anh mới nhẹ buông lỏng. Trong lòng bàn tay to lớn của anh lúc là vùng bụng nhỏ nhắn, mịn màng của Tả Á. Cô nhóc con ngày xưa từ khi nào đã trở nên quật cường như vậy, luôn chống đối anh trong suốt hai năm qua.
Cảm giác buồn ngủ cuối cùng cũng đánh bại được cơn đau đang dần giảm bớt, Tả Á ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tả Á dường như vậy còn cảm thấy bàn tay của Kiều Trạch xoa trên bụng cô suốt đêm. Cảm giác ấm áp tựa hồ vẫn còn lưu lại. Bụng cô cũng đã hết đau, còn anh cũng không còn bên cạnh nữa.
Kì nghỉ phép kết thúc, Kiều Trạch và Tả Á rời khỏi khu nghỉ dưỡng Độ Giả. Mấy ngày này, hai người cũng có thể coi như vui vẻ, mặc dù không tính là thân thiết, vẫn đối xử với nhau khách sáo như người lạ, nhưng cũng không cãi vã, đối chọi gay gắt, mặc dù khoảng thời gian cuối có chút mất hứng, nhưng, nói tóm lại đây cũng là một kỳ nghỉ phép vui vẻ. Tả Á cực kỳ thích phong cảnh nơi này, nhất là cánh đồng hoa hướng dương, giống như bức tranh tuyệt mỹ, khắc thật sâu vào tâm trí, vào trái tim cô.
Về đến nhà Tả Á mới mở điện thoại di động lên. Ở trong khu nghĩ dưỡng, tín hiệu không được tốt cho lắm, khi có khi không, cô liền tắt điện thoại di động đi, với lại cô cũng không muốn bị làm phiền trong khoảng thời gian nghỉ dưỡng tốt đẹp, an tĩnh như vậy. Điện thoại vừa được mở lên, tin nhắn liền gửi tới không ngừng, của Chung Tĩnh, Mạch Tử, mà nhiều nhất là của Chung Dương .
Nội dung tin nhắn cho thấy Chung Dương đang rất lo lắng, bất an, hầu như tin nhắn nào cũng hỏi cô đang ở đâu, có xảy ra chuyện gì không, tại sao điện thoại lại tắt máy, anh rất lo lắng, hi vọng cô mau chóng gọi điện hoặc gửi tin nhắn lại cho anh.
Tả Á liền trả lời tin nhắn của Chung Dương, báo cho anh biết cô không xảy ra chuyện gì cả, chỉ là đi ra ngoài mấy ngày, điện thoại di động không có sóng mà thôi.
Ngày thứ hai sau khi trở về, Kiều Trạch lại bắt đầu bận rộn. Có lẽ là do mấy ngày không đến công ty, nên sau khi nghỉ phép, anh lại càng bận rộn hơn, rất nhiều ngày không thể về nhà ăn cơm tối.
Mẹ cùng dượng Kiều nhiều lần gọi điện thoại tới, muốn anh về nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, nhưng Kiều Trạch bao giờ cũng không có thời gian, chỉ nói để hai ba ngày nữa, hai ba ngày nữa.
Tả Á trong lúc rảnh rỗi, liền tìm đọc các tin tức tuyển dụng, định tiếp tục tìm việc làm. Cô tính toán, nhất định phải tìm được một công việc mà Kiều Trạch không thể phản đối để tránh phiền toái, nhưng tìm tới tìm lui vẫn không tìm được công việc nào thích hợp.
Hôm nay, Chung Dương gọi điện thoại tới, hẹn cô gặp mặt, Tả Á hơi do dự, khéo léo từ chối. Cô cần phải suy nghĩ thật cẩn thận lại đã.
Sau khi Tả Á cúp điện thoại, cô lẳng lặng ngồi trên ghế sofa, rơi vào trầm tư.
Chung Dương không phải là cô công chúa bị chôn trong truyền thuyết về hoa hướng dương kia. Sự do dự của cô, sẽ chỉ làm cả ba người đau khổ.
Cô nên tiếp tục sống cuộc sống như bây giờ, với cuộc hôn nhân hiện tại, hay nên bỏ mặc tất cả theo đuổi tình yêu của mình và Chung Dương?
Cô không thể tiếp tục do dự thế này nữa, cần phải đưa ra lựa chọn, lựa chọn ly hôn, hoặc là cắt đứt với Chung Dương.
Nếu như ly hôn, Kiều Trạch nhất định sẽ không buông tay, anh nhất định sẽ làm loạn tòa án, mẹ cùng ba bên kia nhất định cũng sẽ biết được, khiến cho hai người, và cả ông nội nữa phải lo lắng, khổ sở, cũng nhất định sẽ khiến Kiều Trạch tổn thương sâu sắc, cô chưa bao giờ dám nghĩ tới cảnh Kiều Trạch làm loạn trên tòa án sẽ khủng khiếp như thế nào.
Cô không hề có dũng khí vì Chung Dương mà bỏ mặc tất cả. Là do cô yêu chưa đủ sâu đậm, chưa toàn tâm toàn ý? Hay là vì cô yêu quá ích kỷ?
Cô, rốt cuộc đang do dự chuyện gì chứ?
Trong lúc Tả Á đang buồn phiền, chuông điện thoại lại đột nhiên vang lên. Tả Á sợ hết hồn, suýt chút nữa nhảy dựng lên, tim đập dữ dội, vội vàng nghe điện thoại.
“A lô? Cháu là Tả Á?” Một giọng nói trung tuổi vang lên ở đầu điện thoại bên kia.
Tả Á nghe giọng nói ấy rất quen, ngập ngừng hỏi: “Dạ phải. Bác là….?”
“Bác là mẹ Chung Dương, hẹn thời gian địa điểm, chúng ta gặp mặt thôi.”
“Dạ?”
“Nhà hàng Nghênh Trạch, bác sẽ đợi cháu ở đó, hi vọng cháu có thể nhanh chóng tới đây. Trước mắt thế đã, gặp nhau rồi nói tiếp.”
Nói xong không đợi Tả Á trả lời, mẹ Chung Dương liền cúp điện thoại. Tả Á nhìn màn hình, kinh ngạc đến ngẩn người, mẹ Chung Dương tìm cô sao?
Nhà hàng Nghênh Trạch.
Lúc Tả Á đi vào, mẹ Chung Dương đã đến rồi. Cô nói thật xin lỗi nói, cô đã tới chậm. Mẹ Chung Dương khách khí mời cô ngồi xuống, rất hòa nhã hỏi thăm một chút về tình hình cuộc sống của cô, cuối cùng đi vào vấn đề chính.
“Tiểu Á, bác biết cháu là một đứa bé hiểu chuyện. Tất cả đều do thằng bé Chung Dương nhà bác không hiểu chuyện thôi, mới từ nước ngoài trở về đã lại đi quấy rầy cuộc sống vợ chồng cháu. Thật là thằng nhóc hư đốn. Hi vọng nó không làm gì ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng của các cháu.”
Tả Á cắn môi không nói gì.
Mẹ Chung Dương liếc nhìn sắc mặt của Tả Á, cười cười nói: “Cháu cũng biết đấy, hơn một năm trước, Chung Dương và Lô Hi đính hôn , vốn là sắp kết hôn, lại không biết vì sao, thằng nhóc Chung Dương lại đột nhiên nói hủy hôn. Cháu nói xem, tại sao nó lại không hiểu chuyện như vậy được chứ. Ngay cả con của nó Lô Hi cũng đã có rồi, đám cưới này, sao có thể nói hủy là hủy được?”
Lô Hi đã có con của anh? Trái tim Tả Á như bị đánh thật mạnh, đau đến mức một chút hơi sức để cô kêu lên cũng không có. Trong đầu chỉ có câu nói kia của mẹ Chung Dương: Lô Hi đã có con của anh?
“Con bé Lô Hi là một cô gái tốt. Mặc dù sống ở nước ngoài, nhưng vẫn trong sáng, không nhiễm thói xấu nào cả, cũng không giao du với bạn trai nào khác, chỉ có một người đàn ông là Chung Dương mà thôi. Hơn nữa hoàn cảnh gia đình cũng rất khá, trình độ học vấn được, dáng vẻ lại xinh đẹp, người trong gia đình đều rất ưng ý với cuộc hôn nhân này.
Nhưng Chung Dương lại…..Bác biết, nó vẫn chưa thể quên được cháu. Nhưng mà, cháu đã kết hôn rồi, cháu đã có gia đình của mình, bác…..bác hi vọng cháu…..có thể không liên lạc với Chung Dương nữa được không ? Lô Hi và đứa bé cần nó…..Hơn nữa, cho dù bây giờ cháu ly hôn với chồng, cháu cũng không thể nào chung sống với Chung Dương được…..Người ta sống, không chỉ đơn giản là sống cho mình, mà nên suy nghĩ cho những người xung quanh, cháu nói có đúng không?”
Lời nói ngắn gọn, rõ ràng đó như muốn nhắc nhở Tả Á, cô đã là người phụ nữ gả cho người khác rồi, đã mất giá, không còn trong trắng nữa. Cho dù cô có ly hôn với Kiều Trạch, cô cũng không thể ở bên Chung Dương được, bởi vì nhà họ Chung sẽ không chấp nhận một người phụ nữ đã từng gả cho người khác trở thành dâu nhà mình.
Ánh mắt Tả Á bình tĩnh giống như nước lặng, môi tái nhợt, cười khổ lẩm bẩm: “Chung Dương…..chấp nhận sự sắp đặt như thế sao? Đây là điều anh muốn sao?”
“Cháu nói gì cơ?” Mẹ Chung Dương không nghe rõ những lời Tả Á lẩm bẩm.
Tả Á đứng dậy, cúi thấp người xin lỗi: “Bác gái, cháu xin đi trước. Những lời bác nói cháu đều hiểu, cũng nhớ rõ. Hẹn gặp lại.”
Tả Á ra khỏi nhà hàng, cảm thấy đầu óc choáng váng, đầu ong ong, trong lòng cũng cảm thấy chán nản rối rắm. Lúc này Chung Dương lại gọi điện thoại tới. Tả Á nhìn hai chữ Chung Dương lóe lên trên màn hình điện thoại, lòng cô nhói đau, do dự một lát, cô nhận điện thoại.
“Tiểu Á, em đang ở đâu ? Anh muốn gặp em!”
Ánh mắt Tả Á nhìn bể phun nước phía trước nói: “Được, chúng ta gặp mặt đi!”