ong miệng cô ra, đau lòng ôm cô vào trong ngực, nhìn những bác sĩ trước mắt, giận dữ hét: “Người nào, người nào làm, người nào làm!”
Nữ bác sĩ trung niên nghiêm mặt nói: “Các anh đang làm gì vậy? Không được quấy nhiễu chúng tôi chữa bệnh cho bệnh nhân!
Kiều Trạch giận dữ quắc mắt nhìn về nữ bác sĩ kia, anh đặt Tả Á lên giường, rồi xông tới túm lấy cổ áo của nữ bác sĩ: “Cô ấy có bệnh sao?” Kiều Trạch vừa nói vừa ấn nữ bác sĩ xuống một bên giường, đem đồ kia nhét vào trong miệng bà ta, gắn máy kích điện lên đầu bà ta, đang định mở chốt ra thì mấy bác sĩ y tá đứng bên cạnh vội vàng nói: “Anh là ai? Nếu anh dám làm, chúng tôi sẽ kiện anh!”
Nói xong liền bước tới định ngăn Kiều Trạch lại, lúc này có mấy người ở bên ngoài đi vào, ngăn đám bác sĩ y tá lại, chốt mở trong tay Kiều Trạch cũng mở ra…..thân thể nữ bác sĩ kia cũng liền đau đớn co quắp lại.
Kiều Trạch chưa bao giờ làm khó phụ nữ, nhưng mà lần này anh thật sự không thể nhịn được nữa, bất kể người trước mặt là đàn ông hay phụ nữ anh đều muốn đem ra trút giận, chỉ cần nhớ tới dáng vẻ bị giày vò đau đớn vừa rồi của Tả Á, anh liền tức giận đến muốn giết người.
“Kiều Trạch…..!” Tả Á không chút hơi sức gọi anh, chỉ sợ anh lỡ tay.
Kiều Trạch nghe thấy Tả Á gọi anh, vẻ mặt trở nên xanh mét, anh buông nữ bác sĩ kia ra, ném thân thể bà ta xuống đất, nữ bác sĩ nằm ở trên đất co giật. Mấy bác sĩ y tá bên cạnh bị Kiều Trạch hù dọa, không dám hé răng, hơn nữa mấy người Kiều Trạch mang tới cũng đều mang vẻ vô cùng hung tợn.
Kiều Trạch vươn cánh tay nâng Tả Á lên, ôm cô vào trong ngực, nhìn thân hình gầy yếu, dáng vẻ lo lắng sợ hãi của cô, nghĩ tới việc cô phải chịu khổ bao nay, tim lại nhói đau từng cơn. Nếu như anh không tìm được cô…..Anh không dám nghĩ tới, Tả Á đã phải trải qua hơn một tháng này như thế nào, môi của anh, mang theo sự lo lắng cùng đau lòng không nhịn được mà hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của cô, thì thầm: “Không sao đâu, đừng sợ, đừng sợ.”
Anh an ủi Tả Á cũng là đang an ủi trái tim đang hoảng loạn của chính mình.
Tả Á nhìn vẻ mặt lạnh lung của Kiều Trạch, mặc dù mang theo vẻ tức giận, nhưng cũng tràn ngập đau lòng, người đàn ông này đang thật sự đau long vì cô, Tả Á đột nhiên cảm thấy vẻ mặt tức giận này của anh thật gần gũi, trái tim sợ hãi hoảng loạn như tìm được chỗ dựa, cô ôm chặt lấy cổ của Kiều Trạch, khóc nức nở: “Kiều Trạch…..Em không có bệnh…..Em không có bệnh…..Dẫn em đi…..Xin anh…..Dẫn em rời khỏi nơi này…..”
Kiều Trạch ôm Tả Á thật chặt, giọng nói khàn khàn trấn an cô: “Đừng sợ, anh đưa em rời khỏi đây, đừng sợ!
Kiều Trạch ôm Tả Á đi ra ngoài, đám người anh dẫn theo đi phía sau, Tả Á đang lo lắng sợ hãu nằm trong lồng ngực anh, thân thể cô cũng rất lạnh lẽo, nhưng Kiều Trạch lại cảm thấy được sự ỷ lại của cô, cánh tay càng siết chặt hơn.
…..
Khi Tả Á tỉnh lại đã là buổi trưa ngày hôm sau. Cô mở mắt ra đã thấy Kiều Trạch đang nhắm mắt nửa tựa trên đầu giường, cánh tay của anh lướt qua đầu của cô, bàn tay dày rộng nắm tay cô thật chặt, bàn tay rất ấm áp, có lực, khiến cho cô cảm thấy vô cùng an tâm. Tả Á nhớ lại cảnh tượng Kiều Trạch cứu cô thoát khỏi bệnh viện tâm thần đêm qua. Cô rốt cuộc đã rời khỏi nơi đó rồi, rốt cuộc đã rời khỏi, sẽ không bị đối xử như với bệnh nhân tâm thần nữa, không phải uống thuốc, không bị điện giật, có thể đi tìm con cô.
Nhưng mà….nhưng mà, có lẽ cô đã đắc tội với người nào đó rồi, Kiều Trạch cứu cô thoát khỏi bệnh viện như vậy, không biết anh có gặp phải chuyện gì hay không? Tả Á không nhịn được mà lo lắng, tay cũng theo đó mà run rẩy.
Kiều Trạch giật mình tỉnh lại liền nhìn thấy đôi mắt tràn đầy lo lắng sợ hãi của Tả Á, anh đưa tay vuốt tóc cô: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi, không còn ai dám làm tổn thương em nữa đâu.”
Một câu nói này của Kiều Trạch khiến cho nước mắt Tả Á lách tách rớt xuống, nức nở nói: “Em cứ tưởng là…..về sau sẽ không được gặp lại mọi người, không đi ra ngoài được nữa…..Em đã nghĩ mình sẽ phát điên mất…..rồi mọi người sẽ không nhận ra em nữa…..”
Hai chữ ‘mọi người’ của cô khiến lòng Kiều Trạch ấm áp, những người mà cô sợ không được thấy bao gồm cả anh ở trong đó nữa. Nhưng lời nói của Tả Á cũng làm Kiều Trạch có chút khó chịu, cô đã chịu nhiều đau khổ như vậy, có lẽ ngay cả ý nghĩ muốn chết cũng từng có, cho nên mới có ý nghĩ như vậy, anh siết chặt vòng tay đang ôm lấy cô, trấn an trái tim đang hoảng loạn sợ hãi của cô.
Tả Á níu lấy quần áo Kiều Trạch, khổ sở nói: “Kiều Trạch…..Em thật đáng chết, em làm mất con…..Em không chăm sóc tốt cho con, em làm mất nó…..” Tả Á vừa nói liền nức nở, rốt cuộc không nói tiếp được nữa.
Kiều Trạch nằm xuống giường, nhìn Tả Á, an ủi: “Đó không phải là lỗi của em, anh tin đứa nhỏ sẽ không xảy ra chuyện gì hết, chỉ cần chúng ta đi tìm, nhất định sẽ tìm được.”
Nước mắt Tả Á rơi vào lồng ngực Kiều Trạch, do dự nói: “Kiều Trạch…..Con là của anh!”