nhéo gương mặt của cô "Anh sẽ gọi điện thoại cho em. Đừng để cho anh lo lắng, được hay không?"
Cô không trả lời hắn, hắn chờ đợi một chút, con mắt nhìn An An đầy ưu sầu, cuối cùng cũng phải xoay người rời đi.
Lên máy bay, Giang Diễn Đường không thôi nghĩ về Chu An An khuôn mặt đầy nước mắt ở sân bay tiễn hắn. Hắn cũng không muốn xa cô đi Nhật Bản ba năm này, cũng muốn được ở bên cạnh cô yêu thương, nhưng hắn cũng muốn giành được sự nghiệp công danh. Không thể không tạm thời để cô chịu thiệt thòi một chút.
Hắn biết rõ, An An suy nghĩ còn vô tư, cô không hiểu nỗi khổ tâm riêng của hắn, cho nên tâm tình của cô mới thấy bất an. Cô mới chỉ suy tính phương diện tình cảm, ngây thơ cho rằng chỉ cần hai người một lòng yêu thương nhau là có thể có được cuộc sống tốt nhất.
Lần này chia lìa, khả năng có thể làm cho An An tư tưởng trưởng thành, Giang Diễn Đường tin tưởng tình cảm của bọn họ chịu nổi khảo nghiệm!
Nhưng về sau, Chu An An biến mất.
Khoảng thời gian đầu còn liên lạc được, trong điện thoại An An không ngừng khóc lóc và oán giận, đối với hắn cũng không sao. Về sau hắn bận rộn quá nhiều công chuyện, càng về sau liên lạc càng ít hơn.
Cho đến một ngày, hắn gọi điện thoại cho An An mới phát hiện cô không còn sử dụng số này nữa.
Hắn vội vàng liên lạc Giang Diễn Duệ, giao phó em trai thay hắn tìm Chu An An. Giang Diễn Duệ bỏ nguyên một ngày tìm kiếm tới địa chỉ nhà Chu An An mà Diễn Đường đưa cho, lại phát hiện cửa nhà treo biến giao bán, hỏi thăm thì hàng xóm nói gia đình An An đã dọn đi rồi.
Từ đó, Giang Diễn Đường bất an tìm kiếm cô bằng mọi cách đều vô vọng. Tìm không được, vầng trăng sáng trong lòng hắn cứ mờ dần, đẻ lại tâm trí cùng cuộc sống của hắn rơi vào tăm tối trước kia, không cách nào hoá giải….
Hắn hình thành thói quen, chỉ cần nhớ tới An An, hắn lại lao đầu vào công việc như con thiêu thân, những hi vọng công việc của hắn sẽ giúp hắn tên dại nguôi ngoai nỗi nhớ cô.
Hắn kinh hoảng phát hiện, thì ra chỉ có hắn là vẫn đinh ninh đảm bảo mối quan hệ giữa cô và hắn, An An tỏ ra dựa giẫm vào hắn nên hắn đã tự mãn yên tâm về phía cô.
Hắn thực sự bàng hoàng kinh sợ, An An chính là ánh sáng duy nhất soi rạng và đem lại hơi ấm cho cuộc sống lạnh lẽo của hắn, không có cô, trước mắt hắn chỉ còn viễn cảnh u ám những ngày thời niên thiếu quá khứ.
Ba năm sau, Giang Diễn Đường trở lại Đài Loan, như ước nguyện hắn thăng chức, công tác tốt thậm chí còn tiến nhanh như diều gặp gió. Sự nghiệp về sau càng thuận lợi không cách nào tưởng tượng.
Chưa tới hai năm, hắn ba mươi mốt tuổi, trở thành chủ quản tài ba trẻ tuổi nhất công ty phía bắc, hàng năm thu vào trăm vạn, sống trong cao ốc thượng lưu nội thành cao chọc trời.
Không có ai biết, Giang Diễn Đường tâm trí chẳng mấy thiết tha, con số được gửi trong ngân hàng không ngừng trèo lên, vậy mà hắn chẳng xem một chút ý nghĩa nào.
Hắn thực lòng không để tâm tới những thứ này, mà là cái đoạn quá khứ kia, ánh trăng sáng rạng rỡ sưởi ấm tâm hồn hắn...
Rầm!
Âm thanh chói tai vang lên cùng chấn động lớn, khách trong quán hướng theo nơi phát ra âm thanh mà chú ý.
Gần cửa sổ, nơi bàn hai người, một nam một nữ trực tiếp đối mặt. Anh chàng mặc vest đen mặt mũi đầy vẻ giận dữ, tay phải nắm thành quyền đặt trên mặt bàn, khách ngồi lân cận chỗ hắn còn có thể nghe thấy hắn oán giận - -
"Chia tay? Em nói muốn chia tay?! Anh đã làm sai điều gì mà em muốn cùng anh chia tay?"
Phía đối diện với anh ta là một cô gái trầm tĩnh giống một tờ giấy trắng tinh xinh đẹp, đôi mắt mang nét buồn không còn lạnh lùng mà loá lên một màn sương, đôi môi nhuận hồng mấp máy, thản nhiên bình tĩnh nói:
“Anh biết việc mình đã làm là gì, cần em nhắc lại sao? Được thôi, lần mới đây nhân lúc anh với Thư ký Tracy thân mến đi cao Hùng công tác, hai người đã làm với nhau cái loại chuyện gì?”
Người đàn ông rùng mình, sắc mặt đại biến “Ai nói với cô?”
Cô nâng cao khoé miệng nở nụ cười, dù trong lòng xót xa khó chịu nhưng vẫn ung dung ngồi thẳng, mặt không biểu lộ nhiều “Còn ai vào đây? Tracy cảm thấy anh nên là của cô ấy, cho nên gọi điện cho em công khai chủ quyền.”
Hắn trố mắt, như thế nào cũng không nghĩ tới cùng Tracy một đêm xúc động lại đổi lấy đoạn này một năm tình cảm kết thúc. Hắn cho rằng Tracy nhìn hiền lành nghe lời nhất định sẽ không để cho chuyện này diễn biến thiếu thông minh, Tracy chỉ được cái bày ra tích cực chứ đằng sau lại toàn làm hỏng mọi chuyện.
"Chia tay đi! Em không có biện pháp tiếp tục tiếp nhận hành động của anh, anh nên hiểu rõ em."
Trần Hán Tường tay phải nắm thành quyền căng thẳng, kích động dồn lực lên mặt bàn thêm một tý.
Rầm!
Lần nữa nhận được hàng loạt ánh mắt chú ý của khách trong quán.
Hắn đứng người lên, động tác lộn xộn làm đổ cốc nước, hắn không màng tránh ra.
Hắn đánh giá sự tình cùng thái độ của Chu An An, cô đã nói thì sẽ không thu hồi, một năm nay Trần Hán Tường hắn đủ hiểu rõ cô, bây giờ cô kiên định lạnh lùng như vậy nhìn hắn, biểu thị đoạn tình cảm này đừng mong tiếp tục nữa. Hắn không muốn, có lẽ hắn nên dùng thái độ cầu khẩn với cô.
Nhưng hắn cần gì phải cầu khẩn?
Chu An An so với hắn chỉ là một nhân viên nhỏ trong công ty bách hoá nhỏ, có thêm một chút nhan sắc hơn người. Mà không, đấy không phải điểm mấu chốt, hắn không quan tâm mà chri có một điểm không phục, dựa vào cái gì hắn lại là kẻ bị cô gái này “đá” cơ chứ?
Trần Hán Tường đứng ở cửa quán lấy điện thoại di động ra, điên tiết kéo tới số Tracy, hắn không thiếu nữ nhân, chia tay? Hừ, không có sợ .
Trong quán còn ở lại trên ghế ngồi Chu An An, nàng ánh mắt tỉnh táo, nhìn phục vụ đang ngồi xổm bên cạnh bàn lau chỗ sàn nhà đọng nước – hậu quả của Trấn Hán Tường để lại, nàng mở miệng nói xin lỗi: "Cái đó, đã làm phiền cậu rồi."
Nam phục vụ tay cầm khăn lau, ngẩng đầu nhìn thấy cô gái xinh đẹp ngọt ngào thẹn thùng xin lỗi khách sáo, hắn vội khoát tay "Không phiền toái, không phiền toái."
Chu An An vừa cười, mặt mũi tràn đầy áy náy "Cám ơn cậu."
Cô cười một tiếng làm cho sắc mặt nam phục vụ đỏ lên. Rất hiếm có mỹ nữ đáng yêu ngọt ngào kiểu giống Chu An An, rõ ràng cả quán đều biết cô mới vừa chia tay, nhưng nét mặt cô không có chút nào đau thương, ngược lại cười đến như một làn gió xuân ngọt ngào.
Nam phục vụ rất có thiện cảm, muốn mở miệng an ủi cô, vụng về: "Cái kia... Ai... Cô không cần phải khổ sở, tôi vừa rồi đều có nghe được... Cái kia... Ừ... Cũ thì không đi, mới làm sao tới !" Hỏng bét! Hắn đang nói cái gì? Cái gì cũ thì không đi, mới làm sao tới? Thực liều lĩnh, muốn đập đầu vào tường quá.
Trộm dò xét cô gái xinh đẹp, vẻ mặt của cô không tỏ ra là đã bị mạo phạm, cô còn cười được, ha ha nở nụ cười. "Cảm ơn câu an ủi."
Nam phục vụ tốt bụng lúng túng, mặc dù là hảo ý, nhưng nói ra ngu xuẩn hề hề, hắn nhanh chóng cúi xuống, nhặt lên khăn lau, bước nhanh trở về trong phòng nhân viên.
Phần * mình thấy để nguyên từ sẽ hay hơn, nhiều ý tứ hơn là edit về thuần Việt nên mình để như vậy nhé !
Chu An An dành mấy giây nhìn mặt sàn đã được lau sạch bóng, rồi lại nhìn lên mặt bàn, trên mặt bàn là đĩa cá đã bị nguội, bên Trần Hán Tường thì đĩa thịt dê nướng xếp hàng, hai khay đều một mực cũng không còn động, cô cầm lấy dao nĩa, ăn đĩa cá của mình, lại cắt chút ít thịt dê xếp hàng đến ăn.
An An giống như là không thèm quan tâm mới chia tay người yêu, cô thong thả ngồi ăn, ưu nhã cắt lấy thức ăn. Dần dần cũng không còn ai tò mò mà chú ý đến cô nữa.
Ngoại trừ người đàn ông đang ngồi ở một góc xa.
Hắn lông mi anh tuấn, vóc người cao ráo sang trọng tới tư thế ngồi cũng đặc biệt, một đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm về phía Chu An An ngồi cách hắn không xa.
Giang Diễn Đường đến nhà hàng này sớm hơn Chu An An nửa giờ, hắn hẹn gặp bạn hữu cùng dùng cơm tại đây.
Lúc đầu Chu An An cùng bạn trai bước vào cũng không khiến hắn chú ý, đến lúc bọn họ gây gổ, tiếng đập mạnh xuống mặt bàn vang lên làm cho hắn hơi hướng mắt về phía bàn của họ, hắn mới nhận ra sự có mặt của Chu An An.
Bnạ bè cùng dùng cơm đến một nửa đã xin cáo từ trước, cuối cùng chỉ còn hắn ngồi thật lâu mà vẫn chưa có ý rời đi. Hắn gọi phục vụ dọn bàn sạch sẽ, gọi thêm một ly cà phê, vừa thưởng thức đồ uống vừa đưa mắt dõi theo Chu An An đang dùng cơm.
Chu An An của hắn không hề thay đổi.
Cô vẫn xinh đẹp như xưa, thậm chí còn sắc sảo hơn vài phần, mái tóc cô thật dài, làn da trắng như sứ, đôi mắt rạng ngời mê người, trong trí nhớ của hắn, cái miệng nhỏ nhắn đỏ thắm đó luôn ở trước mặt hắn lải nhải nũng nịu.
Giang Diễn Đường hít một hơi thật sâu, cảm giác không khí thấm vào từng tế bào, điều này làm hắn tỉnh táo lại, quay nhìn cô – một người đang thong thả ung dung ăn cơm.
Xiên một phần nhỏ thịt dê, nhẹ nhàng linh hoạt đưa vào môi anh đào, nhai một chút, An An mỉm cười, mùi vị thịt dê cũng không tệ.
Nửa giờ sau, Chu An An rời khỏi nhà hàng, Giang Diễn Đường đi thoe sau cô cũng gấp rút thanh toán. Cô vẫn chưa phát hiện ra sự hiện diện của hắn, dạo bước đến đầu phó, dừng ở vằn trước chờ đèn xanh đèn đỏ.
Giang Diễn Đường đứng sau lưng cô, cách cô khoảng năm bước chân, một lần nữa ngắm nhìn An An dưới ánh đèn - - Chiếc áo sơ-mi vải tơ lụa màu xanh nhạt, quần lụa mỏng màu đen, phối hợp với đôi giày cao gót màu đỏ. An An diện trang phục giản dị nhưng tinh tế, vóc người mảnh mai, chỉ nhìn qua bóng lưng mềm mại nhỏ nhắn của cô cũng đủ để làm tim hắn lạc nhịp.
Hắn chần chừ chưa biết nên gọi cô ra sao, cô thì mắt nhìn thẳng phía trước chẳng một chút để ý người qua đường như hắn. Không rõ vì sao An An lại khiến hắn có quá nhiều cảm xúc bất đồng, vừa muốn gọi cô ngay vừa không thể gọi.
Giang Diễn Đường rất tò mò, Chu An An nhìn thấy hắn xuất hiện sẽ biểu hiện như thế nào? Năm đó cô chuyển đi đâu? Vì sao thay đổi số điện thoại, người cũng như bốc hơi khỏi hắn?
Hắn hiểu cô tức giận chuyện hắn không thực hiện lời hứa đúng “thời hạn”, cũng biết cô sợ hãi hắn cùng nữ đồng nghiệp quyến rũ đi công tác sẽ nảy sinh tình cảm. Cho nên thời gian mới đến Nhật Bản, cô vẫn bày tỏ nhiều oán giận qua điện thoại, hoặc là khóc thút thít hoặc là tức giận rùm beng. Chính thời điểm hắn quá bận rộn thay đổi công tác đã sơ sót với An An...
Đèn xanh bật sáng.
Chu An An bước lên phía trước, đúng lúc điện thoại di động của cô đồng thời vang lên. An An cúi đầu mở túi xách đang đeo và lấy ra một chiếc di động, móc treo một quả bông tròn tròn màu hồng phấn, c