Ở đầu điện thoại bên kia, Kiều Trạch nghe được âm thanh ầm ầm của tiếng sóng biển, trong lòng mơ hồ thấy bất an, giọng nói cũng khẩn trương hẳn lên, “Em ở đâu?”
Tả Á mơ mơ màng màng quay đầu lại, tay còn lại vỗ lên mặt đá, “Ồh….Tôi đang ở trên một tảng đá, trên một tảng đá rất lớn.”
“Rốt cuộc em ở đâu?” Lòng Kiều Trạch sốt ruột đến phát hoảng, lúc này thủy triều đang lên, lại nghe Tả Á nói chuyện mơ mơ hồ hồ, giống như đang uống rượu say vậy.
Tả Á trở người nằm dài ra tảng đá, trong bóng đêm mông lung tìm kiếm mấy chữ to đùng trên tảng đá. Nhận định một hồi lâu mới vui mừng thốt lên, “A ha…..Tìm được rồi, phía trên có chữ này, Đá liền cành…..Đúng rồi, là Đá liền cành.”
Nói xong phóng tầm mắt mơ hồ nhìn quanh bốn phía, đôi mắt to tròn trợn trừng lên nhìn tới bốn phía đều là nước biển, vốn là bờ cát, đá ngầm lổm chổm đề đã bị nước biển bao phủ, mà chóp đá chỗ cô ngồi cũng sắp bị lấp mất, ý thức mơ hồ ngay lập tức tỉnh táo, Tả Á hoảng hốt hô lên: “Kiều Trạch…..Kiều Trạch, nước biển lên tới đây rồi, tôi không xuống được, Kiều Trạch…..!”
Kiều Trạch nghe lời Tả Á nói mà tim như muốn ngưng đập, khẩn trương hét lên: “Đừng sợ, tôi sẽ đến đó ngay.”
…..
Khi Kiều Trạch cùng dân cảnh xách theo đèn pha chạy tới vùng nước biển nơi Đá liền cành, chiếu rọi tới chỗ của Tả Á thì thấy nước biển đã tràn qua tảng đá ngầm, Tả Á như người chết nằm sóng xoài trên mặt đá, sóng biển vỗ lên người như thể bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị dìm xuống biển.
Nỗi sợ hãi như quấn chặt lấy trái tim Kiều Trạch, sắc mặt đông lạnh dọa người, nhìn chòng chọc vào vị trí Tả Á. Dân cảnh quen thuộc hoàn cảnh nơi này nói chung quanh chỗ Tả Á đều có đá ngầm, thuyền bè không cách nào ngang nhiên đi vào được.
Nghe xong lời dân cảnh nói, lòng Kiều Trạch như lửa đốt vội cởi xuống tây trang, không chút suy nghĩ liền nhảy vào trong làn nước biển lạnh lẽo, ngay lập tức bơi về phía Tả Á. Hai dân cảnh cũng vội vàng nhảy xuống cùng bơi theo qua cứu người.
Khi Kiều Trạch vươn tay ôm Tả Á vào lòng, thời điểm Tả Á quơ múa tay muốn ôm lấy anh, trái tim anh mới có lại nhịp thở ban đầu. Tả Á còn sống, cô ấy không sao rồi. Anh không dám nghĩ tới, nếu như anh không gọi điện thoại, nếu như anh không chạy tới kịp, hậu quả sẽ đáng sợ như thế nào.
Nhưng cũng may, cũng may cô không sao cả, cơ thể chỉ bị lạnh đông cứng thôi. Vốn định đưa cô đến bệnh viện, nhưng Tả Á lại túm chặt chiếc áo ướt nhẹp của Kiều Trạch gào khóc lên bảo không muốn đến bệnh viện.
Thấy Tả Á còn có hơi sức gào khóc, mà hình như cũng không có bị sặc nước biển, sau khi nói lời cảm ơn với mấy vị dân cảnh xong, Kiều Trạch liền bế Tả Á đi đến khách sạn gần đó.
Anh vừa đau lòng vừa thấy giận, tại sao lại uống say tới mức này, thật sự không dám nghĩ cô đã xảy ra chuyện gì. Ném Tả Á lên giường, Kiều Trạch cởi xuống bộ đồ đã bị nước biển ngấm ướt, để lộ ra một thân hình tráng kiện. Sau đó anh lôi Tả Á dậy, vỗ vỗ lên mặt cho cô tỉnh lại. Nhưng Tả Á lại cười khúc khích với dáng vẻ nửa tỉnh nửa say, ánh mắt mê ly ẩn chứa sự đau khổ và cô đơn, nhưng lại không hề hay biết thiếu chút nữa mình đã bị mất mạng, còn lẩm bẩm đừng làm ồn, đừng làm ồn.
Kiều Trạch tức giận không nhẹ, hồn vía anh vì chuyện khi nãy bị dọa cho muốn bay mất, mà cô gái này lại không hề hay biết gì cả, không biết lúc đó nguy hiểm thế nào, cũng không biết tự chăm sóc cho mình. Rốt cuộc vì sao cô lại nổi điên uống say như vậy, còn chạy đến chỗ đá ngầm đó, lại không biết đang mùa thủy triều lên.
Kiều Trạch với sắc mặt khó coi đi vào trong nhà tắm xả đầy bồn nước nóng, rồi trở ra lại phòng ngủ. Anh hơi do dự nhìn sắc mặt tím tái, đôi môi trắng bệch của Tả Á, sau đó đưa tay túm cô dậy cởi ra bộ quần áo ướt đẫm, chỉ chừa lại cho cô bộ đồ lót màu đen. Tròng mắt Kiều Trạch bỗng trở nên âm u, cuối cùng anh chuyển tầm mắt sang hướng khác, bế cô lên ôm vào lòng đi tới phòng tắm, đặt cô vào trong bồn nước ấm áp, cô còn thoải mái lầm bầm một tiếng.
Anh ngồi cạnh trông chừng cô, nếu không, cô không phải bị nước biển dìm chết, mà là bị bồn nước tắm này nhấn chìm chết. Đợi cô có được độ ấm trở lại, anh mới dùng chiếc khăn tắm lớn quấn cô lại bế trở về giường. Tay cô vòng qua cổ anh không chịu buông, làm nũng y hệt như đứa trẻ nói, “Không cho đi…..Không cho đi, ở lại ngủ với em đi, nếu không, em không thèm để ý tới anh nữa.”
Trái tim Kiều Trạch như bị co quắp lại, mặt lạnh túm lấy góc khăn tắm lau mái tóc còn vương nước cho Tả Á, tròng mắt đen ngắm nhìn cô gái đang ôm ở trong lòng. Cô đã trưởng thành rồi, đã là một cô gái xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp của cô lại nở rộ vì một đàn ông khác.
Nghĩ tới chỉ một chút nữa thôi Tả Á đã biến mất khỏi cuộc đời mình, trong lòng Kiều Trạch vô cùng hoảng sợ đau đớn, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy sợ. Không kiềm lòng được đưa tay ôm chặt lấy cô, nghẹn giọng nói: “Đừng bao giờ dọa người khác như vậy nữa, có biết không!” Giọng điệu ra lệnh, nhưng lại chất chứa bao nhiêu nỗi lo lắng, cũng chẳng quan tâm là cô có thể nghe được hay không, chỉ muốn trấn an nỗi bất an cùng sợ hãi trong lòng mình.