không biết phải làm thế nào, chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi ngạt thở này.
Mạch Tử đứng dậy túm lấy Tình Văn, cô và Tình Văn tuy không tính là thân thuộc, những cũng không coi là xa lạ, dù sao khi Kiều Vân còn quản lí công ty cô cũng từng là nhân viên ở đó rồi, “Tình Văn, chúng ta khiêu vũ đi.”
“Phần hông của cô ấy bị, không thể khiêu vũ được.” Âm thanh lạnh lùng của Kiều Trạch ở nơi ầm ĩ này, trong hoàn cảnh này lại rõ ràng khác thường, truyền vào lỗ tai Tả Á, Mạch Tử và Tình Văn. Mạch Tử nhíu nhíu mày, lại túm lấy Tả Á, “Tiểu Á, cậu nhảy với tớ.”
“Nhảy cái gì mà nhảy?” Kiều Trạch và A Long đồng thời mở miệng, Kiều Trạch là lạnh lẽo nặng nề, A Long dâng cao âm điệu, vẻ mặt Mạch Tử vô tội nói: “Em và Tiểu Á muốn nhảy một điệu này.”
Kề người khiêu vũ, Kiều Trạch, A Long, Tả Á và Mạch Tử đồng thời nhớ lại đoạn video ngắn kia, trước đây Tả Á đã từng bị Kiều Trạch dùng đoạnn video này uy hiếp.
“Không cho phép nhảy.” Kiều Trạch không hề thương lượng ra lệnh.
Tả Á biết Mạch Tử là vì tốt cho cô, hoặc là vì tốt cho Kiều Trạch, muốn mượn cơ hội này để cải thiện mối quan hệ giữa cô và Kiều Trạch. Mọi người bên cạnh đều ở đây vì cô mà cố gắng tạo cơ hội, nhưng, người không biết tận dụng cơ hội lại chính là cô.
Kiều Trạch đã quá tuyệt vọng đối với cô, mà cô, cũng đã không còn muốn đề cập tới tình cảm của mình nữa rồi, giờ phút này cô thật sự cảm thấy rất khó chịu, luống cuống đứng dậy, lắc đầu : “Mạch Tử, mọi người cứ chơi tiếp đi, tớ cảm thấy có chút không thoải mái, đi trước nha.”
Nói xong liền đưa tay cầm lấy túi xách đặt trên ghế sofa, bên trong là quà cô mua cho Kiều Trạch, vừa định đi, tay lại bị một lực mạnh mẽ kéo lại, Tả Á cúi đầu chỉ thấy một tay Kiều Trạch đang cầm ly rượu thưởng thức, một tay khác lại nắm chặt cổ tay cô, thân thể cao lớn lười biếng tựa vào ghế sofa, tay dùng sức kéo lại, khiến cô lại một lần nữa cô ngã ngồi xuống ghế sofa.
“Đã đến rồi, sao lại vội đi như vậy.” Đôi mắt đen của anh mang theo tia khó hiểu nhìn cô, môi mỏng khẽ nâng lên, âm thanh lạnh lẽo xuyên qua không gian huyên náo truyền vào tai cô.
Từ lúc nào mà cô đã trở nên nhút nhát như vậy, dè chừng mọi thứ, luốn cuống luống y như đứa ngốc vậy, là bởi vì thái độ của Kiều Trạch, hay là do phải đối mặt với Tình Văn, cô cũng không biết nữa.
Lực nắm trên tay chợt nhẹ đi, Kiều Trạch buông lỏng tay cô ra, cô không bỏ đi nữa, mà cứ ngồi ở đó như vậy. Sắc nặt xán xịt, Tình Văn đã bị Mạch Tử kéo đi đánh bài, nhưng Tình Văn lại nhất định lôi Kiều Trạch đi theo làm quân sư, Kiều Trạch đặt ly rượu xuống, đứng dậy rời đi, trên ghế sofa chỉ còn mỗi mình Tả Á.
Cô không phải là người không chơi đùa cùng mọi người, chẳng qua là do cô có muốn hay không thôi, với không khí hiện tại, cô chơi không nổi, nhìn Kiều Trạch đứng ở sau lưng Tình Văn, nghiêng người dạy cô ta cách đánh bài, ở góc nhìn này của cô, cánh tay Kiều Trạch đang đặt lên bả vai của Tình Văn, một cái ôm thân mật.
Tả Á im lặng ngồi nơi này, có cảm giác như mình như một món đồ chơi bị vứt bỏ.
Cảm giác không khí nơi này thật nhơ bẩn khiến người ta không thể thở nổi, lồng ngực bị đè nén đến sắp nổ tung, Tả Á đứng dậy ra khỏi phòng, xuyên qua ánh sáng mờ mịt của hành lang, đi tới khúc quanh gần cửa sổ, hít thật sâu thật nhiều bầu không khí trong lành bên ngoài, nhưng tại sao lại vẫn cảm thấy khó thở như vậy
Cô đột nhiên rất muốn hút thuốc, nhưng cô không có mang thuốc theo. Cô vẫn còn nhớ lần đầu tiên hút thuốc lá, bị sặc khói ho khan mãi không thôi, còn chảy cả nước mắt nữa, cảm giác đó thật sự không hề dễ chịu chút nào, nhưng không biết vì sao cô lại cảm thấy thích làn khói đó.
Cửa phòng phía sau bật mở, có người đang đi ra, Tả Á nhìn thấy một người đàn ông, một người đàn ông xa lạ, dưới ánh đèn lờ mờ, cô không thấy rõ khuôn mặt của anh ta, cũng không muốn xem hình dạng người đàn ông đó thế nào, chỉ là mở miệng hỏi: “Anh à, có thể cho tôi một điếu thuốc được không?
“Sao?”
Người đàn ông dường như có chút sửng sốt, ngay sau đó không nói một lời liền lấy từ trong túi ra một gói thuốc lá, rút một điếu đưa cho cô, thậm chí còn rất lịch sự châm thuốc cho cô nữa, Tả Á hít một hơi, lại sặc chảy đến nước mắt.
“Cám ơn!” Tả Á nói cám ơn, rồi xoay người sang chỗ khác, lúc vừa định rít một hơi thuốc lá nữa, tay cô đột nhiên bị người khác nắm chặt, điếu thuốc cũng bị giật ra khỏi tay cô, Tả Á quay đầu lại chợt thấy khuôn mặt lạnh giá của Kiều Trạch.
Điếu thuốc bị anh ném xuống đất, dập tắt, cánh tay của anh ôm lấy hông của cô, ngón tay của anh xuyên qua mái tóc của cô, đôi môi mỏng của anh mang theo sự trừng phạt, hung hăng hôn lên môi cô, ngang ngược mà hôn, mang theo mùi rượu nhàn nhạt, bao phủ lấy cô.
“Kiều….ưmh……” Cô muốn nói, không muốn, nhưng miệng cô bị nụ hôn ngang ngược mà mạnh mẽ của Kiều Trạch chặn lại, hô hấp cũng bị Kiều Trạch cướp đi, thân thể bị anh chèn ép, thân thể lảo đảo bị dẫn tới nơi nào đó.
Đến tận khi nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng cửa, Tả Á mới hoàn hồn, mở đôi mắt mờ mịt ra, chợt nhận ra mình đã bị Kiều Trạch đưa cho tới một căn phòng.
Thân thể cao lớn của Kiều Trạch ép cô ngã xuống một chiếc giường mềm mại mà xa lạ, thân thể bị anh đè xuống, tay của anh thô lỗ mà vội vàng dao động trên người cô, nụ hôn của anh từ môi của cô một đường đi xuống phía dưới, nóng bỏng, cuồng dã.
Tả Á trợn to mắt nhìn lên trần nhà sang trọng, tuy cô đắm chìm trong nụ hôn của Kiều Trạch thế nhưng nhớ tới lúc Kiều Trạch và Tình Văn ở trong siêu thị nắm tay nhau, tràn đầy tình cảm, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ đáng sợ, Kiều Trạch cũng từng hôn Tình Văn như vậy, cũng từng mạnh mẽ quấn lấy Tình Văn như vậy. Thân thể đang bị Kiều Trạch đốt nóng đột nhiên nguội lạnh, bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy bả vai của Kiều Trạch, khuôn mặt trong nháy mắt tái nhợt, hoàn hồn lại, ánh mắt đối diện với đôi mắt đen của Kiều Trạch, anh đã nhận ra cô đang mất hồn.
Ngón tay thon dài của Kiều Trạch chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt của Tả Á, ngón tay ấm áp mang theo cảm giác thô ráp, đôi mắt đen hình như mang theo một chút tức giận, nhìn cô chằm chằm, trầm giọng chất vấn: “Đang suy nghĩ gì? Sao lại mất hồn như vậy ?”
Tả Á đưa tay chạm vào khuôn mặt tuấn mỹ mà lạnh lùng của anh, sự đụng chạm của cô khiến trong mắt Kiều Trạch lóe lên cái gì đó. Tả Á ngước mắt lên nhìn người đàn ông này, anh đang tức giận bởi vì cô không chuyên tâm sao ? Tả Á tự nói với mình, đừng nhớ nữa, đừng nhớ nữa, mặc kệ Tình Văn, đừng nhớ tới nữa.
Sinh nhật của anh, anh được vui vẻ là tốt rồi : “Sinh nhật vui vẻ.” Cô nói thật nhỏ, lấy hết dũng khí hôn lên đôi môi mỏng của anh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Lần đầu tiên Tả Á chúc anh sinh nhật vui vẻ, lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, trong lòng Kiều Trạch giống như có pháo hoa đang nổ tung, làm cho anh tạm thời quên mất mình đang phải tỏ ra lạnh lùng với cô, quên tất cả nỗi buồn và sự thống hận. Môi của cô rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự quyến rũ đến mê người.
Chỉ một nụ hôn cũng đã đủ để anh mất khống chế.
Giờ phút này, cô như một con thỏ nhỏ thấp thỏm lo sợ nằm trong lồng ngực của anh. Anh bất chấp tất cả hôn cô, bàn tay cuồng loạn cởi quần áo của nhau, đã lâu rồi anh không chạm đến cô như vậy, chỉ có dục vọng, không có tình yêu, chỉ có trăng hoa, anh muốn cô chỉ là bản tính đơn thuần mà thôi.
Anh thuần thục tách hai chân của cô ra, phần thân dưới đột nhiên hạ thấp xuống, xông vào.
Cô khẽ rên lên một tiếng, anh trầm giọng thở dốc, mang theo sự thỏa mãn, thân thể chinh phục cô, làm cô nở rộ, quên đi sự vô tình của cô, quên đi con người máu lạnh, ít nhất thân thể của cô vẫn còn nóng, vẫn có thể sưởi ấm nỗi lạnh giá trong anh.
Một khắc cuối cùng, lửa nóng của anh phun trào vào bên trong cơ thể cô.
Kiều Trạch vẫn giống như trước, sau khi hoan ái xong liền đi tắm, rửa đi mùi hương của cô. Tiếng nước chảy trong phòng tắm giống như từng nhát dao đâm mạnh vào lòng của Tả Á. Cô lấy chăn quấn lấy thân, ngây người ngồi trên giường. Trống rỗng, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô.
Điện thoại Kiều Trạch đột ngột vang lên, một tiếng lại một tiếng mãi không chịu dứt. Kiều Trạch quấn khăn tắm từ trong phòng tắm ra ngoài, đi tới trước giường, nhặt quần áo đang nằm tán loạn trên đất lên, lấy điện thoại từ trong túi ra. Tả Á không biết ai nói ở đầu bên kia, nhưng cô có thể đoán được.
Cô biết là Tình Văn gọi cho anh, cũng không thể không nghe thấy tiếng Kiều Trạch đáp : “Biết rồi, anh sẽ lập tức đến đó.”
Cúp điện thoại, Kiều Trạch đứng trước mặt Tả Á nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề vào, sau đó liền nhấc chân hướng đi về phía cửa. Nhưng vừa đi được hai bước lại dừng lại, xoay người đi trở lại chỗ Tả Á, cúi người xuống hôn lên má cô, lạnh lùng ra lệnh: “Không được hút thuốc lá nữa, tôi không thích quan hệ với người phụ nữ đầy mùi thuốc lá.”
Trái tim Tả Á như nghẹn lại, chẳng qua chỉ là một cuộc hoan ái, ai quyến luyến vì ai chứ.
Sau khi Kiều Trạch rời đi, Tả Á cũng đi tắm rửa, mặc quần áo vào rồi đi ra, cô và Kiều Trạch, chỉ còn lại quan hệ xác thịt, chỉ sex không yêu, chỉ sex không yêu, bây giờ cô ngày càng giống một tình nhân, ha ha, Tả Á cười ngây ngốc.
Tả Á không trở về căn phòng kia nữa, mà đi thẳng ra khỏi khách sạn, vừa đúng lúc Mạch Tử và A Long đi ra, vẻ mặt nghi hoặc nhìn cô. Mạnh Tử khoác cánh tay của cô, cùng đi ra ngoài. Tả Á cũng nghe được tiếng nói huyên náo truyền tới, cô biết đám người Kiều Trạch cũng đang đi ra.
Một nhóm người ra khỏi khách sạn, Tình Văn đang định lên xe của Kiều Trạch, Mạch Tử lại đột nhiên nói: “Cậu nhỏ à, cậu uống rượu rồi thì không thể lái xe về được đâu, để con bảo A Long lái xe đưa cậu và mợ nhỏ về nhà. Tình Văn, cô nói Từ Bân chở cô về nhé, anh ta không uống rượu đâu.”
Kiều Trạch lạnh lùng quét mắt nhìn Tả Á một cái, sự trầm mặc, vẻ mặt không sao cả của cô dường như chọc giận Kiều Trạch, anh mở cửa xe, ngồi vào trong, rồi gọi Tình Văn: “Lên xe!”
Tình Văn lên xe, mới vừa ngồi xuống liền oán giận nói: “Thứ gì vậy, cấn chết em rồi.”
“Ném đi!” Âm thanh lạnh lẽo của Kiều Trạch từ bên trong buồng xe truyền ra, tiếp theo một hộp quà nhỏ hình chữ nhật bị ném ra ngoài cửa xe, thoáng cái rơi vào trong bụi cỏ.
Tả Á thấy rõ, đó chính là hộp quà cô mua cho Kiều Trạch, cứ như vậy mà bị người ta ném đi, trái tim không khỏi cảm thấy buồn bực khó chịu. Gương mặt Mạch Tử cũng tràn đầy giận dữ và không cam lòng. Cô nhìn Tả Á trầm mặc không biết tranh thủ cơ hội, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Tả Á ơi Tả Á, chính mắt mình nhìn thấy người đàn ông của mình đi với người phụ nữ khác lại không làm gì cả, cậu thực sự không quan tâm đến Kiều Trạch chút nào sao.
Hai người trong cuộc này giống như hai con lừa lì lợm, một người ở hướng đông, một người đi hướng tây, những người ngoài cuộc như cô liều mạng vì hai người bọn họ, rốt cuộc cũng chỉ uổng công. Mạch Tử đột nhiên có chút nhụt chí, cô là người hiểu rõ tình cảm Kiều Trạch dành cho Tả Á, chứng kiến Kiều Trạch từng bước từng bước trải qua cùng Tả Á.
Chảy nhiều nước mắt như vậy mới đến được với nhau, nhưng, khi được ở bên nhau sao lại trở thành không yêu nhau nữa rồi?