ới Kiều Trạch khiến cho lòng em mỗi ngày đều cảm thấy áy náy, em hận bản thân mình, tại sao lại làm chuyện như thế.
Sau khi sự việc kia xảy ra, em đã rất đau khổ, em không biết phải đối mặt với anh như thế nào, em cảm thấy mình rất có lỗi với anh. Nhưng anh lại bao dung em, khiến cho em ngoài yêu anh ra còn có cả sự cảm kích. Lúc lòng em đã yên ổn trở lại, đã chấp nhận mọi việc, chuẩn bị ở cùng với anh thì em lại có thai.
Em không thể cứ im lặng mà đi phá thai, làm như không có chuyện gì mà lừa dối anh được. Mỗi khi nghĩ đến việc mình đã có thai với anh ta, đối với anh, em lại càng cảm thấy áy náy và tự trách, em càng thêm khổ sở, em thật sự không biết mình nên làm cái gì.
Em tin anh vẫn yêu em. Nếu như chuyện em lên giường với Kiều Trạch và có thai với anh ta có xảy ra trước khi quen anh, anh có lẽ sẽ vẫn bao dung với cái quá khứ này của em, anh sẽ không quan tâm đến những chuyện đã xảy ra, anh vẫn luôn yêu em, chỉ suy nghĩ đến tương lai phía trước, bởi vì đó đều là những quá khứ đã qua rồi.
Thế nhưng, trên thực tế, những việc trong quá khứ lại quá đỗi chân thật, từng việc xảy ra, mỗi một việc khiến em thêm đau khổ cũng đều có sự tham gia của anh.
Quá khứ của em cũng là quá khứ của anh, nỗi đau của em cũng là nỗi đau của anh. Quá khứ của chúng ta vốn rất đẹp đẽ. Nhung bỗng nhiên, mọi thứ đẹp đẽ ấy lại bị sự đau đớn giày xéo, anh không thể nào chấp nhận được, đúng không?
Em cho anh thời gian, cũng cho chính bản thân mình thời gian, nhưng anh không hề xuất hiện. Chờ đến khi anh xuất hiện, em đã cùng Kiều Trạch kết hôn rồi. Đúng vậy, em đã kết hôn, bị Kiều Trạch ép đi đăng kí kết hôn, Kều Trạch đã thay chúng ta lựa chọn, chuyện của em và anh cũng hoàn toàn chấm dứt.
Những lời này, cô không thể thốt ra miệng, cũng không muốn để cho Chung Dương biết, trong lòng suy nghĩ nhưng chỉ thản nhiên nói: “Chung Dương, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, không có cách nào có thể thay đổi được, cần gì phải cố níu kéo như vậy?”
Chung Dương đau đớn thì thầm: “Tiểu Á, thật xin lỗi, tha thứ cho anh ngày trước đã lùi bước. Chẳng lẽ chỉ vì bỏ lỡ hai năm mà chúng ta phải bỏ lỡ cả đời hay sao? Chúng ta….. bắt đầu lại một lần nữa, có được không?”
Tả Á ngẩn cả người ra, trợn to hai mắt nhìn Chung Dương, vùng vẫy cố thoát ra khỏi lồng ngực anh, mặt tái đi, lắc đầu nói: “Không, không thể…..!”
“Tại sao lại không thể?” Lòng Chung Dương vốn cũng chưa dám chắc chắn, nhưng sau khi nghe Tả Á từ chối, trái tim vẫn chợt quặn thắt đau đớn, “Em…không còn yêu anh nữa, đúng không?”
Mặt Tả Á tái nhợt, trong mắt lộ ra vẻ cô đơn, từ từ lui về phía sau, nặng nề đi đến trước cửa, đè nén sự đau lòng, cúi đầu nói: “Chung Dương, có lẽ tình yêu là một phần của sinh mạng, nhưng không phải là tất cả…..Có những thứ không bao giờ có thể bắt đầu lại được…..”
Nói xong Tả Á quay lưng đi, Chung Dương nghe cô từ chối vội ôm lấy cô từ phía sau, vùi đầu ở trên vai cô, đau đớn mà thì thầm nói với cô: “Tiểu Á, anh yêu em, chưa bao giờ anh hết yêu em….. Chúng ta hãy bắt đầu lại lần nữa, chỉ cần em vẫn yêu anh, chỉ cần em đồng ý, chúng ta có thể bắt đầu lần nữa!”
Nước mắt Tả Á từ hốc mắt chảy xuống, cô đứng sững người ở đó, lòng co rút đau đớn, cô và Chung Dương còn có thể bắt đầu lần nữa sao? Có thể sao?
“Thật xin lỗi…..Chung Dương, buông em ra đi, để cho em đi, được không?”
Cánh tay của Chương Dương càng thêm siết chặt, anh thì thầm bên tai Tả Á: “Tả Á, anh không có kết hôn, anh vẫn là anh, vẫn luôn ở nơi này chờ em. Chỉ cần em đồng ý quay đầu lại, chúng ta vẫn có thể làm lại từ đầu.”
**
Kiều Trạch ở trong nhà chờ Tả Á trở về, nhưng đợi rất lâu mà người vẫn chưa trở lại, gọi cho Tả Á bao lần cũng đều không ai bắt máy, cuối cùng là thông báo tắt máy.
Lòng Kiều Trạch không khỏi lo lắng, khuôn mặt lãnh đạm cành thêm âm trầm, con mắt đen lạnh lùng cũng bị sự lo lắng thay thế.
Anh biết Tả Á thường trở về căn nhà nhỏ của cô, nhưng khi anh tới thì không có người ở đây, theo lời của bảo vệ mới biết được, quả thật Tả Á có tới đây, nhưng lại không thấy cô đi ra khỏi.
Di động vẫn ở chế độ tắt máy, Kiều Trạch đi từ trên lầu xuống, tiếng bước chân dồn dập hoảng loạn vang lên trong đêm tối.
Anh xuống bãi đậu xe dưới lầu, vừa ngồi lên xe chuẩn bị khởi động xe rời đi, lại chợt nhìn thấy một chiếc xe từ từ tiến vào.
Không hiểu sao Kiều Trạch lại đột nhiên ngừng động tác khởi động xe lại, mà nhìn chiếc xe kia, thấy một người đàn ông bước xuống xe, mở cánh cửa bên phía đối diện, bóng dáng một người phụ nữ rất quen thuộc từ trên xe bước xuống.
Ánh đèn màu vàng nhạt của khu chung cư chiếu sáng rõ khuôn mặt điển trai, vóc người cao lớn của người đàn ông, cũng soi rõ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của người phụ nữ kia.
Cô cúi đầu, mái tóc đen che khuất một nửa khuôn mặt cô, hai người đang nói cái gì đó, hình như cô đang do dự, nhưng đến phút cuối chợt ngẩng đầu lên cười, ngọn đèn chiếu khắp khuôn mặt cô, sáng ngời đến động lòng người.
Ánh mắt cô chưa từng nhìn anh dịu dàng như vậy, nhìn khuôn mặt nghiêng của cô, lỗ mũi cô cũng phồng lên như đang cười.
Bao lâu cô đã không cười, cô không vui vẻ như vậy. Cô và anh sống chung với nhau, dường như lúc nào cũng chỉ có giận dỗi, cãi vã, nét ngây thơ, vẻ hồn nhiên, mọi nét đẹp của cô dường như đều bị mất đi.
Mà những khoảnh khắc đẹp đẽ này chỉ hiện ra trọn vẹn trước mặt Chung Dương. Thì ra, Tả Á chỉ dành cho anh sự thờ ơ và đối chọi gay gắt, những thứ tốt đẹp kia, cô không bao giờ dành cho anh.
Trái tim của Kiều Trạch đau nhức như bị kim đâm, vẻ lo lắng trên khuôn mặt lãnh đạm, trong con ngươi trong trẻo lạnh lùng đều chỉ còn lại nỗi đau đớn. Anh mở cửa, xuống xe, đi về phía trước hai bước, rồi lại chợt dừng lại.
Anh yêu cô, nhưng tại sao lại luôn khiến cô đau khổ, tại sao lại muốn cướp đi những thứ tốt đẹp của cô cơ chứ?
Kiều Trạch từ từ lui về phía chiếc xe, nếu như bọn họ đến với nhau, vậy anh sẽ buông tay. Anh im lặng ngồi trong xe, trái tim đau đớn chết lặng, cả cơ thể dường như cũng bị đông cứng, thậm chí không thể khởi động xe được.