i rồi đột nhiên mở ra, cô nhìn chằm chằm Kiều Trạch, gương mặt lạnh lùng, hai mắt dài hẹp nhắm lại, không còn là ánh mắt thâm tình say đắm nhìn cô mỗi khi hai người hoan ái như trước kia nữa.
Giờ khắc này cô đột nhiên hiểu ra được, anh không phải là đang yêu thương cô, mà giống như đang phát tiết. Trái tim, như bị cái gì đó nặng nề đánh một phát, Tả Á quay đầu đi chỗ khác, từ từ nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo kia của Kiều Trạch nữa, không kịp để cho cô chuẩn bị tinh thần trái tim đã nhói lên đau đớn, nỗi đau xót dâng đầy trong tim, nước mắt không sao kìm nén được mà chảy dàn ra từ khóe mắt.
Cuộc hoan ái cuối cùng cũng dừng lại, Kiều Trạch đứng dậy đi tắm, Tả Á lấy áo ngủ bọc lấy thân thể mình rồi không chút nhúc nhích nhìn Kiều Trạch tắm rửa sạch sẽ đi ra ngoài, nhìn thấy anh đi về phía tủ quần áo, lấy một bộ trang phục thoải mái màu sắc trang nhã định đi ra ngoài.
Tả Á nhìn anh, anh nhìn Tả Á, nhìn dấu vết anh để lại trên làn da mịn màng của cô, rồi xoay người định rời đi. Tả Á vội hướng về phía bóng lưng anh kêu lên: “Kiều Trạch…….Anh đi đâu vậy?”
Kiều Trạch quay đầu lại: “Từ lúc nào cô lại quan tâm xem tôi đi đâu rồi thế hả?” Anh lạnh lùng nói xong liền quay đi không dừng lại, bóng dáng cao lớn ấy dứt khoát rời đi, chỉ để lại cho Tả Á một căn phòng trống rỗng, với một ánh đèn le lói.
Sáng hôm sau, mẹ cô gọi điện thoại tới hỏi Tả Á hôm qua Kiều Trạch có trở về không, Tả Á nói anh đã trở về rồi, nhưng buổi sáng lại đi luôn. Lúc cúp điện thoại Tả Á cũng hiểu ra được, Kiều Trạch nằm viện lâu như vậy là vì không muốn gặp cô, người trong nhà ai cũng biết giữa hai người bọn họ đang có vấn đề.
Nhưng, tâm nguyện của những người lớn là hy vọng hai người bọn họ có thể cùng nhau vượt qua, cho nên, tối hôm qua sau khi tới nhà cô, thấy Kiều Trạch không có nhà, có lẽ dượng Kiều đã gọi điện thoại cho Kiều Trạch, bảo anh về nhà, nếu không, chắc hẳn anh đã đi cả đêm không về.
Tả Á quỳ gối ở trên giường, nhìn tờ giấy thõa thuận trước mặt, đây chính là giấy thỏa thuận tái hôn của cô và Kiều Trạch, trên đó là những điều kiện tái hôn của Kiều Trạch.
Một: Không cho phép Tả Á âm thầm rời khỏi Kiều Trạch.
Hai: Gặp chuyện gì không thể giải quyết phải báo cho Kiều Trạch biết đầu tiên.
Ba: Phải làm một người vợ tốt, không cho phép đối đầu gay gắt, miệng lưỡi sắc bén.
Bốn: Không cho phép đi qua đêm không về nhà ngủ.
Năm: Không cho phép không có bằng lái.
Sáu: Không cho phép Tả Á nói ly hôn, trừ phi Kiều Trạch nói ra trước.
Bảy: Phải hoà thuận với chồng, phải khắc sâu hình ảnh chồng ở trong lòng.
Tám: Trong vòng hai năm nhất định phải có một đứa con.
Không cho phép, phải, chính là giọng điệu ngang ngược bá đạo của anh. Đến tận hôm nay Tả Á đọc đến nội dung của bản thỏa thuận, thì ra là nó như thế này. Trước kia, cô cảm thấy những điều kiện này là ngang ngược và vô lý, nhưng bây giờ hình như cô đã hiểu một chút.
Tìm bút, cô viết thêm vào bản thỏa thuận:
Một: Không cho phép Tả Á âm thầm rời khỏi Kiều Trạch. (vì anh sợ em gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn)
Hai: Gặp chuyện gì không thể giải quyết phải báo cho Kiều Trạch biết đầu tiên. (vì anh hi vọng anh có thể chiếm một vị trí quan trọng trong lòng em)
Ba: Phải là một người vợ tốt, không cho phép đối đầu gay gắt, miệng lưỡi sắc bén. (vì anh nghĩ muốn cùng em xây dựng một gia đình ấm áp, bởi vì đó là thứ em vẫn luôn khao khát vọng)
Bốn: Không cho phép đi qua đêm không về nhà ngủ. (vì anh lo lắng cho em, lo lắng em sẽ uống say)
Năm: Không cho phép không có bằng lái. (vì anh hi vọng em được an toàn)
Sáu: Không cho phép Tả Á nói ly hôn, trừ phi Kiều Trạch nói ra trước. (vì anh muốn sống bên em trọn đời, bởi vì anh sẽ vĩnh viễn sẽ không nói ra từ ly hôn)
Bảy: Phải hoà thuận với chồng, phải khắc sâu hình ảnh chồng ở trong lòng. (vì anh hi vọng trong lòng em có anh, hi vọng em sẽ luôn nhớ nhung anh)
Tám: Trong vòng hai năm nhất định phải có một đứa con. (vì anh muốn có những đứa con của chúng ta)
Tả Á viết xong, bên môi dâng lên một nụ cười giễu cợt, cô viết cái này này để làm gì chứ, anh đã không còn yêu cô nữa rồi. Tả Á giơ tay định xé đi, rồi lại ngừng lại, cuối cùng gấp tờ giấy thỏa thuận thành một trái tim, lấy ra một cái bình thuỷ tinh tinh sảo, để vào.
Mỗi ngày qua đi, Tả Á càng ngày càng trở nên im lặng, trừ những lúc đi đến Cô Nhi Viện, cô vẫn ở nhà của hai người. Cô biến căn nhà trang nhã trước kia thành một căn nhà mang hương vị ấm áp, hàng ngày cô đều chờ Kiều Trạch trở về ăn cơm.
Nhưng, Kiều Trạch lại thường xuyên không về nhà, cô làm thức ăn nhưng cuối cùng lại chỉ có một người ăn, hoặc là đổ hết đi. Cho tới bây giờ Kiều Trạch chưa một lần gọi điện thoại cho cô, mà cô có chủ động gọi cho anh thì phần lớn anh đều không nghe máy, cho nên cô không gọi nữa, chỉ lẳng lặng chờ đợi.
Tình cờ một đêm nào đó anh trở về nhà, nhưng cũng không nói gì nhiều, chỉ có hành động, anh chỉ cùng cô ân ái, có lúc ở trên sàn nhà, có lúc ở trên giường, có lúc ở trong phòng tắm. Hoan ái đi qua, cô lại không dám mở miệng nói anh ở lại, chỉ đành yên lặng nhìn anh rời đi. Một ngày 24h, anh chỉ dành cho cô hai đến ba giờ đồng hồ, có một lần cô không nhịn được hỏi anh: “Kiều Trạch, anh trở về chỉ vì ân ái thôi sao?”
Anh lạnh lùng nói: “Giữa chúng ta còn có thể làm cái gì nữa.”
Cô biết, cô đã làm tổn thương trái tim của anh, cô biết, anh đối với cô từ thất vọng đã chuyển sang tuyệt vọng, anh đã không còn yêu thương cô nữa, anh từng coi cô như sinh mạng của mình, nhưng bây giờ anh đã không còn yêu cô nữa, cho nên, hôn nhân của bọn họ, cứ như vậy mà trôi qua, chỉ sex không yêu.
Từ đó về sau, cô không hỏi anh nữa, cũng không nói nhiều nữa, chỉ yên lặng ngồi chờ anh về, nghĩ đến lúc anh quay trở về nhà, thay ga giường, quét nhà, dọn dẹp tất cả, nhìn lúc anh rời đi. trả lại cho cô một căn nhà rộng lớn, cô cũng không suy nghĩ anh rời đi là có ý gì.
Tả Á và Kiều Trạch cứ trải qua cuộc sống như vậy, mùa xụân cuối cùng cũng đến, Tả Á cũng trở nên lười nhát, không muốn nhúc nhích, chỉ ăn cơm rồi ngủ, đó là những việc cô thích làm nhất. Chung Tĩnh gọi điện thoại, hẹn cô đi dạo phố, cô cũng không cảm thấy hứng thú, nhưng Chung Tĩnh không chịu bỏ qua cho cô, Tả Á đành phải miễn cưỡng đồng ý, chuẩn bị một lát rồi ra cửa, đến chỗ hẹn với Chung Tĩnh.
Vừa thấy cô, Chung Tĩnh nhéo mặt cô, thẳng thắn hô lên: “Cái con nhỏ chết tiệt này, lại gầy đi nữa rồi, làm gì mà tự ngược đãi mình như vậy chứ.”
Tả Á tức giận đẩy tay Chung Tĩnh ra: ‘‘Đừng nhéo nữa, tớ ra đây không phải để cho cậu nhéo đâu.”
Hai phụ nữ nói xong cũng dắt tay nhau về khu trung tâm thương mại, đi dạo một lát, hai người đều có thu hoạch, mỗi người mua hai bộ đồ thời trang mùa xuân, Chung Tĩnh còn muốn mua tiếp, nhưng nhìn Tả Á có chút không khỏe, cô quay đầu lại, chợt thấy sắc mặt Tả Á tái nhợt không có chút máu, dường như sắp té xỉu.
“Tiểu Á, cậu không sao chứ? Sắc mặt sao lại kém như vậy?”
“Tớ cần hít thở không khí một chút……..” Vẻ mặt Tả Á xám như tro tàn, dọa Tiểu Tĩnh sợ hãi, vội đỡ cô xuống dưới lầu, Tả Á ngồi trên dãy ghế phía bên ngoài khu thương mại thở từng hơi dài mới dần cảm thấy bớt khó chịu.
Chung Tĩnh mua một chai nước đưa cho Tả Á: “Đỡ hơn chút nào chưa? Sao thân thể cậu lại yếu như vậy?”
Tả Á không chút hơi sức nói: “Không biết nữa, gần đây tớ rất lười nhác lười, thân thể cũng không được khỏe.”
Chung Tĩnh nghi ngờ nhìn Tả Á: “Không phải là cậu mang thai đấy chứ?”
Tả Á đang uống nước chợt dừng lại, những chuyện như vậy, cô luôn phản ứng rất chậm, có rồi cũng không biết, lúc làm chuyện đó với Kiều Trạch cô không sử dụng các biện pháp an toàn, có cũng không có gì lạ, trong lòng cô lại có chút vui mừng, đưa tay kéo cổ tay Chung Tĩnh, hơi nhảy cẫng lên nói: “Theo tớ đi bệnh viện.”
Đến bệnh viện, sau khi trải qua các cuộc kiểm tra, kết quả chính là Tả Á thật sự đã mang thai. Lúc nghe được kết quả, trên khuôn mặt nhỏ nhắn Tả Á đều toát lên vẻ vui mừng, ôm lấy Tiểu Tĩnh nói: “Tiểu Tĩnh, tớ đã làm mẹ, tớ đã làm mẹ rồi!”
“Chúc mừng cậu, mẹ Tả Á.” Chung Tĩnh cười mặc cho Tả Á vui mừng đến phát điên, cô biết Tả Á đã từng mất một đứa con, biết cô ấy mong muốn có con đến sắp phát điên rồi, đứa bé này đối với cô ấy mà nói chính là một sự an ủi, là một chuyện vui rất lớn, cô vội đề nghị: “Đi, chúng ta đi ăn mừng nào.”
“Ừ, ừm!” Tả Á ra sức gật đầu, tay nắm chặt tờ kết quả xét nghiệm, mặt mày hớn hở.
Hai người đi đến một nhà hàng ở gần đó, món ăn ở đây làm rất ngon, rất nổi tiếng, hai người đi vào, phục vụ liền nhiệt tình chào đón, dẫn bọn họ đến chỗ ngồi.
Lúc này Tả Á lại như người mất hồn, cô đang nghĩ tới Kiều Trạch, không biết anh nghe được tin này có cảm thấy vui mừng như cô không? Có không? Cô nói với Kiều Trạch như thế nào đây, cô có con rồi, là con của bọn họ. Tuy rất vui mừng nhưng cũng có lo lắng, không biết anh biết tin này sẽ phản ứng thế nào.
Thời điểm trong lòng cô rối loạn, Chung Tĩnh lại đột nhiên lôi tay cô đi, hình như rất vội vã, tờ xét nghiệm trong tay Tả Á lại rơi xuống đất, cô dừng bước xoay người lại nhặt lên, đứng dậy, ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy ở phía lối ra vào có một người đàn ông.
Khuôn mặt lạnh lùng, vẻ đẹp tuấn mỹ không hề tỳ vết, là Kiều Trạch! Mấy ngày nay cô không được gặp anh rồi. Mà lúc này anh lại đang ôm một người phụ nữ cao gầy trong lồng ngực, thận trọng ôm lấy cô ta, như sợ cô ta rơi ngã.
Trong lòng Tả Á vốn đang vui mừng vì biết tin mình đã có thai, lại từ từ lạnh dần, trên mặt không có một tia huyết sắc, trái tim cũng như ngừng đập, đau nhức, khiến cho cô nhất thời không thể nào hô hấp được, đầu óc ong ong, mọi vật trước mắt đều trở nên mơ hồ.
Thời gian quay ngược lại, suy nghĩ của Tả Á giống như thuỷ triều, trở lại nhiều năm trước, cũng chính là ở khách sạn. Cô nhìn thấy anh và một người phụ nữ cao gầy ở cùng nhau, nam cao lớn đẹp trai, nữ xinh đẹp cao gầy, tuy địa điểm khác nhau, nhưng người lại rất giống nhau.
Kiều Trạch ôm lấy Tình Văn, dìu cô ta đi từng bước một .
Thân hình cô cứng ngắc, anh lại rất tự nhiên, thậm chí còn nhìn cô nhếch môi cười nhạt, cánh tay ôm lấy Tình Văn vẫn không chút lơi lỏng, Tả Á vò nát tờ giấy xét nghiệm trong tay thành một cục.
Tiểu Tĩnh nhìn thấy thân thể Tả Á lảo đảo như sắp ngã, vội đưa tay đỡ cô, không vui nhìn Kiều Trạch: “Kiều Trạch, Anh…….anh thật là quá đáng, Tả Á, cô ấy……., “
Tả Á kéo tay Tiểu Tĩnh, ý bảo cô đừng nói gì cả, cô nở một nụ cười yếu ớt: “Tình Văn, vết thương của cô có khá hơn chút nào không? Tôi không có cơ hội nào để cám ơn cô đã cứu tôi.”
“Đã tốt hơn rất nhiều rồi, ở lâu trong nhà buồn bực quá, cho nên tôi mới nói với anh Kiều dẫn tôi đi ra ngoài một chút, chị dâu…….chị đừng……..” Tình Văn có vẻ như rất áy náy, không muốn Tả Á hiểu lầm, nhưng cô ta vẫn không chịu rời khỏi lồng ngực của Kiều Trạch.
“Sao thế? Hai người đang định rời đi à? Vậy thì không quấy rầy nữa, Tiểu Tĩnh, chúng ta đi ăn cơm thôi.” Nói xong Tả Á nở nụ cười nhạt nhòa, lôi tay Chung Tĩnh đi vào bên trong.
Sau khi ngồi xuống, Tiểu Tĩnh nhìn sắc mặt tái nhợt của Tả Á, vội vàng an ủi: “Tiểu Á, cậu đừng để ý, đứa bé quan trọng hơn, bác s