ng Linh bỗng thấy chán chính bản thân mình, lấy tờ đơn ly hôn ra xe làm đôi, ném vào thùng rác.
Diệp Thố vào phòng đúng lúc Thượng Linh đang xé giấy, đôi môi gợi cảm khẽ mỉm cười: “Sao vậy, sợ anh đổi ý ký đơn hay sao?”
“Tối qua sao anh không gọi em dậy?” Tối qua đang định đẩy nhanh tiến độ, tiến hành luôn công cuộc “biến đổi về chất”, vậy mà… đi xem phim rồi ngủ quên lúc nào không hay, không chỉ ngủ quên lại còn ngủ say như lợn, bị chuyển đi chỗ khác mà chẳng hay biết. Càng nghĩ lại càng thấy bực mình.
“Hình như em rất mệt, dạo này toàn đi sớm về muộn suốt ngày, công việc bận lắm sao?”
“Vâng!” Rất bận, bận giải đáp một bí mật. Có nên kể cho anh cô đã biết tất cả mọi chuyện hay không? Vừa ngẫm nghĩ cô vừa đặt nhẫn xuống bước vào phòng tắm.
Hai người ăn sáng tại phòng ăn dưới tầng một cùng Diệp Minh.
Nhìn gương mặt đối diện mình sa sầm rồi chuyển thành xanh lét, từ xanh lét chuyển sang tái mét, rồi lại từ tái mét nên tím ngắt, Thượng Linh muốn chọc tức ông Diệp vài câu, nhưng nghĩ đến việc ngày xưa con trai ông bệnh nặng, ông chỉ muốn người khác xin lỗi vậy mà còn bị sỉ vả, sau đó còn mất việc… chắc chắn ông căm hận gia đình cô lắm! Tốt nhất là đừng có đổ thêm dầu vào lửa.
“Cô ăn sáng xong đi vào phòng sách với tôi, tôi có việc cần nói!” Diệp Minh nặng nề lên tiếng.
“Bố!”
“Con ăn gần xong rồi, giờ đi thôi ạ!” Thượng Linh quay sang bên cạnh mỉm cười với anh: “Yên tâm, cha anh không ăn thịt được em đâu!”
Thượng Linh gần như đoán được những gì Diệp Minh định nói với cô, thật đúng lúc, cô cũng có điều cần nói với ông về việc đó.
Nói đơn giản, Diệp Minh muốn làm rõ chuyện ngày xưa với cô, cảnh báo hoặc nên nói là đe dọa cô. Dù sao bây giờ cô và Diệp Thố đã làm lành với nhau, muốn chia rẽ hai người cũng hơi khó khăn.
Còn Thượng Linh nói với ông, đúng là ngày nhỏ cô hỗn láo xấc xược, hành hạ A Thố bao lần, nhưng lúc anh bệnh nặng phải nằm viện cô thực sự không hề cố ý. Có rất nhiều nguyên nhân khiến sự việc xảy ra, không phải cô đang thanh minh cho bản thân mình. Nếu được làm lại, cô nhất định không bao giờ để A Thố quay lại đỉnh núi, tìm chiếc vòng tay không hề bị mất của cô.
Dù thế nào đi nữa, cô muốn thay mặt nhà họ Thượng thành tâm xin lỗi anh.
“Mã U nói cho cô biết sao?”
“Con tự chắp nối lại mọi việc, không chỉ cô ấy mà còn có cha con - cái gai trong mắt bác.”
Ông Diệp khẽ “hừ” một tiếng: “Ông ta sao? Ông ta luôn nghĩ ta có liên quan đến việc nhà họ Thượng phá sản, nhưng ta chẳng qua chỉ là người ngoài cuộc, đấy là ý trời. Năm xưa ta đã từng nói với ông ta chuyện này khi đến viện an dưỡng, nhưng ông ta không chịu tin mà thôi!”
“Bố con bất thình lình rơi từ trên chín tầng mây xuống tận vực sâu, vợ bỏ đi, lại liệt cả hai chân, giờ đây thành ông già đáng thương ngày nào cũng chỉ ngồi một chỗ. Nếu không tìm được ai trút giận, chắc sẽ buồn chán vô cùng. Dù sao bây giờ bác đã có tất cả, vậy cứ để cha con tiếp tục oán hận đi, chẳng qua cũng chỉ là lời nói, bác cũng chẳng thiệt gì!”
“Cô có hiếu quá nhỉ!”
“Bác Minh, nếu bác không ghét con, con cũng sẽ hiếu thảo với bác.” Thượng Linh đột nhiên mỉm cười: “Bác thử nghĩ xem, bác chỉ có mình A Thố, ngoài ra chẳng có người thân nào bên cạnh, nếu bác cứ cố xen vào giữa hai chúng con, vậy người xúi quẩy sẽ chính là bác. Bác cũng biết, A Thố sẽ không bao giờ bỏ con, con cũng sẽ không bao giờ bỏ anh ấy… Cũng như bây giờ, anh ấy đã định quay về sống cùng con ở thành phố S, sau này chỉ có một mình bác lẻ loi cô độc trong căn nhà rộng lớn này. Cô đơn lại chẳng có ai trò chuyện, nhớ con trai cũng chẳng gặp được, sau này đến khi con sinh con, lẽ nào cả cháu trai, cháu gái bác cũng không cần sao?”
Gương mặt ông Diệp lại bắt đầu biến chuyển lúc tái mét, lúc xanh lét khi lại hầm hầm, càng lúc càng tức giận hơn.
“Chẳng bằng bác rộng rãi độ lượng hơn một chút, hòa thuận với con, không nghĩ đến những chuyện quá khứ nữa. Nếu được vậy cứ nửa năm chúng con sẽ về nhà ở hai tuần, cùng hưởng niềm vui gia đình đoàn tụ, có được không ạ?”
“Hừm! Nó vốn là con trai ta, đáng lẽ phải về nhà ở.”
“Vậy ba tuần, thêm một năm một lần cả gia đình cùng đi du lịch.”
“Không được!” Gương mặt ông Diệp lạnh lùng: “Ít nhất phải ở lại hai tháng. Còn nữa, cũng phải để cho ta một phòng trong chung cư ở thành phố S, hôm nào ta muốn đến là đến, muốn đi là đi.”
“Chung cư vẫn đang có phòng trống mà. Hai tháng lâu quá! Một tháng thôi ạ!”
“Một tháng rưỡi!”
“Một tháng một tuần!” Thượng Linh ngừng lại một lát: “Không hơn được nữa đâu ạ, bình thường A Thố cũng sẽ đến thành phố B công tác, không phải một năm chỉ về nhà hai lần ạ!”
“Được! Ngoài ra phải để ta đặt tên cháu.”
“…” Ông Diệp đúng là biết nhìn xa trông rộng, lo xa thế chứ.
“Còn nữa…”
Thượng Linh sắp không chịu nổi, vội bước lên nắm tay ông thật thắm thiết, cười tươi như hoa: “Bố, được rồi ạ! Những chuyện nhỏ nhặt này đến lúc ấy rồi tính tiếp, bố cũng phải hỏi ý kiến của A Thố chứ!”
“Cô vừa gọi ta là gì hả?” Gương mặt ông có phần hơi lúng túng.
“Bố ạ! Giờ bố con mình đã hòa thuận rồi! Con và A Thố vẫn chưa chính thức kết hôn, đương nhiên phải gọi là bố rồi!”
“Hừm! Đừng tưởng ta đồng ý cho hai đứa ở với nhau nghĩa là ta đã chấp nhận. Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”
“Vâng ạ, con biết rồi! Bố!” Lại một tiếng gọi rất tự nhiên ngọt ngào, ông Diệp hơi nhếch miệng dường như định nói thêm gì nữa, nhưng lại thôi.
Trước khi rời khỏi thành phố B, Thượng Linh bảo Diệp Thố đưa cô đến nhà họ Phong.
Hai người đến thăm đúng lúc Phong Quốc Kỳ không ở nhà, mẹ cô - Phong phu nhân đang ở ngoài vườn hoa, đùa nghịch với chú cún con cùng cậu bé hơn mười tuổi. Sắc mặt bà không hề thay đổi khi thấy hai người đến, đáy mắt chỉ hơi gợn sóng.
Thượng Linh không ở lại lâu, chỉ chuyển lời cha đến mẹ. Trước đây cha có lỗi với mẹ, không biết trân trọng mẹ, giờ đây biết mẹ có cuộc sống hạnh phúc cha cũng yên lòng, chỉ mong nếu có thời gian, mẹ có thể đến thăm cha một lần. Dù không còn là vợ chồng của nhau nữa, cũng không đến nỗi cả đời không qua lại với nhau, cứ coi như đến thăm một người bạn cũ.
Bao Tây Tình chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt vẫn nhìn vào cậu bé đang chơi đùa, không hề lên tiếng.
Lúc sắp đi, Thượng Linh nhìn cậu bé: “Là nó sao?”
Lúc này Bao Tây Tình mới chậm rãi quay đầu lại nhìn cô: “Là nó.”
“Mười tuổi rồi sao?”
“Sắp mười một rồi!”
“Đáng yêu quá!”
“Tiểu Linh…” Người phụ nữ trung niên hơi xúc động.
“Những gì cần nói lần trước mẹ đều đã nói cả rồi, còn con đã qua tuổi ngây thơ bám riết lấy mẹ từ lâu.” Cánh tay người đứng cạnh khẽ ôm cô, cô quay sang bắt gặp ánh mắt đen sâu thẳm, bỗng cảm thấy tất cả mọi buồn phiền cô đơn đều không còn ý nghĩa gì nữa.
Người ấy luôn ở cạnh cô, quá khứ, hiện tại, tương lai đều như vậy. Dù đã từng cố chấp ép buộc cô, nhưng giờ nghĩ lại thấy thật ngọt ngào. Rõ ràng gặp nhau không đúng lúc, cũng chẳng đúng người, nhưng anh luôn kiên định không hề đổi thay, ở lại bên cô đến tận sau cùng.
“Muốn đi chưa?” Anh ôm cô, gạt những lọn tóc bị gió thổi bay trên gò má.
Cô “ừ” một tiếng, Diệp Thố nhìn Phong phu nhân tâm trạng giằng xé, khẽ gật đầu đưa cô đi.
Dường như có một giọng nói rất khẽ từ phía sau lúc hai người bước đi, rất nhỏ đến nỗi không nghe rõ được, hình như là “xin lỗi” nhưng có lẽ cũng không có tiếng động nào.
Lúc đợi máy bay, cô đi mua đồ uống, khi quay lại thấy anh vừa gác máy, gương mặt có gì đó khác thường.
“Ai gọi vậy?” Thượng Linh đến gần bên anh, đưa anh đồ uống, tựa cằm lên vai anh, nắm chặt lấy cánh tay anh. Vừa đi một lát, vậy mà số lượng các cô nàng xung quanh tăng lên hẳn, ai cũng đang cười hoặc thì thầm nhìn Diệp Thố, mắt sáng như đèn pha.
Có một ông chồng quá đẹp trai cũng chẳng phải là may mắn gì cho cam, cô phải giám sát anh thật chặt, không thể để họ thừa cơ đục nước béo cò được.
Diệp Thố cầm cốc cà phê, quay lại nhìn Thượng Linh. Dường như cô hay nũng nịu hơn kể từ lần đuổi theo anh đến tận thành phố B, anh nói gì cô cũng đồng ý. Lúc đó anh thấy hơi thắc mắc trong lòng, nhưng dù sao đây cũng chính là những gì anh đã chờ đợi từ lâu. Vui mừng làm giảm bớt lo âu trong lòng, anh đắm chìm trong hạnh phúc không muốn đối diện tất cả.
Nhưng cuộc điện thoại vừa rồi…
“Sao vậy? Sao lại nhìn em như vậy?” Cô vuốt má anh, bĩu môi hôn lên gương mặt trắng bóc tuyệt đẹp.
“Em biết hết rồi sao?” Anh nói đầy ẩn ý, thấy cô thắc mắc liền giải thích: “Người gọi điện là Mã U.”
Thượng Linh sa sầm mặt mày. Mã U đúng là mồm mép tép nhảy, cô không định cho anh biết sớm như vậy.
“Vâng, em biết hết cả rồi! A Thố!... Em xin lỗi, em không biết lần đấy anh quay lại tìm vòng tay hộ em thật, em cũng không biết anh bị ốm phải nằm viện…”
“Không phải xin lỗi, không hoàn toàn là lỗi của em. Anh biết, lúc đó em rất ghét anh.”
“Không phải, thực ra béo… cũng rất đáng yêu mà!” Câu nói của cô nghe rất giả tạo, đến cô còn chẳng thuyết phục nổi bản thân mình, quả nhiên cô thấy ánh mắt anh thoáng u tối. Cô vội nói tiếp: “Mã U nói với em, lúc đó anh không muốn em biết chuyện này vì sợ em tự trách mình, sợ em mang gánh nặng nên giấu kín việc của chị ấy.”
“Đối với anh, Mã U cũng giống như mẹ và chị gái, anh chưa bao giờ nghĩ em sẽ hiểu nhầm. Nếu anh biết em vì vậy mà hiểu nhầm, lúc đó chắc chắn anh đã nói với em tất cả mọi chuyện.” Ánh mắt anh xa xăm, hờ hững: “Thực ra, không chỉ vì anh sợ em mang gánh nặng. Còn có một số lý do nữa khiến anh không nói với em, anh không muốn em biết anh đã từng sống như vậy. Anh muốn Diệp Thố xuất hiện trước mặt em lúc này thật hoàn hảo, không còn là A Thố em căm ghét ngày xưa.”
“Những ngày đầu mới gặp lại nhau, anh đã từng có ý định phải trả thù em. Cảm giác của em không sai chút nào, anh đã không hề tôn trọng em khi bắt đầu như vậy. Trong lòng anh cố tình coi em như người đàn bà hám của, chỉ muốn cướp đoạt em bằng vật chất… Nhưng tất cả đều tan thành mây khói kể từ khi em chủ động hôn anh.” Anh quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt tựa như muốn níu chặt đôi mắt ấy: “Em còn nhớ không, hôm đó… lần đầu tiên em chủ động hôn lên má anh. Anh ngồi trong xe hơn ba tiếng đồng hồ sau khi em bước xuống.” Khi ấy trái tim anh như đắm chìm trong mật ngọt. Cảm giác đó quá đỗi tuyệt vời, đẹp đến mức anh quên đi tất cả hận thù và nguyện đánh đổi bằng tất cả những gì mình có. Đánh đổi tất cả để lấy một ánh mắt và nụ cười dịu dàng của cô.
“Lúc đó anh mới hiểu, dù trước đây có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, tốt đẹp hay xấu xa, dù có đau đớn hơi nữa, anh cũng chưa bao giờ hối hận. Từ khi anh cùng cha đến nhà họ Thượng năm lên tám, kể từ khi nhìn thấy em, dù em có coi thường, căm ghét anh đến đâu cũng không thể nào sánh được với những ký ức tươi đẹp về gương mặt rạng rỡ tràn đầy sức sống và giọng nói cuốn hút của em. So với tất cả những điều ấy, bất kì đau khổ nào cũng đều trở nên thật nhỏ nhoi. Thật đấy, những chuyện trước đây, anh chưa bao giờ hối hận cả.”
Câu nói này… Thượng Linh bỗng giật mình. Cô đã nghe thấy những lời này bên ngoài phòng sách trong đêm cô bỏ đi khỏi nhà họ Diệp. Câu nói đó đã khi