nhìn chằm chằm mặt của Tả Á, thần bí nói: “Thì sao nào? Đừng nói với tớ, mới có mấy tháng mà cậu đã bị giáng cấp rồi, nhìn cậu xem, nhắc tới chồng cậu, dáng vẻ lại như oán phụ, hay là anh ta vì không đạt được ấm áp từ cậu, đi tìm người phụ nữ khác rồi, tớ cho cậu biết, đàn ông ưu tú như vậy cậu nên giám sát chặt chẽ một chút, đừng cứ mãi để anh ấy nhìn sắc mặt.”
Ánh mắt Tả Á cũng trở nên ảm đạm, lại vươn tay không khách khí đẩy mặt của Chung Tĩnh ra, nhỏ gọng nói: “Bây giờ tớ làm gì có cơ hội cho anh ấy nhìn sắc mặt chứ!”
Chung Tĩnh cười ha ha: “Giọng điệu ai oán này rất giống oán phụ nha! Sao thế? Có mâu thuẫn à?”
Tả Á nhịn không được đem nghi ngờ trong lòng nói ra, cũng kể cả chuyện hôm qua vô tình gặp Chung Dương trên đường, sau khi về nhà, sắc mặt của Kiều Trạch đột nhiên đổi khác, không hiểu được nguyên nhân vì sao.
Chung Tĩnh nghe xong, liếc Tả Á một cái: “Cậu đấy, mỡ lấn hết tim rồi! Cậu suy nghĩ một chút đi, cậu yêu người khác, đối với anh ta mà nói đã là một sự hành hạ, nhưng mà anh ta yêu cậu, anh ta là đang đợi cậu, đã nỗ lực để đến gần lòng cậu, nhưng còn cậu, nhìn thấy mối tình đầu đoán chừng hồn cũng bị mất, anh ta yêu cậu như vậy, đoán chừng chết cũng dám. Nhưng khiến anh ta tổn thương nhất chính là, cậu vừa nhìn thấy Chung Dương liền không dám nắm tay anh ta nữa, vội buông tay anh ta ra. Anh ta hẳn là bị cậu làm tổn thương rồi. Cậu hành động như vậy khác nào nói với Chung Dương, Kiều Trạch vẫn chưa phải chồng cậu, Kiều Trạch không có quan hệ gì với cậu, rằng cậu không yêu Kiều Trạch.”
Tả Á không nhịn được mà ngẩn ra, đây chính là nguyên nhân khiến Kiều Trạch trở nên lạnh lùng với cô từ hôm qua ư? Chung Tĩnh nhắc nhở như vậy khiến cô không khỏi nghĩ ra, mình quả thật làm sai, mình không nên buông tay Kiều Trạch ra, nhưng lúc đó cô chỉ là không tự chủ được mới làm như vậy, Tả Á không nhịn được nắm cái tay kia của mình: ‘‘Tớ cũng không biết lúc ấy tại sao lại…..” Vẻ mặt cô ảo não.
Chung Tĩnh lắc lắc đầu, giọng điệu dạy bảo: “Chồng cậu nhìn qua rất thâm trầm lãnh khốc, hơn nữa còn là loại đàn ông mừng giận không để lộ ra ngoài, dù trái tim anh ta có là sắt đá đi nữa, bị cậu tra tấn vài lần như vậy, cũng không thể chịu nổi, trái tim dù cứng rắn, nhưng cũng vẫn là da thịt, anh ta cũng sẽ đau, cậu nghĩ anh ta từ sắt thép tạo thành à. Cậu đó, nếu muốn hai người chung sống hạnh phúc, thì nên để ý đến cảm nhận của anh ta nhiều hơn. Còn về phần Chung Dương, anh ta cũng là người đã kết hôn rồi, cậu…..Sao cậu lại không biết quý trọng người bên cạnh.”
“Tớ cũng đang cố gắng mà, Tiểu Tĩnh…..Nhưng…..”
“Được rồi, đừng ép mình quá, cứ để từ từ đi, nhưng hai người ở bên nhau cần phải biết cảm thong cho nhau.” Chung Tĩnh vỗ vỗ tay Tả Á an ủi. Tình cảm của Tả Á và Chung Dương bắt đầu thế nào, cô biết, tình cảm nhiều năm như vậy, sao có thể nói quên là quên, dễ dàng quên đi như vậy.
Hai người phụ nữ vừa nói vừa cười, giống như trở lại thời trung học, không muốn phải chia ra, nhưng tên đàn ông nhà Chung Tĩnh đã bắt đầu gọi điện thoại lien hoàn rồi, Tả Á và Chung Tĩnh đành phải lưu luyến không thôi mà tạm biệt nhau.
Chung Tĩnh về nhà, Tả Á trở về cô nhi viện chăm sóc cho bọn nhỏ, đến lúc tan tầm Tả Á mới rời khỏi, quá giang xe trở về nhà. Tả Á tìm chìa khóa mở cửa, nhưng lật tung túi cũng không tìm được.
Tả Á phiền muộn không thôi, cô để quên chìa khóa ở trong nhà rồi, làm sao lại hồ đồ như vậy được chứ, quả thực là mất hồn mất vía mà. Tả Á gọi điện thoại cho Kiều Trạch, hỏi anh lúc nào thì về nhà, nhưng mà, điện thoại di động lại không gọi được, Tả Á nghĩ có lẽ Kiều Trạch sẽ trở về nhà sớm thôi, nên mệt mỏi ngồi xổm xuống, chờ anh trước cửa.
Trong lúc yên tĩnh này cô lại nhớ lại lời Chung Tĩnh nói, mỗi lần nghĩ tới lại nghĩ xem mình nên làm thế nào. chờ a chờ, nghĩ rồi nghĩ, đến tận tám giờ mới nghe được tiếng bước chân.
Cô nhìn thấy cửa thang máy mở ra, rồi bóng dáng của Kiều Trạch xuất hiện. Cô vội đứng lên, nhìn anh, anh cũng nhìn lại cô, Tả Á lẩn tránh tầm mắt lạnh lẽo của Kiều Trạch: “Em không mang chìa khóa.”
Con ngươi lành lạnh của Kiều Trạch khẽ híp, mày rậm nhíu lại: ‘‘Sao không gọi điện thoại?” Kiều Trạch vừa nói vừa mở cửa, người cũng liền đi vào. Nếu là lúc trước, hẳn Kiều Trạch sẽ đau lòng ôm cô vào lòng, sau đó sưởi ấm thân thể, sưởi ấm tay cho cô, nhưng mà bây giờ anh chỉ hờ hững nói một câu liền đi vào nhà, còn cô thì nhìn theo bóng lưng của anh, ảo não đi vào theo.
Kiều Trạch đi tắm, Tả Á rửa tay rồi đi làm cơm tối.
Nhưng mà, cơm tối lại chỉ có mình cô ngồi ăn, bởi vì Kiều Trạch nói đã ăn rồi. Tả Á ăn mà chẳng cảm nhận được mùi vị gì, cô thu dọn bát đũa xong, trở về phòng ngủ lại thấy Kiều Trạch đã nghỉ ngơi.
Anh, hôm nay có chút gì đó rất kì lạ.
Hình như anh đã uống rượu, Tả Á rót một chén nước đặt lên trên tủ đầu giường chỗ Kiều Trạch, sau đó đi tắm, thay áo ngủ, rồi nằm xuống bên cạnh Kiều Trạch, mà anh căn bản không hề để ý đến cô. Anh chưa ngủ, hô hấp của anh cô nghe được: “Kiều Trạch…..” Cô lấy hết dũng khí gọi anh, muốn nói chuyện với anh.
Kiều Trạch đưa tay nhu nhu vùng thái dương, hình như có chút nhức đầu, nhắm mắt lại, hờ hững hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Cô muốn nói, cô rất xin lỗi chuyện ngày hôm qua, cô muốn nói, Kiều Trạch, cho em thời gian, em sẽ cố gắng, đặt anh vào trong tim, nhưng mà, cô không làm được, nói không ra, nhìn anh nhắm chặt mắt, nhíu chân mày, cuối cùng nói: “Không có việc gì, anh ngủ đi. Ngủ ngon.”
Kiều Trạch thật sự ngủ, có lẽ là bởi vì đã uống rượu, cho nên anh rất nhanh ngủ thiếp đi. Tả Á nhìn anh, tầm mắt không khỏi rơi vào trên ngực anh, Chung Tĩnh nói, lòng của Kiều Trạch dù có kiên cường thế nào đi nữa cũng là chỉ da thịt, lòng dù lãnh đạm, cũng sẽ biết đau, bởi vì anh cũng là người, cũng có máu có thịt, không phải đúc từ sắt thép.
Tả Á nghĩ tới hành động ngày hôm qua của mình, lòng khẽ nhói đau, rốt cuộc cô vẫn làm tổn thương anh, cô rúc vào bên cạnh anh, dựa sát ngực của anh, nhẹ nhàng hôn lên vị trí trái tim anh.
Giống như không tiếng động trấn an trái tim bị thương của anh, lần này đổi lại cô ôm lấy anh…..