"Phù phù(tiếng thở dốc). . . . . . Thật tuyệt. . . . . . Hài Lòng. . . . . .Hừ Hừm(tiếng thở dốc). . . . . ." Ôn Đại không ngừng rên rỉ. Càng lúc càng mở rộng hai chân, để cho cô có thể liếm mút triệt để hơn, nhưng điều này cũng làm cho anh sắp phát cuồng, không kìm được cúi xuống hạ thấp tầm nhìn, nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn của cô đang ra sức liếm mút. Anh không kìm được đưa tay nhẹ nhàng cuốn lấy thân thể cô. . . . . .
"A!" Cô giật nảy mình, khó hiểu dừng động tác liếm mút trong miệng.
"Đừng có ngừng." Anh nghiến răng ra lệnh.
"Ơ. . . . . ." Cô bị vẻ mặt của anh dọa sợ, vì thế ngoan ngoãn tiếp tục liếm mút.
"Ừhm. . . . . . Mạnh hơn một chút. . . . . ." Anh thỏa mãn ra lệnh. Hưởng thụ khoái cảm lạ thường mà khuôn miệng ẩm nóng đặc biệt của cô mang đến cho cơ thể anh. Ánh mắt chuyển tới thăm hỏi cặp mông tròn trịa ngọt ngào và khe nhỏ quyến rũ đã ướt đẫm, không ngừng tỏa ra hương thơm khơi gợi kích thích tố, khiến cho anh miệng đắng lưỡi khô, nhất thời đói khát bưng lấy mông cô mà liếm mút.
"Ôi! Thật là nhột." Đột nhiên bị liếm sờ dọa cô giật mình. Cô vội quay đầu lại, liền nhìn thấy môi lưỡi hấp dẫn nồng nhiệt gợi cảm của anh đang liếm láp qua lại rãnh mông của cô, sau đó tiến thẳng vào mảnh đất bí ẩn kín đáo tinh tế của cô.
Nhận thấy ánh mắt dừng lại chờ mong của cô. Anh dùng lưỡi vạch ra tìm kiếm hoa cốc ẩm ướt núp sâu trong rừng rậm đen tuyền của cô. Vừa dùng lực đâm vào, giống như lông ngỗng, tơ lụa quấn lấy cô, vừa nói: "Thế này không nhột ư!"
"A!" Cô vui sướng than nhẹ một tiếng, thân dưới bị đầu lưỡi của anh đột nhiên dùng lực đâm vào, một dòng khoái cảm run rẩy giống như dòng điện xông thẳng tới ót. Khiến cả người cô không kìm được run rẩy.
"Ngồi lên đi."
Thấy cơ thể cô bỗng nhiên run rẩy mãnh liệt, biết cô sắp đạt được cực khoái, mà sự cương cứng sưng phồng giữa háng anh cũng sắp nổ tung, nếu không tiến vào, anh sẽ mất hết thể diện bắn ra ngay trong miệng cô.
"Ừhm. . . . . ." Cô muốn vật cứng rắn của anh lấp đầy cô, thế là cô đứng lên, hướng về vật cứng rắn dựng đứng kiêu ngạo, nhanh chóng ngồi xuống, ai ngờ lại không nhắm trúng mà trượt ra, cô ngồi lại lần nữa nhưng lại trượt ra.
"Chết tiệt."
Anh gầm nhẹ một tiếng, đây quả thật là đày đọa tra tấn người khác. Thật giống như miếng thịt béo đưa đến miệng lại bị lấy đi, khiến anh sắp phát cuồng vì chưa thỏa mãn được dục vọng, nhất thời không vui túm lấy hai tay cô, dùng sức lật người lại, tư thế của hai người lập tức đảo ngược lại.
"A!" Cô giật mình sợ hãi kêu lên, ánh mắt chạm phải khuôn mặt méo mó thống khổ vì ham muốn không được thoả mãn của anh. Điều này làm cho cô không khỏi cảm thấy hưng phấn.
"Đừng sợ, anh sẽ làm cho em rất thoải mái."
Anh nhẹ nhàng mở hai chân cô ra, để cho sự cứng rắn sưng phồng gần như nổ tung của anh cọ xát lối vào quyến rũ ướt đẫm của cô, nhẹ nhàng chuyển động hông, sau đó dán chặt vào cô cọ xát tới lui, làm cho cô không ngừng nũng nịu ngâm gọi.
"Thế nào. . . . . . Thoải mái không? Có muốn anh yêu em không?" Hơi thở của anh hổn hển dồn dập gia tăng tốc độ.
"Muốn. . . . . . Em muốn. . . . . . Em van xin anh. . . . . . Em chịu. . . . . . Không nổi em chịu không nổi nữa rồi. . . . . . Đại. . . . . . Xin anh xin anh. . . . . . Em muốn anh . . . . . Em muốn. . . . . ." Cô khóc lóc kêu gào.
"Tiểu yêu tinh của anh, em muốn cái gì? Em muốn gì nào?" Anh cắn chặt hàm răng, lời nói thoát ra giữa hai hàm răng nghiến chặt, vừa xoay hông, kề sát chỗ tư mật của cô nhanh chóng rút ra đâm vào.
"Em muốn anh. . . . . . Đại. . . . .Em muốn anh . . . . . . . Em muốn anh yêu em yêu em yêu em. . . . . ." Cô khó chịu kêu khóc, không chịu nổi khoái cảm mãnh liệt mất hồn đó. Giống như muốn tách thể xác và tinh thần ra thành hai mảnh, giống như vui sướng cực hạn, không ngừng lăng trì* các giác quan thần kinh của cô.( lăng trì: cắt xẻo từng miếng thịt cho chết dần, một hình phạt dã man thời phong kiến)
Cô mở rộng hai chân, chiếc eo nhỏ nhắn khẽ nâng lên, toàn bộ thân thể cong lên, đúng lúc toàn bộ vật cương cứng của anh đâm sâu vào. Cô lập tức điên cuồng vặn vẹo hông, cảm nhận niềm vui sướng tràn ngập kia --
"Trời, em thật gợi cảm, anh cực kỳ yêu thích. . . . . ." Ôn Đại giương mắt khen ngợi, hông cũng bắt đầu chuyển động nhanh mạnh.
"A! Tuyệt quá!" Hài Lòng hưng phấn rên rỉ nũng nịu, vì anh đột nhiên gia tăng tốc độ va chạm. Cô vong tình nắm lấy tay anh, tiếp nhận tốc độ càng lúc càng nhanh của anh, mang đến cho cơ thể cô niềm vui vẻ mãnh liệt.
"Oh. . . . . . Thật tuyệt!" Anh khàn giọng gầm nhẹ. Nơi nữ tính của cô là mềm mại chặt khít như thế, nhưng lại ẩm ướt nóng bỏng đến mức không thể tưởng tượng nổi, thật chặt thật khít vặn xoắn ôm lấy anh, lại còn không ngừng co thắt thít chặt. Khiến anh căn bản không thể khống chế được, chỉ muốn không ngừng tiến lên rồi lại tiến lên . . . . . .
"Đừng . . . . . Đừng. . . . . . Quá nhanh. . . . . . Em chịu không nổi. . . . . . A. . . . . . Em rất khó chịu. . . . . . Dừng lại. . . . . . Em sắp chết rồi. . . . . ."
Niềm vui sướng mãnh liệt trong cơ thể, gần như muốn nhấn chìm cô, cô sợ đến mức nũng nịu thét chói tai. Nếu không phải anh cầm lấy tay cô, chỉ sợ cô đã không chịu nổi mà ngất đi.
"Cũng được. . . . . . Đừng sợ. . . . . . Em chỉ cần di chuyển theo anh . . . . . Chúng ta cũng sắp đến thiên đường rồi". Cô thét chói tai, lời nói khiêu gợi dụ hoặc kích thích anh, từng đợt sóng khoái cảm mãnh liệt, không ngừng cuốn lấy anh, để cho anh nếm được tư vị ngọt ngào mất hồn mà trước nay chưa từng có, mạnh mẽ tiến lên, anh gầm nhẹ một tiếng, hạt giống nóng hổi lập tức phun hết vào nơi nóng bỏng của cô. . . . . .
"A a. . . . . ."
Trước mắt giống như có vô số vì sao lấp lánh, cô cảm thấy vui sướng cực hạn, cảm giác giống như chết đi. Cuối cùng không còn sức lực mà ngất xỉu.
"Hài Lòng, em thật giỏi." Ôn Đại điều chỉnh hơi thở, vui sướng thỏa mãn nâng người lên một chút, lại phát hiện cô không hề có bất kỳ phản ứng nào. Lúc này mới hiểu được cô tạm thời đã thiếp đi, không kìm được cười khổ lắc đầu. Thể lực của cô rõ ràng phải cần cải thiện, nếu không sau này làm sao có thể đáp ứng được nhu cầu khổng lồ của anh.
Còn bây giờ, anh nên để cho cô nghỉ ngơi một chút, nếu mị dược trong cơ thể của cô lại phát tác, cô mới có sức chống đỡ. Dù sao đêm nay cũng rất dài.
Vì vậy, anh dịu dàng ôm lấy cô, đi đến chiếc giường Simmons được phủ chăn mềm mại, sau đó thật cẩn thận đặt cô lên giường.
Ánh mắt anh không kìm được ngắm nhìn khuôn mặt của cô vì bất tỉnh mà trở nên ấm áp dịu dàng nhã nhặn như cũ.
Nghĩ đến hai lần yêu đương cùng cô, hai lần đều giải quyết ngay trên thảm, thật sự khó cho cô, cũng khiến anh có chút không nỡ.
Sự hồn nhiên trong sáng của cô cực kỳ đáng trân trọng, sự nhiệt tình của cô lại càng đáng trân trọng hơn, chỉ là giờ phút này trong tình cảnh này, anh cũng chỉ có thể tạm gác lại việc bồi thường cô vào ngày mai.
Hài Lòng là bị tiếng chuông điện thoại liên tục dồn dập đánh thức.
Mệt nhọc mở mắt, mọi thứ xung quanh đều quá quen thuộc với cô, trần nhà màu vàng nhạt, đèn ngủ màu vàng nhạt, chao đèn màu vàng nhạt rủ xuống bên cạnh giường, cùng với chiếc chăn in hoa văn màu vàng nhạt trên người.
Đây là căn phòng cô thuê.
Ý thức được việc này là thật, khiến cho cô, vẫn còn hôn mê, có chút mù mờ không biết gì.
Trong ấn tượng của cô, cô chưa về nhà trọ mà!
Reng reng reng. . . . . .
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên chói tai, cắt ngang suy nghĩ của cô, chậm rãi đưa tay phải lên, hướng về chiếc điện thoại đang để trên đầu giường. Ai ngờ, người vừa động, một cảm giác đau nhức khác thường trong nháy mắt dâng lên toàn thân.
"Trời ơi!" Cô đau đớn rên lên một tiếng, khó chịu cắn chặt môi.
Cơ thể cô tưởng chừng như bị người tháo ra rồi lắp lại, lại giống như bị xe tải cán qua. Đặc biệt là hông cô, đau nhức giống như là điên cuồng đong đưa mấy vòng .
Reng reng reng. . . . . .
Tiếng chuông điện thoại liên tục vang lên. Chủ nhà không nhận điện thoại, người ở đầu dây bên kia cũng sẽ không ngắt điện thoại giống như so tài cao thấp, khiến cô không thể không cắn chặt môi hơn, với ra, tay đau nhức vô lực lại run rẩy như lá rụng mùa thu, cầm lấy tay nghe --
"Ưmh. . . . . ." Vừa động đến liền đau nhức, cô lại rên rỉ. Nhưng còn chưa kịp mở miệng. Người ở đầu bên kia đã lo lắng hỏi: "Hài Lòng, cậu không sao chứ?"
À, là Tiểu Hoa, Hài Lòng sửng sốt một chút, "Tớ. . . . . ." Cô có sao, cả người đều đau nhức. Đau đến mức không muốn động đậy, chỉ muốn nằm trên chiếc giường mềm mại, không muốn nói chuyện điện thoại.
"Đều là bọn tớ không tốt, kiên quyết muốn cậu đi giúp Đại Hổ. Ai ngờ cái tên Đại Hổ thối đó lại không đi cắt ruột thừa. Chết tử tế không xong đúng lúc sắp kết thúc việc theo dõi lại xảy ra chuyện, kết quả hại cậu bị kinh sợ quá mức, không thể đi làm được.
Sáng nay Ôn Đại dữ tợn hơn thường ngày phê bình bọn họ một trận. Gây mắng xối xả, tớ thấy nếu Đại Hổ xuất viện, tuyệt đối sẽ bị Ôn Đại trách mắng đến mức muốn đi nhảy lầu. Thật hy vọng anh ta có mua gói bảo hiểm kếch xù, nếu không bây giờ tớ thấy anh ta lành ít dữ nhiều.’’
‘‘Hài Lòng, nói thật, tớ làm việc tại Sự Vụ Sở lâu như vậy. Đây chính là lần đầu tiên tớ thấy Ôn Đại giận dữ đến như vậy. Hơn nữa, tớ nói cậu nghe, cơm hộp ở đầu đường thật sự rất khó ăn. Đúng rồi, Hài Lòng, cậu sợ hãi như vậy, vậy cậu có đi đâu đó để bớt sợ hãi chấn động không? Tớ biết có một ngôi chùa rất linh nghiệm, bây giờ có muốn tớ dẫn cậu đi không?"
Bớt sợ hãi!
Hài Lòng nghe được đầu trống rỗng. Cô bị kinh sợ, không sai, nhưng cô cũng không phải loại người cần phải mượn thần linh để giảm bớt sự kinh sợ, cô vội mở miệng từ chối: "Không cần đâu, Tiểu Hoa, tớ đã khá hơn nhiều rồi."
"Có thật không? Hài Lòng, cậu không cần khách sáo với tớ, mọi người đã làm việc chung với nhau lâu như vậy, có gì khó khăn có thể nói cho bọn tớ, đừng ngại." Tiểu Hoa nghi ngờ trực tiếp nói rõ.
"Tiểu Hoa, tớ thật sự không sao, không phải tớ khách sáo với cậu." Hài Lòng rất cảm động, không ngờ Tiểu Hoa lại quan tâm đến cô như vậy.
"Có thật không? Nhưng không phải cậu xin Ôn Đại nghỉ ba ngày sao?" Tiểu Hoa vẫn rất nghi ngờ, cô nghe được tin tức cũng không đúng như vậy. Suy cho cùng nếu cô ấy thật sự không sao, với tính cách lạnh lùng vô cảm của người lãnh đạo trực tiếp, đâu thể nào lại tốt bụng như thế cho phép cô ấy nghỉ ba ngày liền.
Cô xin Ôn Đại nghỉ ba ngày?
Hài Lòng sợ run lên, không có sở trường nói dối, cà lăm trả lời: "Tớ. . . . . . Đúng, đúng vậy, nhưng bây giờ tớ cảm thấy khá hơn nhiều rồi, cho nên cho nên. . . . . . Có lẽ nghỉ ngơi một ngày là đủ rồi."
Không ngờ Ôn Đại lại giúp cô xin nghỉ ba ngày, chỉ là ba ngày hình như hơi có chút khoa trương, nhưng cũng khiến cho lòng cô cảm thấy ngọt ngào. Tư vị ấy không ngừng lan ra, nhưng vừa nhắc tới anh. Suy nghĩ của cô liền rất tự động nhảy đến cảnh tượng đêm qua.
Thật xấu hổ muốn chết!
Mặc dù cô không nhớ được toàn bộ, nhưng cũng nhớ được 7, 8 phần. Nhưng những cảnh tượng kia, làm cho hai gò má của cô nhất thời bỏng rát --
"Cậu chắc không?" Tiểu Hoa vẫn có chút hoài nghi, trên thực tế, cô càng nói chuyện phiếm với Hài Lòng, thì lại càng cảm thấy hình như cô ấy chưa bớt sợ. Cho nên, ngày mai cô ấy thật sự có thể đi làm sao?