dì Lâm nấu bữa ăn tối phong phú một chút, đợi anh về, nhưng đợi đến tận lúc tám, chín giờ, Kiều Trạch vẫn chưa về đến, thức ăn đã nguội từ lâu, hâm đi hâm lại, thức ăn cũng đã không còn giữ được hương vị hoàn hảo nữa rồi.
Dì Lâm mở miệng nói: “Cô chủ, cô thử gọi điện cho cậu chủ xem, có phải là xảy ra chuyện gì rồi không?”
Tả Á rất hiểu Kiều Trạch, anh là người nói lời giữ lời, hơn nữa đối với cô, anh chưa từng thất tín, cho dù là chỉ là một lời hứa nho nhỏ. Nhưng hôm nay, anh không chỉ thất tín, hơn nữa cũng không gọi điện thoại về, có gì đó rất khác lạ. Tả Á do dự một chút rồi cầm điện thoại lên, bấm số điện thoại của Kiều Trạch, nhưng hồi lâu cũng không có người nghe. Tả Á đặt điện thoại xuống, cuốn tóc lên, nói với dì Lâm: “Chúng ta ăn thôi, không cần chờ anh ấy nữa.”
Tả Á và dì Lâm ăn cơm tối, xong đã là mười giờ, nhưng Kiều Trạch vẫn chưa về. Tả Á lên mạng hàn huyên với Chung Tĩnh một lát, biết được một tin tức rất tốt, con bé Chung Tĩnh này mang thai rồi, Tả Á cũng kích động rất lâu, còn muốn tán gẫu thêm một lát nữa, lại nhìn thấy cảnh Chung Tĩnh bị một người đàn ông bắt tắt mạng, ôm đi nghỉ ngơi.
Tả Á bật cười, cũng tắt máy vi tính đi nghỉ ngơi, nằm ở trên giường ngủ. Trong giấc mộng, cô cảm thấy có người nằm xuống bên cạnh mình, Tả Á mơ mơ màng màng ý thức được Kiều Trạch đã về, cô trở mình muốn nằm thoải mái hơn, lại cảm giác Kiều Trạch đang hôn lên môi cô, hôn một cách cường bạo, ngang ngược, thô lỗ khác thường, làm cho môi cô đau, môi lưỡi của anh mang theo vị rượu mạnh chiếm đoạt lưỡi của cô, mút vào, bàn tay của anh cũng đặt trên người cô, di chuyển khắp nơi, mỗi tấc da thịt giống như bị lửa thiêu, nóng rực và đau, hôm nay anh rất thô lỗ.
Tả Á tỉnh hoàn toàn, dưới ánh đèn mờ mờ cô nhìn thấy con ngươi đỏ vằn, khuôn mặt tuấn mỹ mà lãnh đạm của Kiều Trạch. Anh uống rượu, hơn nữa còn uống rất nhiều! Từ trước đến nay anh luôn là người tỉnh táo, có chừng mực, rất ít khi uống rượu, chứ đừng nói đến nghiện rượu. Nhưng sao hôm nay anh lại uống rượu, hơn nữa lại còn uống đến say. Sâu thẳm trong ánh mắt đỏ của anh ẩn chứa nỗi đau vô cùng.
Tả Á bị đau cau mày, đưa tay đẩy Kiều Trạch ra, đầu cũng quay sang một bên tránh đi nụ hôn của Kiều Trạch, vùng vẫy muốn thoát khỏi anh, tìm khe hở, tức giận nói: “Kiều Trạch…..Anh điên rồi sao…..Anh…..làm tôi đau đấy……..!”
Kiều Trạch đột nhiên dừng lại, tròng mắt đen phiếm hồng nhìn cô chằm chằm, tiếng nói khàn khàn: “Anh là chồng em, Tiểu Á, đừng quên, anh là chồng của em!” Kiều Trạch nói xong, thân thể cường tráng nặng nề đè cô xuống, không cho cô có đường phản kháng, có chút tức giận cùng không kiên nhẫn túm lấy hai tay cô đặt lên đỉnh đầu, một bàn tay khác thô bạo nhanh chóng kéo quần lót của cô ra, mạnh mẽ, cường bạo, thô lỗ xông vào.
Tả Á chỉ cảm thấy dưới thân đau đớn, không nhịn được nổi giận mắng: “Kiều Trạch, đồ khốn kiếp, khốn kiếp…..A…..!”
Tiếng mắng giận dưới sự va chạm của Kiều Trạch liền trở thành những tiếng kêu vụn vặt, thân thể đau đớn khiến trán cô chảy đầy mồ hôi lạnh, hàm răng cắn thật mạnh lên cổ Kiều Trạch trút giận, cô khóc, đau, thật sự rất đau.
…..
Cuộc ân ái qua đi, Kiều Trạch vẫn đè trên người Tả Á. Tả Á tức giận đẩy anh ra, bật đèn trên đầu giường, nhìn nằm Kiều Trạch nhắm nghiền hai mắt nằm bên cạnh, cô túm lấy cái gối đánh anh, nhưng anh không hề nhúc nhích, dường như đã ngủ say.
Tả Á nhịn đau trở người xuống giường, nhìn Kiều Trạch, giận vô cùng, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn, khóc không thành tiếng.
“Khốn kiếp, khốn kiếp…..” Tả Á tức giận gào xong, xoay người ra khỏi phòng ngủ, thay quần áo, cầm chìa khóa xe, không hề quay đầu đi ra khỏi nhà.