i mắt sáng quắc nhìn Tả Á, cúi đầu nói: “Ví dụ như lòng người!”
Lòng người?
Tim Tả Á đập lỡ một nhịp, tay khẽ run lên, cà phê sém chút đổ ra ngoài, mở miệng định nói gì đó thì điện thoại đột nhiên vang lên, Tả Á nhìn Chung Dương xin lỗi, liền bắt điện thoại.
“Tiểu Á!”
Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của mẹ cô.
“Mẹ ạ!”
“Tiểu Á, không phải mẹ bảo tối nay về nhà ăn cơm ư? Sao còn chưa về? Kiều Trạch đi tái khám chưa? Bác sĩ nói thế nào?”
Câu hỏi dồn dập của mẹ khiến Tả Á chợt nhớ đến Kiều Trạch vẫn đang kiểm tra trong bệnh viện, Vừa nhìn thấy Chung Dương, cô liền quên mất Kiều Trạch, làm sao mà cô biết được kết quả kiểm tra cơ chứ. Trong lúc nhất thời, cô không biết phải trả lời thế nào, ấp úng đáp: “Dạ… dạ, mẹ, con lập tức về nhà. Con về lại nói tiếp.”
Sau khi cúp điện thoại, Tả Á đứng dậy, tầm mắt không nhịn được rơi xuống mặt Chung Dương, cô hơi bối rối nói: “Em có việc, phải đi trước, còn nữa…. Mừng anh trở về!”
Chung Dương thấy Tả Á định dời đi, trong mắt nổi lên ý cười đã lâu không thấy, lưu manh đáp: “Mừng thế nào? Không phải chỉ một câu nói vậy thôi đấy chứ! Cô bé à, em không có thành ý tí nào cả.”
Tả Á ngây người nhìn Chung Dương, tiếng gọi ‘cô bé’ thân mật thuộc về riêng hai người chạm thẳng vào lòng cô.
Cô cũng nhíu mày, con ngươi lấp lánh nước mắt, nhìn Chung Dương rồi cười nhẹ, “Sao anh vẫn vô lại thế chứ? Muốn em mời ăn cơm thì cứ nói thẳng, cần gì phải vòng vo như thế?”
Chung Dương cười, Tả Á cũng cười, nhưng đều là nụ cười cay đắng không nói thành lời. Cảm giác cuộc đối thoại này như quay lại những ngày trước, cô là bé cưng của anh, anh là ông xã Chung Dương của cô. Không hề xa lạ, không hề sáo rỗng, tựa như hai người bọn họ chưa từng xa nhau, chưa từng trải qua những đau khổ kia. Nhưng thật ra tất cả đã không còn giống như xưa nữa.
Anh chờ em, anh chờ em, ý nghĩa ẩn chứa trong ba từ ấy không phải chỉ đơn giản là một bữa cơm, anh hi vọng cô hiểu được.
Lòng Tả Á lại tê tái, cố kiềm lại nước mắt đang dâng đầy trong hốc mắt, nhỏ giọng đứt quãng: “Vậy…..tạm biệt…..”
“Tạm biệt!”
Giây phút Tả Á xoay người dời đi kia, lòng cô lại chần chừ. Cô rất muốn quay đầu nhìn anh, nhưng cuối cùng vẫn hoảng hốt rời đi.
Tả Á trở lại bệnh viện, người có chút thẫn thờ, cuộc gặp vừa rồi với Chung Dương như khắc sâu vào trong đầu cô, khiến cho trái tim cô không khỏi rung động. Người mà hai năm nay cô luôn nhớ nhung, hôm nay đột nhiên xuất hiện, anh đã về, đã trở lại!
Nhưng trở lại thì thế nào? Tả Á ngửa đầu nhìn trời, trong lòng hỗn loạn. Đúng vậy, trở lại thì thế nào chứ?
Lơ đễnh đi tới cửa bệnh viện, cô chợt đụng phải thứ gì đó cứng chắc, bình tĩnh nhìn lại, cô thấy bộ đồ quen thuộc, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt quen thuộc, một khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ, con ngươi đen láy trong trẻo mà lạnh lẽo.
Thì ra cô va vào lồng ngực Kiều Trạch. Cô ngây người hỏi: “Chân hồi phục tốt chứ?”
“Hồi phục rất tốt.”
“Chúng ta có thể đi được chưa?”
Con ngươi lạnh lùng của Kiều Trạch nhìn Tả Á, nhìn vào hai mắt sưng đỏ của cô, khuôn mặt lãnh đạm khẽ động, “Đi đâu thế?”
Tả Á khựng một chút, không khỏi giải thích: “Mới vừa rồi… gặp được người bạn học thời phổ thông cho nên mới nói chuyện mấy câu.” Tả Á nói xong lại chợt thấy hối hận, tại sao mình phải nói dối chứ, tại sao lại không nói thật, tại sao…..?
Kiều Trạch không hỏi thêm gì nữa, ôm lấy bả vai cô, lạnh lùng nói: “Có thể đi rồi.”
Tả Á và Kiều Trạch quay về nhà Điền Văn Lệ, cùng nhau ăn tối. Lòng Tả Á vẫn thấp thỏm không yên.
Sau khi ăn cơm hai người lập tức về nhà, Tả Á tắm xong mới phát hiện ra những đồ cô mua cho Kiều Trạch đều không còn, nhớ kĩ lại có lẽ cô đã làm mất lúc đuổi theo Chung Dương, điều đó cho thấy lúc đó cô mất bình tĩnh đến thế nào. Ngay khi vừa nhìn thấy Chung Dương, cô đã hoàn toàn mất đi lý trí, hoảng hốt lúng túng như cô bé ngốc nghếch lỗ mãng hồi trung học.
Tả Á dừng lau tóc, ngơ ngác ngồi tại chỗ, may mà Kiều Trạch không hỏi đồ đâu. Những thứ nhỏ nhặt ấy cho dù mất đi thì có lẽ Kiều Trạch cũng không để ý đến.
Kiều Trạch bước ra từ phòng sách, thấy Tả Á tóc vẫn còn ướt, ngồi ngẩn người trên sofa, cô đang nhìn chằm chằm TV, nhưng vẻ mặt lại thẩn thờ, ánh mắt trống rỗng. Trái tim Kiều Trạch đau nhói, nhớ lại sự vội vàng, hốt hoảng của Tả Á khi đuổi theo Chung Dương, anh biết cô đang nhớ tới người kia.
Anh đi tới, cúi người vươn cánh tay mạnh mẽ, một tay bế ngang Tả Á, Tả Á liền hoàn hồn, kinh ngạc la lên: “Kiều Trạch, anh thả tôi xuống, chân của anh vẫn còn bị thương đấy…..!”
Kiều Trạch lạnh lùng nhìn cô, cũng không chịu thả cô xuống, đi thẳng vào phòng ngủ, bước đến chiếc giường lớn mà hai người đã từng triền miên vô số lần, anh mạnh mẽ đè cô phía dưới, con ngươi đen nhìn cô chằm chằm, trầm giọng nói: “Không thể ôm người phụ nữ của mình, còn cần chân để làm gì?”
Tả Á nhìn Kiều Trạch, cảm giác anh có điều gì đó khác thường, nhưng không nói ra được khác thường ở chỗ nào, đành phải nói: “Được rồi, tôi muốn ngủ, ngày mai còn phải đi làm!”
Kiều Trạch nghĩ đến cuộc gặp mặt của Tả Á và Chung Dương lúc chiều, không nhịn được hôn môi Tả Á, muốn đoạt lấy suy nghĩ của cô, để trong đầu cô không thể nghĩ đến người đàn ông kia nữa.
Tả Á vốn tâm đang phiền muộn trong lòng, nào có tâm tình để đối phó với Kiều Trạch, cô đẩy anh ra, mặc dù biết không thể kháng cự được anh, nhưng vẫn không nhịn được mà chống đối: “Kiều Trạch, tôi không muốn, tôi muốn ngủ, anh mau đứng lên đi!”
Đúng vậy! Cô không thể nào kháng cự được với anh, bởi vì Kiều Trạch không biết cái gì gọi là buông tha, anh vẫn mạnh mẽ xông vào cô, dường như còn dùng sức hơn trước kia, dường như muốn nghiền nát thân thể cô, nhập thân thể của cô vào trong xương máu của anh, hòa làm một thể, không phân ra nữa, muốn tách cũng không cách nào tách được.
Kiều Trạch nâng mặt Tả Á lên, mạnh bạo nghiền nát đôi môi mềm mại của cô, cất giọng khàn khàn bên tai cô: “Tiểu Á, anh là ai? Gọi tên anh đi!”
Tả Á cau mày, nhắm chặt hai mắt, bị động tiếp nhận sự cuồng nhiệt khác thường của anh. Anh càng dùng sức, thân thể của cô càng mất khống chế, cô không gọi tên anh, mà bị ép đến khóc lên…..
Sau cơn kích tình, Tả Á mê man ngủ thiếp đi, Kiều Trạch lại không buồn ngủ, dưới ngọn đèn nhỏ mờ nhạt, anh ngắm nhìn vẻ mặt say ngủ của Tả Á.
Cô cau mày, đôi môi anh đào khẽ cười, nhưng khóe mắt lại rơi lệ. Kiều Trạch không nhịn được duỗi ngón tay ra lau đi giọt lệ rơi trên khóe mắt cô. Rồi lại nghe được trong giấc mộng cô đang nỉ non điều gì đó, dù mơ hồ không rõ, nhưng Kiều Trạch lại nghe thấy rõ ràng.
Ngón tay Kiều Trạch khựng lại tại chỗ, vẻ đau thương tràn đầy trong mắt, trái tim như bị dao cắt, lại như bị đục một lỗ, dù làm cách nào cũng không thể lấp đầy được.
Chung Dương! Cô đang gọi tên Chung Dương.
Sau khi Chung Dương ra đi, cô đã khép kín lòng mình, không cho anh bước vào. Chung Dương vừa trở lại, lòng cô đã liền mở ra, để cho người khác tiến vào, nhưng người đó vẫn không phải Kiều Trạch anh.
Trong lòng cô chỉ có người nọ, trong mộng cô cũng chỉ có người nọ, trên bờ môi cô cũng chỉ thốt ra tên người ấy. Trái tim Kiều Trạch đau đớn thắt chặt lại.
Anh chiếm được con người Tả Á, nhưng không thể chiếm được lòng cô. Anh nên tiếp tục kiên trì hay buông tay đây…..?
**
Giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, Kiều Trạch vẫn rất bá đạo, lạnh lùng, nhưng vẫn chu đáo quan tâm đến cô như trước. Tả Á cũng vẫn quen thói ngẩn người xem ti vi.
Chung Dương đột nhiên xuất hiện, lại đột nhiên biến mất, không hề liên lạc lại khiến Tả Á thẫn thờ như người trong mộng.
Đúng vậy, bọn họ thậm chí còn không hề để lại cách liên lạc, có lẽ cũng cảm thấy là không cần thiết, nhưng trong lòng cô dường như vẫn có chút mong mỏi.
Sau khi chia tay, Tả Á không gọi đến số của Chung Dương nữa, mà Chung Dương cũng không liên lạc với cô.
Như vậy cũng tốt, đã cắt đứt thì nên cắt đứt hoàn toàn, mỗi người cũng đã có cuộc sống riêng, không nên quấy rầy nhau nữa.
Nhưng, sau hai năm gặp lại, trái tim vốn đã chết lặng của cô lại một lẫn nữa rung động vì anh. Mặc dù yêu thương, nhớ nhung, nhưng nếu đã chia tay, mỗi người cũng đều đã có cuộc sống riêng thì cũng không nên tiếp tục dây dưa với nhau nữa.
Cứ coi như ngày đó chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Tả Á vẫn đi làm như bình thường. Cuộc sống suốt hai năm qua đã trở thành thói quen. Thật ra thì công ty Tả Á làm cũng không phải công ty lớn nào, mà chỉ là một công ty quảng cáo quy mô nhỏ thôi.
Tả Á làm công việc văn phòng, thoải mái, không có áp lực. Cô là người không có tham vọng, cũng không thích cuộc sống cạnh tranh, rất mệt mỏi.
Cấp trên mới đến của công ty là con trai giám đốc, mới vừa tiếp nhận công ty, họ Hoa, tên không rõ, cả người đều toát lên dáng vẻ của một gã công tử ăn chơi, tuy có năng lực, nhưng lại có một tật xấu, đó là thích sờ mông đồng nghiệp nữ.
Phần lớn đồng nghiệp nữ trong công ty đều không muốn bỏ công việc nhàn nhã này, nên chỉ có thể nhẫn nhịn, hoặc ngoài cười rồi oán thầm trong lòng.
Tả Á là người đẹp nổi tiếng của công ty, thường ngày vẫn luôn giữ khoảng cách với đồng nghiệp nam. Trong mắt đồng nghiệp cô là một nữ hoàng cao cao tại thượng, hơn nữa còn là một nữ hoàng băng giá. Mặt khác, những đồng nghiệp nữ có quan hệ tốt với cô cũng đã từng được gặp Kiều Trạch, cả công ty đều truyền ra tin ông xã Tả Á rất ưu tú, cho nên những đồng nghiệp nam có ý với Tả Á đành chỉ có thể yêu thích cô từ xa mà thôi.
Hôm nay, Tả Á chợt cảm thấy khát nước, tinh thần cô cũng đang không tốt, vừa rót cho mình một ly cà phê, muốn nâng tinh thần lên, đang định trở lại chỗ ngồi, đột nhiên có người đánh bốp vào mông cô, tiếng vỗ vang lên rất lớn, lập tức thu hút tầm mắt của các đồng nghiệp, nơi bị đánh cũng chợt phát đau.
Tả Á giật mình, mở to mắt, xoay người nhìn sang, liền thấy được vẻ mặt vô sỉ của gã giám đốc phong lưu kia.
Đôi mắt hoa đào tự cho là mê người của gã lả lơi đưa tình, nháy mắt với cô: “Tối nay đi ăn cơm với anh nhé?”
“Mông co dãn rất tốt.” Gã nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tả Á, đưa tay định sờ lên .
Tả Á vội tránh ra, tức giận, hắt cà phê trong tay vào mặt gã, nổi giận mắng: “Hoa Tao, anh sờ nữa thử xem!”
“A, đáng chết!” Tên phong lưu kia liền nhảy dựng lên, vô cùng tức giận nhìn Tả Á, tay cuống quýt lau cà phê dính trên mặt, giận dữ hét lên: “Dám hắt cà phê lên người tôi, cô muốn chết hả?” Vừa nói vừa hung hăng nhìn Tả Á, giơ đấm lên.
Một đồng nghiệp nam tên Trương Đại Vĩ chớp mắt đi đến, bắt lấy tay gã, đứng chắn trước mặt Tả Á, căm tức nhìn gã, “Đừng có ỷ vào quyền lực của cha mày mà đến đây làm mưa làm gió!”
Hoa Tao tức giận nói: “Mày không muốn làm việc nữa phải không?”
“Này, Hoa Tao, anh thật quá đáng! Sao nào? Định đánh người sao?” Chu Lệ Lệ thật sự không nhìn nổi nữa, đi tới bên cạnh Tả Á.
Những đồng nghiệp nữ bình thường chịu thiệt không dám nói lúc này cũng đứng lên, đồng loạt nổi dậy, một đồng nghiệp nữ t