i biệt thự, cô liền ngâm mình trong suối nước nóng ở phòng tắm, không muốn đứng dậy. Nếu như không phải cô thấy đói bụng thì suýt chút nữa cô đã ngủ mất rồi. Tả Á quấn khăn tắm màu trắng, bước ra khỏi phòng tắm, mở valy ra thì tìm thấy cái áo ngủ nào của mình.
“Đang tìm gì vậy?” Kiều Trạch vừa tắm xong, cả người nhẹ nhàng khoan khoái, mặc một bộ áo ngủ tơ tằm màu đen, dáng vẻ lạnh lùng.
Tả Á nhăn mặt, cau mày, lật tới lật lui valy quần áo: “Tại sao không có áo ngủ của tôi?”
“Mặc thứ này!” Kiều Trạch nhíu mày, đưa tới một chiếc áo sơ mi trắng, ném bên cạnh Tả Á.
Tả Á nghĩ, nhất định là dì Lâm đã quên chuẩn bị áo ngủ cho cô, chỉ đành mặc tạm chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của Kiều Trạch, làm thành áo ngủ.
Ăn cơm tối xong, đêm cũng đã khuya, có lẽ do quá mệt mỏi, Tả Á vừa nằm xuống giường đã mơ màng ngủ mất, Kiều Trạch cũng rất ngoan ngoãn, chỉ nằm xuống bên cạnh cô ngủ.
Tả Á có chút yêu thích nơi này, cho dù nằm trên sàn nhà trơn bóng, nhìn rừng hoa hướng dương mênh mông bát ngát, cô cũng có thể ngây người mà nhìn cả một ngày.
Kiều Trạch cũng không làm phiền cô, phần lớn thời gian đều không thấy bóng dáng anh đâu cả, không biết là anh đang bận việc gì, Tả Á cũng lười hỏi. Nếu như có thể, cô thật sự muốn sống mãi ở nơi này, yên tĩnh, bình yên, tựa như không có gì ưu lo.
Những cuộc đối chọi gay gắt của cô và Kiều Trạch dường như cũng chấm dứt, cô cũng không nỡ nổi nóng mà phá hỏng không khí bình yên khó có được này.
Tả Á nhìn những đóa hướng dương rực rỡ, vẽ nguệch ngoạc lên giấy, dùng bút lưu lại cảnh sắc mỹ lệ này.
Kiều Trạch từ bên ngoài đi vào, thấy được cảnh: Tả Á mặc áo sơmi trắng của anh, khoanh chân ngồi trước cửa sổ, nhìn về nơi xa, ánh mặt trời chiếu vào người cô, đẹp đẽ thuần khiết tựa như thiên sứ.
Giống như trở lại những ngày trước, cô vẫn là cô gái nhỏ bé ngây thơ, lệ thuộc vào anh, thích đi theo anh, gọi tên của anh.
Kiều Trạch, em muốn ăn bún thịt.
Kiều Trạch, em có thể ở tạm nhà anh mấy ngày không?
Kiều Trạch, có thể đừng để mẹ em tìm được em không?
Kiều Trạch, anh không biết cười ư? Sao lại luôn nghiêm mặt như thế?
Kiều Trạch, bài này em không biết làm. Bài đó, đúng bài đó đó.
Kiều Trạch, anh thật tốt, cám ơn anh đã luôn tốt với em.
Kiều Trạch, để em giúp anh giặt quần áo nhé, để trả ơn cho việc anh đã luôn luôn tốt với em.
Kiều Trạch, em muốn nhìn thấy một rừng hoa hướng dương như biển rộng không thấy bờ, em muốn ngủ trong biển hoa đấy, làm một cô tiên hoa, anh phải cùng em đi nhìn hướng dương nở rộ, ngắm mặt trời lặn, xem mặt trời mọc…..
Anh nhớ lại, cũng bước đến gần, ngồi phía sau cô, vươn tay ôm chặt eo cô. Cô có còn nhớ mình đã từng nói muốn cùng anh đi nhìn hoa hướng dương nở, ngắm mặt trời mọc, xem mặt trời lặn không?
Có lẽ cô đã quên mất rồi, hoặc là cô không muốn nhớ tới quá khứ nữa, bởi vì trái tim cô đã sớm bị Chung Dương chiếm đầy, không còn chỗ cho bất kì ai nữa.
Anh không nhịn được mà cúi đầu hôn xuống má Tả Á, rồi lại hôn môi cô, lần đầu tiên cô không từ chối, mặc cho anh hôn. Trong lòng Kiều Trạch chợt nhộn nhạo, dục vọng càng lúc càng dâng cao. Anh ôm lấy thân thể cô ngã dần xuống sàn, tự tay vén vạt áo sơ mi của cô lên, bàn tay mơn trớn da thịt trơn mịn của cô, kéo quần lót nhỏ cô xuống, lại cảm thấy khác thường, cúi đầu nhìn, sắc mặt của anh chợt biến đen, trong quần lót là một miếng băng vệ sinh…..
“Kinh nguyệt của em chẳng phải vừa qua ư?” Nếu như anh không nhớ không nhầm, kinh nguyệt của Tả Á mới vừa qua nửa tháng trước thôi mà.
Tả Á ngồi dậy, đẩy tay Kiều Trạch ra, mặc quần lót vào, đứng dậy định đi, Kiều Trạch lại kéo tay cô: “Em lại uống thuốc?”
Tả Á cắn môi không nói gì, lời nói sắc bén và cay nghiệt cô không muốn nói ra lúc này. Đúng, cô uống thuốc, uống thuốc tránh thai sau khi xong việc, ngày đó khi đi vệ sinh, trước khi ra khỏi cửa cô đã uống. Cô không chỉ mua một viên. Kinh nguyệt tới trước kì hạn chính là do tác dụng phụ của thuốc.
Kiều Trạch tức giận, lạnh lùng nói: “Tại sao lại không nghe lời như thế hả?”
Tả Á cuối cùng không nhịn được nữa đáp: “Tôi đã nói rồi, tôi không muốn có con!”
Con ngươi đen của Kiều Trạch hiện lên vẻ đau đớn, tay anh khẽ run, trái tim đau nhói từng cơn. Thì ra những ngày bình yên này cũng chỉ là giả dối mà thôi, sự ôn hòa của cô, sự ngoan ngoãn của cô, sẽ tùy lúc mà biến mất.