Tả Á nói Kiều Trạch bắt nạt người, Kiều Trạch chỉ lặng im, cuối cùng rời đi mà không nói một lời nào. Tả Á hiểu rõ, cô không muốn lấy Kiều Trạch, sao mình có thể lấy anh ta được cơ chứ?
Nhưng người nhà cứ lần lượt gọi điện thoại tới, đều khuyên cô đừng nên cố chấp, hãy tranh thủ thời gian đi đăng ký đặng còn cử hành hôn lễ.
Ba, mẹ, chị, thậm chí ông nội cũng gọi điện thoại tới, họ đều quan tâm đến chuyện này, việc cưới hỏi của cô và Chung Dương sở dĩ có thể được người nhà họ Chung ủng hộ là bởi vì ông nội ra mặt. Nhưng kết quả cuối cùng lại thành ra như vậy, Tả Á cảm thấy thẹn với ông nội tuổi đã cao mà vẫn còn phải lo lắng cho mình.
Mẹ và chị thì nói, không phải đã nói đứa bé cũng có rồi hay sao, nên vì đứa bé mà suy nghĩ đến việc mau lấy Kiều Trạch.
Tả Á rất phiền não, rất bất đắc dĩ, chẳng lẽ hôn nhân của mình, cuộc đời của mình chẵng lẻ phải buông xui chấp nhận chỉ vì một đứa bé mà mình không hề mong muốn có sao?
Trong khi Tả Á vẫn còn hoang mang nghĩ tới không biết mình nên làm cái gì thì người trong nhà đã bàn bạc xong hôn lễ của cô, và nói cho cô biết rất rõ ràng, không lấy….Không được.
Đột nhiên Tả Á rất tức giận đối với việc người nhà ép buộc việc cô làm chuyện mà bản thân không hề muốn làm, rất mâu thuẫn, rất phẫn nộ.
Nhớ tới lúc Kiều Trạch nói muốn đi đăng ký kết hôn thì mấy ngày sau anh lại đến cửa tìm cô một lần nữa. Một thân tây trang thẳng tắp ôm sát thân hình cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng toát lên vẻ đặc biệt cố chấp.
“Anh đến làm gì?” Cô chẳng nể mặt hỏi, nếu như có thể cô không hề muốn nói với anh ta dù chỉ một câu, chỉ là khóa nhà cô hình như không phòng được anh ta.
“Đi đăng ký!” Ngắn ngọn nói xong, anh trực tiếp kéo cô đi xuống dưới lầu, cô giãy giụa thì bị hai cánh tay anh chụp tới kéo vô người bế cô lên đi xuống dưới.
Tả Á không giãy giụa nữa, bởi vì cô biết có giãy giụa cũng vô ích, anh chính là người như vậy, ngang ngược, kiên quyết, một khi quyết định chuyện gì rồi thì sẽ không thay đổi. Anh nói muốn kết hôn thì nhất định phải kết hôn.
Tả Á bị bế đi xuống lầu mới nhìn thấy ba mẹ ngồi trong xe của Kiều Trạch, Tả Á bị Kiều Trạch tận tâm nhét vào trong xe ngồi cùng một chỗ với mẹ, còn Kiều Trạch thì khởi động xe.
Tả Á nhìn ngoài cửa sổ, cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không nói chỉ yên lặng nhìn phương hướng xa lạ.
Đến khi xe dừng lại, cô mới nhìn thấy cục dân chính. Kiều Trạch ép buộc cô tới đăng ký. Sắc mặt Tả Á có chút khó coi, căm hận lại chán ghét nhìn sang Kiều Trạch.
Lúc này Điền Văn Lệ mở miệng, giọng nói mềm mỏng hiếm khi có được, “Đi đi, cùng Kiều Trạch đi lấy giấy đăng ký đi, đừng ương bướng nữa.”
Kiều Trạch xuống xe mở cửa xe tại vị trí chỗ ngồi của Tả Á, đưa tay kéo Tả Á xuống xe, tròng mắt đen nhìn lướt qua bộ mặt tức giận Tả Á, cuối cùng lôi cô sải bước đi đến cục dân chính.
Tả Á bị kéo mạnh đi vào, có người nhiệt tình chào đón, cúi người chào hỏi Kiều Trạch, sau đó nói: “Mời tới bên này, mời tới bên này!”
Cô phát hiện thì ra tất cả đều đã sớm chuẩn bị sẵn hết rồi, có người cầm máy ảnh đi theo chụp hình cho bọn họ, sau đó nhận lấy giấy đăng ký … Tất cả đã điền xong chỉ chờ cô ký tên.
Kiều Trạch ký tên trước, cuối cùng đặt bút vào trong tay Tả Á, Tả Á nắm cây bút mà tưởng chừng như đang nắm cổ Kiều Trạch, rất muốn lập tức bóp chết tên đàn ông không biết nói lý lẽ này.
Kiều Trạch thấy Tả Á chậm chạp không chịu ký tên, tự tay anh nắm bả vai cô, tròng mắt đen nhìn chằm chằm vào cô có chút tức giận rồi lại có chút thờ ơ nói, “Ký tên!”
Anh ta ra lệnh cho mình, dựa vào cái gì chứ? Tả Á quẳng cây bút xuống, Kiều Trạch lại đứng dậy một tay ấn chặt cô lại, sau đó đứng sau lưng cô, vây cô lại giữa cái bàn và lồng ngực mình, rồi sau đó ngang ngược cưỡng chế bắt Tả Á phải cầm bút lên ký tên.
Một cái tay khác của Tả Á đẩy tay Kiều Trạch, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt lãnh đạm của Kiều Trạch gần trong gang tấc, lạnh lùng nói: “Tự tôi ký!”
Kiều Trạch hơi híp mắt lại, nhưng cũng buông tay Tả Á ra, Tả Á cắn môi chần chờ hồi lâu, cuối cùng cũng ký tên mình lên tờ giấy kết hôn.
Sắc mặt Tả Á trắng bệch, tức giận tay khẽ run, nhìn chữ kí xiêu xiêu vẹo vẹo trên giấy đăng ký cùng nét chữ rồng bay phượng múa cường tráng mạnh mẽ của Kiều Trạch, tâm, càng thêm hận Kiều Trạch .
Kiều Trạch cầm giấy đăng ký lên rất tự nhiên đưa cho nhân viên làm việc, nhân viên làm việc dường như cũng rất bình tĩnh, cầm giấy đăng ký đóng nhẹ con dấu lên, sau đó đem hai quyển sổ hồng đưa cho Kiều Trạch, nói chúc mừng hạnh phúc.
Cầm hai quyển sổ hồng, Kiều Trạch nói cám ơn với nhân viên làm việc, rồi sau đó dắt Tả Á tay rời đi.
Kết hôn, vậy là kết hôn ư? Tả Á đột nhiên rất muốn cười to, cười vì đây là chuyện hết sức hoang đường, buồn cười và bất đắc dĩ.
Nhưng cô chẳng hề làm gì cả, biểu hiện thật bình tĩnh, tuy nhiên vẻ mặt cô lại vô cùng nghiêm túc, khiến cho mọi người cảm thấy giờ phút này cô đang rất tức giận.
Kiều Trạch lái xe chở cả nhà đến nhà hàng dùng cơm, coi như là ăn mừng anh và Tả Á kết hôn.
Mọi người cùng bàn bạc mấy ngày sau sẽ cử hành hôn lễ, nếu không bụng lớn ra rồi thì sẽ muộn mất, nếu chờ Tả Á sinh con xong rồi mới cử hành hôn lễ, vậy thì lâu quá, mà Kiều Trạch chỉ ước gì có thể cử hành hôn lễ sớm một chút, nhất định phải công bố với mọi người, Tả Á chính là vợ của mình.
Lúc ăn cơm, mọi người thảo luận trong suốt cả quá trình, Tả Á dường như là người ngoài cuộc, đăng ký kết hôn không có quan hệ gì với cô, hôn lễ lại càng không có quan hệ gì với cô, mặc cho bọn họ thảo luận, cô chỉ cười cười giễu cợt.
Mọi người ăn cơm xong cũng rời đi, chỉ còn lại Kiều Trạch và Tả Á, Kiều Trạch đặt một phòng ở khách sạn.
Tả Á vẫn ngồi yên lặng không nói một lời, Kiều Trạch nhìn vẻ mặt thẫn thờ của cô liền ngồi sang bên cạnh cô, đưa tay ôm cô, dường như đang xác định điều gì, sau một hồi mới nói: “Anh sẽ chờ em…..Tả Á.”
Kiều Trạch không có thời gian khiến cho Tả Á từ từ tha thứ và chấp nhận mình, chỉ có thể dùng cách trực tiếp nhất cũng là phương pháp hữu hiệu nhất, nhốt cô lại, để cô trở thành vợ của mình, sau đó sẽ dùng thời gian cả đời để chờ đợi, chờ Tả Á tha thứ và đón nhận mình.
“Tôi muốn nghỉ ngơi!” Tả Á nói xong đẩy nhẹ anh ra sau đó ngã xuống trên giường nhắm nghiền hai mắt.
Cô không ngủ, chỉ là đang suy ngẫm lại.
Tả Á mình tuyệt đối không phó mặc cho vận mệnh định đoạt, không chấp nhận Kiều Trạch, cuộc đời mình thì phải do chính mình quyết định. Một tờ giấy đăng ký kết hôn là có thể trói buộc mình, khống chế mình sao, thật là buồn cười!
Đánh Mất Bảo Bối
Cứ như vậy lễ cưới của Tả Á được chuẩn bị tiến hành, Kiều Trạch thuê lại sân đánh Golf, dự định cử hành hôn lễ ở sân đánh Golf. Cô trước sau duy trì im lặng giống như tất cả mọi việc đều không liên quan đến mình, tất cả hôn lễ đều do một tay Kiều Trạch lo liệu.
Tả Á cũng không báo cho ai biết tình hình thực tế về buổi lễ kết hôn, một thân một mình trở lại thành phố A, không trở về ổ nhỏ của mình, mà ngồi xe taxi đi đến khu nhà của Chung Dương trong thành phố.
Cô đứng ở góc khu nhà dưới một gốc cây ngô đồng, lẳng lặng nhìn ô cửa sổ phòng của Chung Dương, trong đầu nhớ lại từng việc từng việc khi cô và Chung Dương ở bên nhau.
Cô đi thang máy lên lầu, cô không biết mình tới đây làm gì, cũng không phải cô muốn gặp Chung Dương, chỉ là dường như không quản được bước chân cùng trái tim mình, có một luồng lực dẫn dắt cô đi.
Đưa tay muốn nhấn chuông cửa, nhưng tay lại đột nhiên dừng giữa không trung, do dự hồi lâu cô vẫn nhấn chuông cửa nhưng không có ai trả lời.
Có lẽ anh không có ở đây, Tả Á mở túi xách tìm chìa khóa, chậm rãi mở cửa ra. Tất cả mọi thứ nơi đây vẫn còn nguyên vẹn, quen thuộc làm cho người ta đau lòng, chẳng qua không còn sạch sẽ như ngày xưa nữa, quần áo, giầy của Chung Dương và cả chai rượu đều bị vứt bừa bãi, trong phòng nồng nặc mùi khói thuốc lá.
Trái tim Tả Á co rút đau đớn, quay đầu nhìn thấy trên tường phòng khách treo tấm hình cô và Chung Dương, hai người kề sát mặt nhau cùng cười rạng rỡ.
Bỗng chốc nước mắt Tả Á rơi xuống, tầm mắt trở nên mơ hồ, tay bụm miệng không để cho mình khóc lên thành tiếng.
…..
Chung Dương trở về có chút mệt mỏi, anh mở cửa đi vào, đóng cửa lại ngơ ngác ở trước cửa hồi lâu, hình như hôm nay trong phòng có hơi người, nhưng trong lòng kịch liệt phản đối.
Anh kéo cà vạt xuống tiện tay vứt lên trên sofa, cau mày đi tới phòng tắm, dùng nước lạnh lẽo gột rửa kỳ cọ thân thể, kích thích thần kinh của mình.
Anh không biết giờ phút này Tả Á đang từ trong phòng thay đồ lặng lẽ ra ngoài, đứng ở bên ngoài phòng tắm kìm nén nước mắt nhìn hồi lâu.
Chung Dương tắm xong ra ngoài, thân thể to lớn mệt mỏi ngã xuống ghế sofa, dường như rời xa Tả Á anh không còn sức sống nữa, mỗi ngày đều có cảm giác mệt mỏi.
Đột nhiên cả người anh bật dậy giống như lò xo, đồng thời cầm chìa khóa lên, trên mặt móc chìa khóa có lồng hình anh và Tả Á chụp chung, là chìa khóa của Tả Á, cô đã tới, cô đã tới.
“Tả Á!” Chung Dương hô to, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Tả Á ở trong phòng, thế nhưng, trong phòng trừ anh ra không có người nào nữa, dường như chỉ còn thấy hơi thở nhàn nhạt Tả Á lưu lại, anh mặc áo choàng tắm, mở cửa chạy ra ngoài, vội vàng đi thang máy đuổi tới lầu dưới.
Nhưng mà, không có Tả Á, không có Tả Á, cô đã nghĩ gì, mang chìa khóa trả lại cho anh, tức là hoàn toàn cắt đứt quan hệ.
Tim Chung Dương như như bị đục khoét đau đớn.
Anh đột nhiên xót xa ân hận, sao mình có thể bỏ mặc không dòm ngó tới Tả Á như vậy, để cô một mình đối mặt với mọi đau khổ như thế.
Không phải mình yêu cô ấy sao, nên cùng cô ấy đối mặt để giải quyết mọi khó khăn sao, mình do dự cái gì, lấn cấn cái gì. Không phải mình muốn cưới Tả Á sao? Khỉ thật, mình chần chờ cái gì chứ?
Trong lòng anh đang reo hò âm ỉ, Tả Á chờ anh! Chờ anh, hãy chờ anh.
***
Chung Dương đi tới trường học tìm Tả Á, nhưng không tìm được cô, gọi điện thoại di động cho cô cũng không có ai nghe. Gọi tới túc xá hỏi ra mới biết Tả Á đã thuê một phòng ở gần đó. Anh năn nỉ mấy bạn học chung Tả Á nói cho anh biết địa chỉ, nhưng người ở đầu điện thoại bên kia phán một câu đánh cho anh rơi thẳng xuống địa ngục.
“Chung Dương, tôi nghĩ hay là anh đừng nên tìm Tả Á nữa, cậu ấy kết hôn rồi, nếu anh đã lựa chọn từ bỏ thì đừng đến quấy rầy cậu ấy nữa.”
Điện thoại trong tay Chung Dương rơi cái bộp xuống mặt đất, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, trái tim tưởng chừng như đã ngừng đập.
Tả Á kết hôn? Tả Á kết hôn? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, sao Tả Á có thể kết hôn? Thân hình cao lớn của Chung Dương trong lúc nhất thời lung lay bất ổn, đưa tay chống lên sườn xe.
Anh thấy hơi hoa mắt lắc lắc đầu, cúi đầu thấy điện thoại rơi trên mặt đất, anh vội vàng nhặt lên nhấn thử mấy cái thấy chưa bị hư tiếp tục gọi vào ký túc xá của Tả Á.
“Nói cho tôi biết chổ ở của cô ấy đi? Tôi muốn gặp cô ấy! Tôi muốn gặp cô ấy!” Anh như