Tả Á liền hoảng hốt, là Chung Dương! Làm sao anh ấy lại tới được nơi này? Không…không nên tới đây, Chung Dương, anh ta có súng, anh đi mau đi, Tả Á hoảng sợ lắc đầu, cũng không dám để lộ bất kì tiếng động hay biểu hiện nào, chỉ sợ người đàn ông kia phát hiện ra Chung Dương mà nổ súng.
Chung Dương từng chút từng chút một tới gần gã đàn ông đang đàm phán với Kiều Trạch, dường như hắn ta đang rất kích động, đang không ngừng mắng chửi Kiều Trạch. Chung Dương chớp đúng thời cơ nhào tới, cánh tay kẹp thật chặt cổ của người đàn ông kia, hất khẩu súng trong tay người đàn ông kia ra ngoài.
Tả Á vừa nhìn thấy vậy, vội nhịn đau, bò đến định nhặt khẩu súng lên, thế nhưng đúng lúc đó người đàn ông kia lật người lại, đè lên Chung Dương, dung tay đánh túi bụi vào bụng anh.
Hai người vật lộn đánh nhau, mặc dù dáng người Chung Dương vạm vỡ cao lớn, sức mạnh cũng không nhỏ, nhưng, người đàn ông bắt cóc Tả Á rõ ràng là đã từng được huấn luyện, mỗi cú đánh ra đều rất chuyên nghiệp, cực kỳ hiểm ác và chính xác, Chung Dương căn bản không phải là đối thủ của anh ta, không bao lâu sau Chung Dương đã bị nâng lên, ném sang một bên, ngã xuống đất.
Súng cũng bị người đàn ông kia nhặt lên, họng súng nhắm ngay gáy Chung Dương đang trên mặt đất, Tả Á vội liều mạng xông đến, chắn phía trước Chung Dương: ” Không…không được nổ súng, chuyện này không liên quan gì tới anh ấy, anh hãy thả anh ấy ra đi.”
Chung Dương bình tĩnh nhìn họng súng đen ngòm, kéo Tả Á ra phía sau lưng mình: “Anh hãy thả cô ấy ra, cô ấy vô tội, có chuyện gì không thể để súng xuống từ từ giải quyết sao? Anh nghĩ xem, anh làm thế này thì có thể giải quyết được mọi chuyện sao? Nếu anh nổ súng, anh cũng không thể trốn thoát được, bởi vì, người tiếp theo phải chết chính là mày!”
“Kha Kiệt!”
Không đợi Kha Kiệt lên tiếng, một giọng nói lạnh lùng mà mạnh mẽ đột ngột vang lên từ phía cửa vào nhà kho, tầm mắt mọi người liền đổ dồn về phía đó, chỉ thấy Kiều Trạch mặc áo đen, bình tĩnh tự nhiên mà đi vào.
“Kiều Trạch, rốt cuộc mày đã đến! Tao biết, mày nhất định sẽ đến!”
Đôi mắt đen của Kiều Trạch không chút sợ hãi nhìn Kha Kiệt, bình tĩnh nói: “Tôi tới rồi đây, có chuyện gì cứ nói với tôi!”
“Tình Văn đâu?” Tầm mắt Kha Kiệt nhìn về phía sau Kiều Trạch, ngó quanh mấy lượt, đột nhiên điên tiết la lên: “Tại sao mày không đưa Tình Văn tới!”
Kiều Trạch từ từ đi đến gần chỗ Kha Kiệt cùng với Tả Á và cái thùng: “Tôi gọi điện thoại cho cô ấy rồi, cô ấy nói sẽ đến đây sau, nhưng, cậu nhất định phải để cho cô ấy nhìn thấy bộ dạng này của cậu à? Cô ấy sẽ càng thêm khổ sở, sẽ càng thêm đau lòng, đúng không? Cậu làm như vậy có phải với người anh đã chết của cậu hay không?” Trong khi nói chuyện Kiều Trạch đã từng bước từng bước đi lên trên nóc cái thùng, chỉ còn thiếu một bước nữa.
Kha Kiệt lập tức hô lớn: “Không được tới nữa, nếu không tao sẽ nổ súng!”
Kiều Trạch dừng bước lại, anh không hề gọi điện thoại cho Tình Văn, anh nói vậy chỉ là muốn kéo dài thời gian với anh ta, khi Chung Dương vừa gọi điện thoại cho anh, nói cho anh biết Tả Á hình như bị người nào đó bắt cóc, cho nên lúc này anh mới có thể kịp thời chạy tới.
Kha Kiệt kích động chĩa súng vào Kiều Trạch, điên cuồng hô lên: “Mày còn dám nhắc đến anh trai tao ư? Năm đó nếu như không phải tại mày, anh tao sẽ chết sao? Nếu như không phải là do mày chịu không nghe theo lời chỉ huy, quá mức tự tin, thì anh tao có phải hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ không? Là do mày, là mày đã hại chết anh tao! Tao hận mày, Kiều Trạch! Tại sao mày lại sống, còn anh trai phải chết?”
Kiều Trạch chỉ vào ngực mình, lạnh lùng nói: ‘‘Được, cậu hận tôi, vậy thì chĩa súng vào nơi này mà bóp cò đi, đánh chết tôi đi, sau đó cậu sẽ phải ngồi tù, kết quả như thế là do cậu chọn. Kha Kiệt, cậu đừng quên, cậu cũng đã từng là một quân nhân, đừng quên sứ mạng của cậu, họng súng của cậu phải nhắm vào bọn lưu manh, kẻ phạm tội, chứ không phải dùng để báo oán những chuyện riêng tư, nhắm ngay vào đồng đội của mình!”
Kha Kiệt hình như có chút dao động, khẩu súng trong tay hắn khẽ run lên, nhưng anh ta chợt quát lớn: “Đừng nói những thứ đạo lý này với tao, tao đã không thể quay đầu lại được nữa rồi. Thà ngồi tù, thà không có được Tình Văn, tao nhất định phải bắt mày chết chung! Thứ tao không có được, mày cũng đừng hòng có!”
“Không…Không được!” Tả Á hoảng sợ kêu lên, thật đáng sợ, thật đáng sợ, chỉ cần tiếng súng vang lên thì Kiều Trạch nhất định sẽ ngã xuống. Kha Kiệt một tay kéo Tả Á dậy, chĩa súng vào cổ cô: ‘‘Không được sao? Vậy thì…Kiều Trạch rất yêu cô, đúng không? Tôi sẽ giết cô trước để hắn ta phải nếm mùi đau đớn.”
“Kha Kiệt! Anh dừng tay lại mau!”
Một tiếng quát đột ngột vang lên phá tan tình hình căng thẳng trong gian nhà kho. Tầm mắt Kha Kiệt khẽ chuyển, là Tình Văn, trong mắt của anh ta thoáng qua một tia sang: “Văn Văn! Em qua đây, em qua đây, để cho anh nhìn kỹ em một chút!” Đã nhiều ngày nay anh không được nhìn thấy Tình Văn, bởi vì, sự thật về anh đã bị bại lộ, cảnh sát đang đuổi bắt anh khắp mọi nơi.
Tình Văn sắc mặt trắng bệch từng bước từng bước đi tới, bước lên trên nóc cái thùng, cô vươn tay, dịu dàng trấn an nói: “Kha Kiệt, bỏ súng xuống, được không? Anh làm vậy là tự hủy hoại chính mình đấy, nghe lời em, bỏ súng xuống, được không.”
Nước mắt dần dâng lên trong mắt Kha Kiệt: “Văn Văn, tại sao em lại không yêu anh? Vì Kiều Trạch, anh đã mất đi người thân duy nhất, mất đi người anh trai thấu hiểu anh nhất. Anh hận anh ta, nhưng anh vẫn có thể bỏ qua lỗi lầm của anh ta, nhưng, sao anh ta đã sai lại càng sai, tai sao anh ta lại cướp đi người anh yêu, tại sao? Tại sao em không chịu yêu anh?”
“Không, Kha Kiệt, anh hãy nghe em nói!” Tình Văn lắc đầu, “Anh để súng xuống đi, em sẽ đi với anh, chúng ta hãy rời khỏi này, đi đến một nơi thật xa, ra nước ngoài, chúng ta có thể mua một nông trường, em sẽ đi cùng anh, có được không?
“Em nói thật sao? Là thật sao?”
“Em nói thật, Kha Kiệt. Anh để súng xuống, buông Tả Á ra, có được không?”
Kha Kiệt dường như tin những lời Tĩnh Văn nói, từ từ hạ súng xuống, đẩy Tả Á ra, đi tới chỗ Tình Văn, nhưng anh ta như đột nhiên nhớ ra cái gì đó, tâm tình lại trở nên kích động: “Đừng tới đây, em lừa anh! Người em yêu là Kiều Trạch, làm sao em có thể đi theo anh được. Em lừa anh! Căn bản là em khinh thường anh, trong mắt em anh chẳng là cái gì cả, em kêu anh đặt bình hoa ở văn phòng của Kiều Trạch, em sai anh đưa quần áo của em cho người giúp việc, anh cận thẩn chọn khăn lụa tặng cho em, em lại quàng vào cổ tên khốn nạn Kiều Trạch kia. Em có biết rằng anh đã rất đau lòng không? Căn bản là luôn em khinh thường anh!”
“Không, em xin lỗi, Kha Kiệt, sau này em sẽ không như thế nữa, em sẽ đối xử tốt với anh mà. Anh để súng xuống đi, dẫn em đi, chúng ta mau rời khỏi nơi này thôi, em đã hoàn toàn tuyệt vọng với anh ta rồi, anh ta không yêu em. Kha Kiệt, đừng làm những việc ngốc nghếch nữa, được không? Để súng xuống, em sẽ đi với anh, nếu như anh giết người, chúng ta cũng sẽ không còn cơ hội nữa đâu?”
“Có thật không? Em sẽ đi với anh sao?” Ánh mắt điên cuồng của Kha Kiệt thoáng qua tia mong đợi, bàn tay cầm súng dần buông xuống, nhưng lúc này ở phía xa đột nhiên truyền đến tiếng còi cảnh sát, hai mắt Kha Kiệt đỏ vằn lên, chĩa súng vào Chung Dương, “Mày dám báo cảnh sát!”
Nói xong liền định nổ súng, Tả Á hoảng hốt, vội dùng sức đẩy Kha Kiệt ngã xuống, chắn trước mặt Chung Dương. Chung Dương vội nhào lên xô Tả Á ra, Kiều Trạch cũng tiến lên một cước đạp Kha Kiệt ngã trên mặt đất. Trong lúc hỗn loạn, khẩu súng trong tay hắn đột nhiên vang lên một tiếng, nhắm thẳng vào đùi Chung Dương, Chung Dương đau đớn hô lên, thân thể ngã phịch xuống đất.
Tả Á sợ hãi hô lên, mà Kiều Trạch cũng liền tung chân đạp vào ngực Kha Kiệt, Kha Kiệt ngã xuống đất. Kiều Trạch giữ chặt tay Kha Kiệt, dùng sức dập đầu anh ta xuống mặt đất, muốn giật lấy khẩu súng trong tay anh ta, Kha Kiệt tay không túm lấy bả vai của Kiều Trạch, hai người lăn lộn, Kha Kiệt thừa cơ nhấn Kiều Trạch ngã xuống đất, nhắm thẳng vào Kiều Trạch mà nổ súng, Kiều Trạch biết được ý định của Kha Kiệt liền đá vào bụng anh ta, thân thể Kha Kiệt chợt phóng ra, tránh được đòn công kích của Kiều Trạch, thế nên cú đá của Kiều Trạch lại trún ngay vào bụng của Tình Văn đang chạy lại giúp……..
“Tình Văn!”
Kiều Trạch cùng Kha Kiệt đồng thời hô lên một tiếng, trái tim của Tả Á như từ trong lồng ngực nhảy ra ngoài, chỉ tới kịp hét lên một tiếng, nhưng không có cách nào kéo được Tình Văn đang ngã xuống bên dưới. Tất cả đều chậm, Tình Văn rơi thẳng xuống phía dưới, thậm chí còn không kịp hét lên một tiếng đã ngất đi. Kha Kiệt điên cuồng chạy xuống, ôm Tình Văn vào trong ngực, nhưng Tình Văn đã mất đi tri giác. Kha Kiệt ôm Tình Văn, khóc rống lên, Kiều Trạch cũng vọt xuống tới nơi, mà giờ khắc này cảnh sát cũng giơ súng chạy vào.
“Tất cả không được nhúc nhích, giơ tay lên!”
Sắc mặt Kiều Trạch trở nên trắng bệch chưa từng có, anh hoảng hốt hét lên, gọi xe cứu thương, nỗi đau đớn và hoảng sợ tràn ra khắp người anh, anh ngây người đứng sững tại đó, nhìn Tình Văn bất tri bất giác, lại quay đầu nhìn về phía Tả Á, cô và Chung Dương đang ở bên nhau, ôm nhau thật chặt, mà anh lại cô đơn đứng ở nơi này, anh làm Tình Văn bị thương, anh đã làm Tình Văn bị thương!
Tầm mắt rơi xuống Kha Kiệt, anh lại mất đi một người anh em nữa. Tay nắm chặt thành quyền, trái tim Kiều Trạch, giống như đã hóa thành tro bụi bị một cơn gió thổi cuốn đi, không còn sót lại chút nào.