ó như keo sơn, chỉ muốn ngày nào cũng được ở bên nhau.
Thấm thoát đã đến kỳ nghỉ đông, đã qua một tháng kể từ sau chuyện Tả Á và Chung Dương làm ầm ĩ đòi chia tay. Chung Dương đưa Tả Á về nhà họ Liễu, việc cưới xin của hai người cũng đã được định vào nửa tháng sau sẽ cử hành hôn lễ.
Người đầu tiên mà Tả Á thông báo là ông nội, bởi vì vẫn còn có người quan tâm cô, loại cảm giác này thật tuyệt. Nhưng trong lòng cũng cảm thấy áy náy, vì không ở gần cùng ba cho nên bản thân cũng rất ít đi thăm ông nội, cũng vì cô luôn nhận thấy rằng ông không thích mình. Có lẽ, mình nên học cách quan tâm người khác trước, chứ không nên khăng khăng đối đãi với những người chung quanh bằng thái độ xa lánh như thế.
Cùng Chung Dương đến thăm ông nội xong, sau đó Tả Á và Chung Dương bàn bạc với nhau quyết định báo cho ba mẹ biết chuyện cả hai kết hôn. Tả Quốc Cường không có ý kiến gì, ngược lại còn rất vui mừng. Cả nhà cùng ăn một bữa cơm, trao đổi sơ lược lại chuyện hôn lễ. Lúc sắp đi về, Tả Quốc Cường dặn dò Tả Á, mặc kệ cùng mẹ có mâu thuẫn gì đi chăng nữa, nhưng dẫu sao cũng là mẹ con, kết hôn là chuyện hệ trọng nên nói nói mẹ một tiếng.
Chung Dương cũng đồng ý với lời nói của Tả Quốc Cường, vì thế sau khi ra cửa liền cùng Tả Á đi đến nhà họ Kiều. Anh biết rõ, thật ra Tả Á đã tha thứ cho mẹ mình, với lại kết hôn mà không có cha mẹ tham dự, đó là điều tiếc nuối cả cuộc đời.
Đêm nay là một đêm bầu trời đầy sao sáng, Tả Á nghĩ tới mình sắp được gả cho Chung Dương, trong lòng vừa vui sướng lại thấp thỏm. Đi tới trước cửa khu nhà họ Kiều ở, Tả Á lại càng thêm khẩn trương, lỡ như mẹ…..Cô không dám nghĩ, vì không biết mình có chịu nổi hay không?
Chung Dương nhìn ra sự lo lắng của Tả Á, liền đưa tay ôm cô, cúi đầu kề sát hôn lên má Tả Á một cái, động viên nói: “Bé cưng, đừng sợ, có anh ở đây, mẹ vợ tương lai sẽ không có cắn người đâu.”
Thật sự thì Tả Á hơi sợ nếu nhìn thấy Kiều Trạch.
Nhưng càng sợ cái gì thì cái đó sẽ tới, khi Tả Á và Chung Dương bước vào nhà thì nhìn thấy trong phòng khác có ba người: Mẹ, ba Kiều, còn có bộ mặt lạnh lùng không cảm xúc của Kiều Trạch.
Biết cả hai đến, người giúp việc đã chuẩn bị xong cơm tối, ba Kiều cũng tỏ ra thân thiện chào hỏi bảo cùng nhau ăn cơm, còn Kiều Trạch thì vẫn lạnh lùng trước sau như một. Nhưng Tả Á rõ ràng cảm nhận được giữa Chung Dương và Kiều Trạch có mùi thuốc súng, ăn một bữa cơm mà không khí ngột ngạt đến quái dị.
Sau khi ăn cơm tối xong, Tả Á rốt cuộc mở miệng nói ra chuyện cô và Chung Dương sắp kết hôn, ba Kiều cười ha ha bảo rằng chuyện tốt chuyện tốt. Sắc mặt Điền Văn Lệ có chút khác thường, càng không ngờ bà không có gay gắt phản đối nữa. Mà Kiều Trạch thì tòan thân cứng đờ, ánh mắt tối tăm sắc lạnh, âm thầm đưa mắt nhìn thoáng qua Tả Á nhưng vẫn lặng im không nói gì.
Chung Dương ngồi thưa chuyện đúng mực, không ta đây cũng không lòn cúi, lời nói ra khiêm nhường vừa phải, trình bày rõ ràng chi tiết mục đích ngày hôm nay đến. Tóm lại mọi chuyện đã chuẩn bị đâu vào đấy chỉ còn đợi đến ngày nữa thôi, mong người lớn hai nhà dành ra chút thời gian để gặp mặt nói rõ hơn.
Bàn bạc xong mọi thứ, Tả Á thở phào nhẹ nhõm, từ nhà họ Kiều đi ra, đứng dưới lầu, Tả Á kích động ôm lấy Chung Dương vui mừng nói: “Thật không thể tin được đây là sự thực, Chung Dương, em không ngờ mẹ lại không phản đối chúng ta, hơn nữa dường như còn rất quan tâm, có đúng không? Có đúng không hả?”
Chung Dương cười đưa tay gõ nhẹ lên chóp mũi cô, “Dĩ nhiên rồi, vì đó là mẹ em mà, tất nhiên phải quan tâm rồi, cuối cùng cũng hoàn thành xong một nhiệm vụ vĩ đại. Tả Á, lần này em chạy không thoát đâu, không đúng, là bà Chung mới phải! Đến đây nào bà Chung, mau gọi “ông xã” anh nghe xem, phải dịu dàng một chút, tình cảm một chút.”
Tả Á không nhịn được cười, hôn lên môi Chung Dương, ngọt ngào lí nhí nói: “Ông xã Chung Dương…..Em yêu anh!”
Câu nói thổ lộ mềm mỏng của Tả Á khiến trái tim Chung Dương như muốn tan chảy theo, cảm xúc lâng lâng, vươn tay quặc lấy bờ eo thon thả của cô, cúi đầu hôn ngấu nghiến lên môi cô, hôn người con gái tưởng chừng như vuột mất nay đã tìm lại được.