Đúng lúc này trên TV chiếu đến một bà mẹ độc thân, đứa bé bị người ba không chịu trách nhiệm đoạt đi, bà mẹ độc thân mất đi đứa bé đau lòng khóc nức nở.
Đến chỗ đau lòng đó Tả Á không nhịn được mà rơi lệ, nhớ tới đứa con của mình, lòng lại thêm buồn bã. Điền Văn Lệ thấy được cảm xúc của Tả Á, bà thở dài, an ủi: “Tiểu Á, mẹ biết trong lòng con khổ sở, đứa bé là con của con, cũng là cháu ngoại của mẹ, trong lòng mẹ cũng không cảm thấy dễ chịu hơn. Có điều có tìm được đứa nhỏ hay không, tương lai gặp phải kết quả như thế nào, con đều phải đối mặt.
Nhân lúc còn trẻ sinh thêm một đứa nữa, như vậy con cũng không đến nỗi sa sút khó chịu như bây giờ. Mẹ nhìn ra được, đứa nhỏ Kiều Trạch này đối với con rất quan tâm lo lắng, yêu thương con đến tận xương tủy, con cũng đừng nên tùy hứng nữa, nếu đã tái hôn rồi, thì hãy sống cho thật tốt, đừng làm tổn thương trái tim của nó nữa, cũng đừng khiến lòng mình thêm chồng chất vết thương.”
Suy nghĩ trong đầu Tả Á trở nên mờ mịt, lầm bầm hỏi: “Mẹ, những năm này có phải con đã làm sai chuyện gì hay không? Vì theo đuổi tình yêu, con bất chấp tất cả, những năm này giống như chỉ vì tình yêu mà sống vậy, nhưng cuối cùng lại vẫn chỉ là công dã tràng. Tình yêu rốt cuộc là cái gì, ở nơi nào, con thậm chí bắt không được, sờ không tới…..Con vét sạch tình yêu trong lòng ra, mang tất cả yêu thương, không chút giữ lại giao hết cho Chung Dương, nhưng vẫn oán hận Kiều Trạch. Con chỉ muốn một lòng một dạ yêu một người, nắm tay người đó đến già, cho nên con bỏ rơi Kiều Trạch ở ngoài lòng mình, anh đối tốt với con, con không cần, cũng không muốn thiếu nợ anh ấy, bởi vì con hiểu rõ, lòng của con không thể chia thành hai, một nửa cho Chung Dương, một nửa cho Kiều Trạch được.
Nhưng mà, con càng không muốn thiếu nợ Kiều Trạch, lại càng thiếu nhiều. Hiện tại con và Kiều Trạch đã tái hôn rồi, là con chủ độngyêu cầu, động cơ của con không trong sạch, con chỉ là vì muốn cứu con mình, bây giờ…..con và Kiều Trạch sống chung với nhau, con không biết có thể cho anh ấy cái gì, mẹ, con ở lại bên cạnh anh ấy như vậy, có phải không công bằng đối với anh hay không?”
Điền Văn Lệ thở dài nói: “Mỗi người đều sẽ trải qua yêu đương, rồi kết hôn. Theo đuổi tình yêu không có lỗi, chỉ là, hôn nhân không đơn thuần chỉ có tình yêu mới có thể duy trì, hôn nhân là phải trung thành với nhau, phải có trách nhiệm, thông cảm cho nhau, thích ứng với nhau. Lúc trước mẹ kết hôn với ba con cũng đâu phải không vì tình yêu đâu, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào kết cục ly hôn…..”
“Mẹ và ba rất yêu nhau sao?”
Tâm tư Điền Văn Lệ cũng sa vào trong ký ức, thì thào nói: “Ban đầu ông bà ngoại con cũng không đồng ý cho mẹ và ba con sống bên nhau. Ông nội con tham gia quân ngũ, quanh năm không ở nhà, bà nội con đã sớm qua đời, ba con ở nhờ nhà thân thích, tính tình không tốt, cũng không ngoan ngoãn học hành, không có ai quản được, khi ông nội con về nhà đã dùng roi mây đánh ba con, nhưng ông ấy đều không nghe, vẫn không chịu đọc sách cũng không chịu làm gì tử tế.
Ông bà ngoại con không đồng ý, bởi vì lúc ấy ba con chỉ là kẻ vô tích sự, không học vấn không nghề nghiệp. Lúc ấy ba con trong cơn tức giận định rời khỏi quê hương đi tung hoành thiên hạ. Ngày ông ấy đi, mẹ nhớ là vào một buổi sáng, mẹ đi tiễn ông ấy, ông ấy bảo mẹ chờ ông ấy trở lại, nhưng mà, mẹ không chịu chờ đợi, mà lựa chọn theo đuổi, đi theo ông ấy, rời khỏi nhà, rời xa ba mẹ, ông ngoại con tức giận đến mức muốn đoạn tuyệt quan hệ với mẹ, không nhận mẹ nữa.
Mẹ đi theo ba con lang bạt khắp nơi, những ngày ấy khổ như vậy nhưng lại rất vui vẻ. Sau đó ông ấy thành công, áo gấm về nhà, về đây phát triển công ty, cũng rất thành công, nhưng giữa ba và mẹ lại dần mất đi sự vui vẻ, cuối cùng…..lại là không thể tiếp tục duy trì hôn nhân…..”
Tả Á không dám tin nhìn Điền Văn Lệ, thì ra mẹ và ba cô đã từng yêu nhau như vậy, thảo nào từ nhỏ cô chưa từng nhìn thấy ông ngoại, hóa ra là ông đã đoạn tuyệt quan hệ với mẹ, đó là tình yêu thế nào, mới có thể khiến cho mẹ có dũng khí lớn như vậy, bất chấp tất cả bỏ đi cùng ba.
Cùng lúc đó một cảm giác đau đớn khổ sợ dâng lên trong lòng Tả Á, vì phần tình cảm và cuộc hôn nhân đã qua của mẹ mình. Thì ra là yêu nhau không nhất định là phải ở bên nhau, sống với nhau cũng không nhất định là phải yêu nhau. Thì ra có rất nhiều chuyện đều là bất đắc dĩ. Không phải tất cả tình yêu cũng sẽ lâu dài nở hoa kết trái, nhưng mà, ít nhất trên đường đời bản thân mỗi người đều đã từng trải qua tình yêu.
Lúc có thì phải biết quý trọng, nắm thật chặt, bởi vì khi mất đi có hối hận cũng không kịp nữa rồi, tình yêu là như thế, đời người cũng như thế.
Điền Văn Lệ nhìn vẻ mặt trầm tư suy nghĩ của Tả Á, vỗ vỗ tay cô, nói: “Đừng suy nghĩ nhiều nữa, cuộc sống hiện tại của mẹ rất tốt, dượng Kiều của con là một người đàn ông tốt, hiện tại mẹ rất hạnh phúc, mẹ nói những chuyện này không phải là muốn khiến cho con thất vọng đối với tình yêu, mà là muốn nói cho con biết, tình yêu không có đúng sai, cũng không có công bằng hay không, chỉ là người nào yêu người nào nhiều hơn thôi. Hiện tại con là người kết hôn, mẹ hi vọng con có thể thử tiếp nhận Kiều Trạch, thử tiếp nhận cuộc hôn nhân này, hai người tin tưởng lẫn nhau, trung thành với nhau, chăm sóc cho nhau, cùng nhau chung sống suốt đời.
Hiện giờ mẹ không còn phải lo lắng cho chị con nữa, chỉ có con…..Mẹ mong con có thể an định lại, sống cuộc sống thật hạnh phúc, đừng tiếp tục khiến bản thân mình bị mẻ đầu chảy máu nữa.”
Tả Á ôm lấy mẹ, trong lòng đau xót, đau lòng cho mẹ mình, ngày trước nhất định mẹ cô đã bị ba làm tổn thương rất nhiều, mẹ có thai, ba lại chung sống với người phụ nữ khác, mẹ làm sao sống được cho đến tận bây giờ, đoạn ngày tháng kia nhất định là như sống trong địa ngục. Tả Á đau lòng nói: “Mẹ, chuyện không vui đã qua thì quên hết đi, đừng nhớ lại nữa, được không?”
Điền Văn Lệ lại nói: “Mẹ bằng này tuổi rồi, mẹ biết phải làm thế nào mà. Chuyện của đứa nhỏ, con cũng phải thật bình tĩnh, dù là tốt hay xấu cũng phải đối mặt…..”
Tả Á hiểu lời của mẹ, kết quả đi tìm con đơn giản là có hai, một là tìm được đứa nhỏ, tất cả đều vui vẻ, cái còn lại chính là mất con, không còn được gặp lại nó nữa. Nghĩ đến kết cục thứ hai, trái tim Tả Á lại co rút kịch liệt.
“Mẹ, con sẽ kiên cường.” Cô nhất định sẽ sống thật tốt.
Thời gian ngày lại ngày trôi qua, chuyện tìm kiếm đứa nhỏ, một giây một phút cũng không hề buông lơi, Cục Công An đang truy tìm, Kiều Trạch cũng thầm sai người tìm kiếm, cũng là để có thể bắt được người bí ẩn đứng phía sau kia, nhưng mà, tạm thời vẫn chưa có kết quả.
Mà Tả Á cũng đã tìm được một công việc mới, làm tình nguyện trong một cô nhi viện, chăm sóc cho những đứa bé cần sự chăm sóc. Mỗi nhìn khuôn mặt tươi cười dễ thương của những người bạn nhỏ, nghe bọn chúng gọi cô là mẹ Tả Á, lòng của cô cảm thấy rất xúc động, cũng được an ủi rất nhiều. Mà Kiều Trạch phát hiện từ khi Tả Á kể đi tình nguyện trong cô nhi viện, tâm tình cô không còn sa sút nữa, dồn toàn bộ tâm trí cho bọn nhỏ, giúp đỡ chúng, chăm sóc chúng.
Quan hệ của anh và Tả Á cũng vẫn duy trì ổn định như vậy, cô không còn chống đối anh nữa, không còn chĩa mũi nhọn vào anh nữa, quan tâm đến sinh hoạt hàng ngày của anh, lệ thuộc vào anh, tin tưởng anh, chăm sóc anh. Một tháng trở lại đây, biểu hiện của cô chính là một hình mẫu người vợ tốt.
Kiều Trạch tới đón Tả Á về nhà, đây là anh lần đầu tiên tới đón cô, anh đứng ở cửa cô nhi viện, bóng dáng cao lớn rắn rỏi, gương mặt góc cạnh lạnh lùng, nhưng lại đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác.
Anh nhìn thấy Tả Á cùng một người phụ nữ xấp xỉ bằng tuổi đi ra, còn có mấy đứa nhỏ đi theo bên cạnh, dường như đang đưa họ ra ngoài. Mà Tả Á từ xa đã thấy Kiều Trạch, có chút kinh ngạc, Kiều Trạch đến đón cô sao? Bởi vì trước kia cô rất ghét anh can thiệp vào tất cả mọi chuyện của cô, thậm chí đã từng cự tuyệt việc anh đưa đón cô đi làm, cho nên tái hôn lâu như vậy, Kiều Trạch chưa hề tới đón cô lần nào.
“Oa, chú đó thật là đẹp trai!”
“Mặt của chú đó thật là dọa người a, giống như khối băng vậy.”
“Cô bé ngốc, như thế gọi là lạnh lung, hiểu chưa?”
Mấy người bạn nhỏ vừa cãi cọ, vừa theo Tả Á đi ra ngoài, mấy bóng dáng nho nhỏ đều ngước đầu lên nhìn, bởi Kiều Trạch rất cao.
Mà Tả Á nghe được mấy lời tranh cãi của bọn trẻ, nhịn không được mà nở nụ cười, lời nói của bọn nhỏ luôn làm cho người ta khó lòng phòng bị, nhìn người nhỏ bé thế thôi, những lời nói ra so với người lớn còn lớn hơn.
Đấm người Tả Á đi ra đến ngoài thì dừng lại, cô đứng đối diện với Kiều Trạch, cười nói: “Chú này, trông chú nghiêm túc quá đấy, chú sẽ dọa bọn trẻ hoảng sợ đó.”
Cô gái đi ra cùng Tả Á khẽ đẩy Tả Á: “Tiểu Á, người này là ai, sao không giới thiệu cho mọi người biết đi?”
Một cô bé bốn năm tuổi, níu lấy vạt áo Tả Á hỏi: “Phải ha, mẹ Tả Á, chú kì quái này là bạn của mẹ ạ?”
Da mặt Kiều Trạch nhẹ giật mấy cái, anh sao lại trở thành chú kì quái rồi?
Tả Á nén cười, khoác cánh tay Kiều Trạch, dõng dạc giới thiệu: “Chú kì quái này chính là ông xã của mẹ Tả Á. Nào, mau đến đây chào hỏi đi.”
Mấy người bạn nhỏ rất nghe lời, cũng rất nể tình, cùng nhau khom lưng chào: “Chào bố Tả!”
Trong lòng Kiều Trạch đang vui mừng, bởi vì đây lần đầu tiên Tả Á thản nhiên giới thiệu với người khác anh là ông xã của cô như vậy, ngày trước cô đều không muốn thừa nhận, nhưng mà, một tiếng ‘bố Tả’ này lại khiến anh đen mặt.
Tư tưởng trẻ nhỏ đều là kỳ quái như vậy à?
Phốc!
Cô gái cùng đi ra với Tả Á không nhịn được cười phun.
Tả Á chết nghẹn không dám cười, chỉ len lén đi nhìn nét mặt của Kiều Trạch, đen như đáy nồi vậy, chỉ thấy anh khom lưng, tròng mắt đen lạnh lùng cố gắng biểu hiện thật ôn hòa, nhìn đám nhóc kia, nói: “Chú tên là Kiều Trạch!”
Một đứa bé trai thắc mắc: “Vậy chúng mình nên gọi chú là dượng Kiều, hay là bố Tả đây?”
Cô bé kia lại nói: “Tớ thấy gọi là chú Quái nghe hay hơn, như vậy cũng sẽ không bị hiểu lầm.”
Tả Á cũng nhịn không được nữa ôm bụng cười, cười đến mức chảy cả nước mắt, vẻ mặt Kiều Trạch bất đắc dĩ, nói xin lỗi với đồng nghiệp của Tả Á, sau đó chào đám nhóc đang nhìn mình, rồi nhanh chóng kéo Tả Á rời đi. Tuy nhiên lại nghe được tiếng nói của cô bé vừa rồi vang lên phía sau: “Chú Quái, ngày mai phải đem mẹ Tả Á trả cho chúng con nha, nếu không, con sẽ nói cho tất cả bạn nhỏ, gọi chú là chú Quái!”
Kiều Trạch lên xe không nói một lời khởi động xe rời đi, sau khi về đến nhà, hai người xuống xe, Kiều Trạch đi ở phía trước, Tả Á đi phía sau một chút, nhìn bóng dáng cao lớn của Kiều Trạch, nhớ tới sắc mặt hết trắng lại đen của anh lúc bị kêu là chú Quái, Tả Á không nhịn được lại cười ra tiếng, cười đến gập cả người lại.
Kiều Trạch biết Tả Á cười cái gì, không quay đầu lại, cũng không thèm để ý tới cô. Tả Á đang đắc ý cười, lại đột nhiên hô ‘ai nha’ một tiếng, Kiều Trạch vội quay đầu nhìn lại, thấy gót giày Tả Á vừa vặn nhét vào trong lỗ tròn nhỏ của nắp cống thoát nước.
“Có bị thương không?” Kiều Trạch khom lưng ngồi xổm người xuống, nâng cô dậy, để cho c