"Tôi. . . . . . Tôi...Tôi thật sự đau bụng. . . . . ." Đại Hổ cắn chặt răng, muốn ngăn chặn cơn đau thắt từ bụng truyền tới, nhưng anh càng ôm chặt bụng thì lại càng đau. Đừng nói có thể chịu đựng cho đến khi vào được khách sạn Ôn Lam, bây giờ anh cũng sắp không thể chịu đựng được nữa rồi.
Cái gì!
Hài Lòng ngây người , "Đại Hổ, anh thật sự rất đau bụng sao?" Không thể nào! Anh ta sẽ không phải là muốn --
"Phải. . . . . ." Anh nhịn đau, gật đầu.
"Anh đau bụng, vậy chúng ta có cần phải đi hỏi dùng nhờ nhà vệ sinh của cửa hàng nào gần đây không?" Hài Lòng luống cuống, đường xá trong nội thành rất náo nhiệt, căn bản không có chỗ tối, huống chi anh ta muốn đi vệ sinh.
"Tôi. . . . . . Tôi không phải đau bụng dạng đó, hình như tôi bị đau…, ruột thừa. . . . . ." Trở ngại nghề nghiệp, bọn họ đều phải học một khóa hộ lý, mà giờ khắc này bụng bỗng nhiên đau thắt. Anh cảm thấy cũng không phải là đau bụng do đồ ăn, mà là anh bị đau ruột thừa, trúng số độc đắc rồi.
"Bệnh viêm ruột thừa!" Hài Lòng khó mà tin được thét lên."Không phải anh đã cắt ruột thừa rồi sao?"
Ở Sự Vụ Sở, trừ nhân viên hành chính ra, tất cả nhân viên đều phải cắt ruột thừa, chính là vì không muốn lúc đang hành động thì lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, ai ngờ ---
"Không có. . . . . . Không có. . . . . . Tôi chưa có thời gian đi cắt. . . . . . Hơn nữa không phải ai cũng bị viêm ruột thừa, cho nên. . . . . ."
Anh chưa cắt ruột thừa, là bởi vì anh ta cho rằng mình sẽ không gặp xui xẻo như vậy, ai ngờ ---
"Không thể nào!" Hài Lòng ngây dại, sao lại có chuyện này?
"Thật. . . . . . Tôi không lừa cô. . . . . ." Ngàn vạn lần anh cũng không muốn, thế nhưng lại xảy ra chuyện xui xẻo như vậy. Lần này anh thật sự toi rồi!
"Không phải tôi nói anh lừa tôi, mà là bây giờ chúng ta nên làm cái gì?" Hài Lòng sợ hãi nhìn dòng người đang qua lại, với từng dòng xe qua lại không dứt, cả người luống cuống tay chân.
"Tôi sắp không chịu nỗi nữa rồi. Hài Lòng, tôi đã nói với cô, tôi tự đi bệnh viện, cô mau gọi điện thoại cho Ôn Đại, yêu cầu anh ta lập tức phái người tới thay thế tôi. Nếu không sẽ không kịp." Đại Hổ cố nén đau đớn, vội vàng dặn dò không ngừng.
"Anh muốn tự mình đi bệnh viện? Như vậy quá nguy hiểm, tôi đưa anh đi trước. . . . ." Hài Lòng kêu lên, lo lắng vì quyết định của anh ta.
Tuy bệnh viêm ruột thừa cũng không phải là bệnh rất nghiêm trọng, nhưng ngộ nhỡ. . . Ruột thừa vỡ ra, vậy thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng, sao cô lại có thể yên tâm để cho một mình anh ta đi đến bệnh viện.
"Không được, nếu như cô đưa tôi đi, ở đây phải làm sao? Người đàn ông kia rất lanh lẹ, chúng ta không thể thất bại trong gang tấc." Đại Hổ lắc đầu trách mắng.
"Nhưng. . . . . ."
"Hài Lòng, thật xin lỗi, là tôi kiên quyết xin cô đến giúp. Không ngờ tôi lại sơ suất, cô nhất định rất sợ đúng không? Nhưng bây giờ tôi chỉ có thể cầu xin cô giúp. Vụ này tôi đã theo dõi được ba tuần, tôi thật sự không muốn chờ đợi thêm nữa, Hài Lòng, tôi cầu xin cô...Cô giúp tôi thêm một lần nữa, nhất định tôi sẽ báo đáp lại cô. . . . . ." Đại Hổ vừa nhịn đau vừa nói.
"Đừng nói như vậy, nhưng tôi chưa từng làm. Tôi rất sợ. . . . . ." Hài Lòng cúi đầu lo lắng khẩn trương, cô có linh cảm, nhất định cô sẽ làm hỏng chuyện.
"Cô đừng sợ, cô gọi điện thoại cho Ôn Đại, Ôn Đại sẽ giải quyết."
"Nhưng tôi không có điện thoại di động." Bạn bè của cô cũng không nhiều, công việc lại chỉ làm trong phạm vi công ty, hơn nữa sinh hoạt, làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật, cho nên bạn bè hay người nhà muốn tìm cô, bình thường sẽ gọi tới công ty, hoặc là nhà trọ mà cô thuê. Là có thể tìm được cô. Cho nên cô căn bản không cần điện thoại di động.
Đại Hổ sửng sốt 1-2 giây, nhưng bụng lại đau xoắn khiến cho anh ta không thể chịu đựng thêm được nữa. Vội lấy điện thoại từ chiếc túi bí mật ra, sau đó rất cố gắng vì cô tìm số điện thoại của Ôn Đại, nhanh chóng bấm gọi rồi mới đưa cho cô, "Hài Lòng, tất cả đều nhờ cậy vào cô." Dứt lời, anh ta mở cửa xe, đón taxi rời đi.
"Đại Hổ. . . . . ." Hài Lòng sợ hãi định gọi Đại Hổ lại, nhưng đường dây điện thoại đã kết nối được.
Bởi vì cô vẫn chưa nói gì, nên điện thoại im lặng mấy giây, khiến người đàn ông đang chờ ở đầu dây bên kia lập tức cảm thấy buồn bực mở miệng --
"Đại Hổ. Anh đang giở cái trò quỷ quái gì vậy? Gọi điện thoại cho tôi mà không nói lời nào!"
Hài Lòng sợ đến mức không làm chủ được mình, sau khi nghe thấy giọng nói quen thuộc đầy nam tính, không kìm được hốc mắt đỏ hoe. "Ôn, Ôn Đại. . . . . ." Cứu mạng a, cô thật sự rất sợ.
Nghe tiếng, bàn tay cầm điện thoại của Ôn Đại cứng đờ, không dám tin buột miệng kêu lên: "Hài Lòng! Tại sao lại là cô?"
Số điện thoại hiển thị tên người gọi rõ ràng là Đại Hổ, ai ngờ người nói lại là Hài Lòng, mà lúc này Đại Hổ đang làm nhiệm vụ. Chẳng lẽ bạn gái đi cùng anh ta---
Không thể nào!
"Ôn Đại. . . . . . Hức hức. . . . . ."
Hài Lòng đang khóc sao? Rốt cuộc bây giờ là tình huống gì? Anh cũng bị làm cho hồ đồ. Nhưng nhất định phải trấn an cô ấy trước, "Đừng khóc, Hài Lòng, nói cho tôi biết đang xảy ra chuyện gì."
"Ôn Đại, hức hức. . . . . . Đại Hổ anh ấy. . . . . ."
"Hức hức. . . . . ." Ôn Đại nhanh chóng bảo Hài Lòng nói cho anh biết địa điểm. Anh mới vừa đến gần xe hơi, bên tai đã nghe thấy tiếng khóc đầy sợ hãi của Hài Lòng, trên mặt không kìm được hiện lên ba đường vạch đen. Chẳng lẽ cô đã bắt đầu khóc từ lúc nói chuyện với anh, và vẫn khóc cho đến bây giờ sao? Nếu như vậy, không phải cô ấy đã khóc 20\' rồi ư. Thật là chết tiệt. Anh bất đắc dĩ lắc đầu, đưa tay mở cửa xe bên chỗ tay lái ra, nhanh chóng ngồi vào.
Hài Lòng đang khóc đến mức trời đất u ám, phát hiện có người mở cửa xe, sợ đến mức vội vàng ngẩng đầu, khi ánh mắt nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của Ôn Đại--"A!" Cô bị dọa đến mức hét lên, cả người kinh hãi trợn mắt nhìn anh. Không phải chứ? Sao, sao lại là Ôn Đại?
"Mắt mở lớn như vậy, nhìn thấy quỷ sao?" Ôn Đại ngồi vào ghế lái, đầu tiên điều chỉnh chỗ ngồi, sau đó cầm ống nhòm mà Đại Hổ để trên tay lái lên, nhìn về phía cửa ra vào của khách sạn Ôn Lam. Anh biết cô rất kinh ngạc, trên thực tế cô đúng là nên kinh ngạc. Bởi vì đã từ rất lâu rồi anh không còn trực tiếp ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, mà chỉ phụ trách việc thương lượng, ký kết mua bán, điều tra. Không ngờ lúc này Đại Hổ lại bị đau ruột thừa cấp tính, hơn nữa lại đang ra ngoài làm nhiệm vụ, hại anh không thể không ra tay. Nếu không thay thế cho cấp dưới thì căn bản không thể ứng phó tình huống bất ngờ này.
Hài Lòng đúng là nhìn thấy quỷ. . . . . . Ách, không phải, là nhìn thấy thần linh của cô mới phải.
"Ôn... Ôn Đại, sao lại là anh tới?" Cô không kìm được mừng rỡ nở nụ cười. Cứ tưởng rằng Đại Miêu hoặc Đại Mao thay thế, lại hoàn toàn không ngờ người thay thế lại chính là lãnh đạo cấp cao của cô Ôn Đại, cũng là người đàn ông cô thật sự yêu say đắm.
"Tôi cũng không ngờ tới, nhưng Đại Hổ ném cho tôi việc quan trọng, nếu tôi không đến, không còn ai trong Sự Vụ Sở có thể dẫn cô vào." Ôn Đại âm thầm nguyền rủa. Cái tên Đại Hổ chết tiệt, chỉ lấy điện thoại ném cho cô, cũng không ở lại cho đến khi có thể có người khác đến thay anh ta, thế cho nên anh muốn không lộ diện cũng không được.
Thì ra là như vậy!
"À." Hài Lòng cúi đầu cố gắng nén thất vọng. Nhưng cô căn bản cũng không nên thất vọng, bởi vì Ôn Đại vốn dĩ cũng không thích cô, tất cả đều do cô len lén thầm mến anh. . . . . .
Nhận thấy sự hiu quạnh trong giọng nói của cô, tim anh cũng không khỏi cảm thấy tội lỗi, không kìm được quay đầu nhìn cô. Vừa nhìn thấy cô, anh đơn giản là nhìn đến choáng váng.
Luôn là mái tóc được búi đơn giản, nhưng lúc này mái tóc lại được buông xõa, sáng bóng đen nhánh xinh đẹp. Khiến cho anh không tự chủ được nhớ tới video clip quảng cáo dầu gội đầu, lấp lánh làm rung động lòng người.
Nhưng khiến cho anh trợn mắt há hốc mồm chính là bộ ngực cao vút đầy đặn của cô. Giờ phút này rõ ràng cô đang mặc váy, dẫn đến cả bộ ngực bị ép chặt nơi cổ áo, quả thật rất sống động chân thật, càng không thể nghĩ tới đó là, hông của cô hiện ra trong bộ váy liền thân. Mảnh khảnh chưa tới một vòng tay . . . . .
Anh quả thật không thể tin được, không ngờ ẩn giấu dưới bộ đồ công sở màu xám tro, lại là một thân hình hấp dẫn đến như vậy. . . . . .
Cảm giác được trên đỉnh đầu đột nhiên có một ánh mắt thiêu đốt mãnh liệt, Hài Lòng hoang mang không hiểu ngẩng đầu lên, sau khi bắt gặp ánh mắt sáng rực của Ôn Đại, bỗng nhiên cả người lập tức cảm thấy nóng ran và ngượng ngùng.
"Ôn Đại, quần áo của tôi có cái gì không ổn sao?" Anh nhìn cô chăm chú sâu lắng khiến cho cả người cô không được tự nhiên. Đặc biệt là bộ ngực của cô quá lớn, mà chiếc này lại vốn rất hào phóng, trong nháy mắt chiếc váy bó sát người, giống như lớp da thứ hai dính chặt vào người cô, khiến cho cô sau khi mặc xong, thật sự không được tự nhiên, xấu hổ và cực kỳ lúng túng.
Ôn Đại chấn động, vội lấy lại tinh thần, giả vờ lạnh nhạt trả lời: "Quần áo không có gì không ổn, không ổn chính là mặt của cô." Chết tiệt, anh vậy mà lại vì bộ ngực đầy đặn và vòng eo nhỏ nhắn của cô mà hoàn toàn quên hết mọi thứ.
"Mặt của tôi có cái gì không ổn sao?" Hài Lòng ngẩn ngơ. Theo bản năng ngẩng đầu nhìn chiếc kính chiếu hậu trước mặt. Muốn nhờ vào đó để thấy rõ khuôn mặt của mình, lại không chú ý đến động tác này, khiến cho bộ ngực của cô vô tình được nâng cao lên, cao đến nỗi đụng trúng tay phải đang cầm lấy vô lăng của anh.
Ôn Đại không ngờ cô sẽ có hành động này. Căn bản không kịp dời mặt đi, ánh mắt liền nhìn thẳng vào bộ ngực đầy đặn đang gần trong gang tấc của cô, khiến cho anh thiếu chút nữa ngây ngẩn nhìn mà không chớp mắt.
"Dĩ nhiên không ổn, mắt của cô đỏ hoe vì khóc, đâu giống như một người con gái muốn đi khách sạn?" Anh giữ giọng đều đều trách mắng, cố gắng ra sức hít thở, chỉ là hương thơm nhàn nhạt như quả quýt tỏa ra trên người cô rất dễ chịu. Khiến cho tâm hồn anh rung động, thân dưới lại bắt đầu trổi dậy ham muốn.
Không thể nào!
Anh hoảng sợ dời đầu đi. Cô căn bản không có bất kỳ hành động hấp dẫn trêu đùa anh, nhưng anh lại như một chàng trai trẻ dồi dào tinh lực, vì cô mà nổi lên phản ứng. Chuyện này, chuyện này. . . . . . Sao có thể
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Hài Lòng khẩn trương hỏi. Mắt cô đúng là rất đỏ!
"Lúc đi vào, tôi sẽ ôm eo cô, cô thuận thế tựa đầu vào ngực tôi, sau đó dùng tóc che giấu một chút, như vậy bọn họ sẽ không hoài nghi." Ôn Đại lạnh lùng nói cho cô biết.
Trên thực tế, nhân viên khách sạn căn bản sẽ không đi xem thử mặt khách thuê phòng sẽ trông thế nào, mà cô ấy hiển nhiên vô cùng thiếu sót ở phương diện này. Nói cách khác, cô hẳn là một người không rành mấy chuyện nam nữ --
Trinh nữ!
"Tốt, Ôn Đại." Hài Lòng lúc này mới an tâm gật đầu một cái, hành động này lại khiến cho bộ ngực xinh đẹp của cô đong đưa lắc lư mãnh liệt.
Ôn Đại thầm rên rỉ. Cảm thấy trong quần càng thêm căng thẳng khó chịu, anh vội dịch chuyển thân thể, để làm cho sự căng cứng trong quần đừng hiện rõ rành rành như vậy --