Ngất… Đây là chuyện gì vậy Bộ dạng Vân tiên nhân có nửa điểm nào giống như bị giam cầm đâu lâu ngày đâu, rõ ràng là tốt không chịu được.
Lại nhìn trên đài, chỉ vì một câu nói của hắn mà trong chớp mắt đã không còn một ai.
Số còn lại đều là một đám tự cho là đúng… vínhư Hiên Viên Tiêu, ví như tên ngốc… ví như là Yến Tứ Phương đang bị con ngươi màu bạc của Vân tiên nhân gắt gao không tha mà tập trung vào.
Còn ví như Lăng mỗ tôi, kẻ đang do dự không quyết định được nên chạy hay không.
Ồ? Mộ Dung Uyển lá gan cũng thật lớn, saocô ta còn ở trên đài? Ngay lúc tôi phát hiện racô ta, cô ta nhìn tôi mỉm cười, cười đến khiến lòng tôi lạnh lẽo, vội quay đầu nhìn chỗ khác.
“Xem ra vương đệ đã luyện thành ‘Mạch Tuyệt’ rồi.”
Yến Tứ Phương mang theo nụ cười nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi, không đem Vân tiên nhân cả người đang tỏa ra sát khí xem vào mắt.
Âu Dương Vân không chút động tĩnh, từ từ di chuyển bước chân, trông như nhà thơ múa quạt, thân hình tao nhã, phong thái mỹ lệ như nước chảy, tất cả mọi người chỉ có thể chăm chú mà nhìn.
Tại thời khắc này, cuồng phong dường như đã ngừng lại, mà ngay sau đó lại vội vàng mãnh liệt thổi qua, đánh tới đám người đang đứng xung quanh Âu Dương Vân, nhẹ nhàng xoay cánh tay của mình, gió ngưng tụ thành nước, làm thành một màn nước, dường như có sự sống hiện hữu tạo thành luồng sáng bạc chuyển động quanh hắn.
“Không tồi, không tồi, đã tạo thành màn nước.” Yến Tứ Phương giống như đang khen ngợi, nhưng vẫn không thèm để ý như cũ.
Luồng sáng ngưng tụ càng ngày càng mạnh, hào quang ngày càng sáng, ánh sáng bạc quả thực làm lóa mắt khiến mọi người giống như không thể mở mắt ra được, trong tầm nhìn mờ ảo đó, tôi chỉ có thể thấy được ánh sáng dần dần ngưng tụ, tạo thành quả cầu ánh sáng đang bồng bềnh từ từ trên tay Âu Dương Vân, sau đó màu bạc dần dần bị che khuất bởi luồng sáng xanh lam.
Ông trời ơi, trận chiến này so với lần trước tôi chính mắt thấy hắn cùng anh họ độc miệngđánh nhau trong rừng cây quả thật còn lợi hại hơn. Quả nhiên, hắn vẫn là len lén luyện thành phá công kia rồi.
Tất cả mọi người đều nín thở, Hiên Viên Tiêu, Đông Phương Cửu trầm ngâm nhìn chằm chằm Âu Dương Vân, mà Yến Tứ Phương vẫn cười hi hi ha ha ha không hề để ý như cũ.
Quầng sáng xanh tĩnh mịch chiếu rọi khuôn mặt tuấn tú của Âu Dương Vân, lộ ra vẻ đẹp như quỷ dị của hắn, hai tròng mắt màu đỏ kia xuyên qua quầng sáng, khiến hết thảy mọi người đều rùng mình cả kinh.
Mọi người chỉ lo nhìn chằm chằm Vân tiên nhân, khi quay đầu lại, đã thấy Yến Tứ Phương từ từ nâng bàn tay cầm một quả cầu ánh sáng màu đỏ đang chuyển động rất nhanh.
Fuck, Yến Tứ Phương, tên yêu nghiệt này có phải là người nữa không? Công việc này hắn chuẩn bị từ lúc nào vậy? Sao có thể còn nhanh hơn Vân tiên nhân đã biến thành ma? Rõ ràng mới vừa rồi hắn còn ngây ngốc mà cười như vậy? Ông trời ơi…
Cũng may không chỉ một mình tôi nghệch mặt ra, đôi mắt đen giương lên của tên ngốc Đông Phương Cửu, con ngươi vàng đang trừng lớn của Hiên Viên Tiêu, cả ánh mắt đang nhẹ nhàng trở nên sắc bén của Vân tiên nhân, nhưng điều này nói cho tôi biết rằng, bọn họ cũng không thể tin được.
Giữa lúc điện quang tóe lữa, lúc đầu tôi chỉ cảm thấy có chút đau đớn, bởi vì Yến Tứ Phương hạ độc thủ đối với tôi, tôi cũng không biết hắn dùng lực lớn đến đâu để đẩy tôi ra phía sau hắn, tôi chỉ cảm thấy bả vai bị đánh trúng đau đớn, sau đó liền chết lặng.
Lúc có thể nhìn rõ sự vật trở lại, đã thấy móng vuốt của Vân tiên nhân nắm ở cổ họng của Yến Tứ Phương, mà tôi thì vô tội bị ném sang một bên, chẳng qua là vẫn chưa ngã xuống, Yến Tứ Phương một tay vẫn còn cầm tay tôi.
Vui lòng tha thứ cho việc tôi hình dung bàn tay ngọc ngà của Vân tiên nhân là móng vuốt, thật ra là bởi vì móng tay của hắn thật sự dài đến dọa người.
Xem ra Yến Tứ Phương đánh thua rồi. Nhưng mà cảm giác lúc mới bắt đầu thì hắn không nên thua mới đúng nha, huống chi hắn còn xuất khẩu cuồng ngôn với tôi, nếu như Vân tiên nhân luyện thành công phu kia thì cũng chỉ có thể đánh ngang tay với hắn mà thôi. Điều này chứng tỏ Vân tiên nhân vẫn chưa thể đánh bại hắn, vậy tại sao hắn lại thua?
Âu Dương Vân từ từ bóp chặt tay, Yến Tứ Phương cong mắt cười, không hề sợ hãi.
Ách… Vân tiên nhân là muốn bóp chết tên yêu nghiệt này sao?
Không tốt nha?
Tôi vừa định lên tiếng lại nghe thấy hai thanh âm quen thuộc vang lên.
Đông Phương Cửu nói: “Hạ thủ lưu tình.”
Hiên Viên Tiêu quát: “Ngừng tay…”
Âu Dương Vân giật mình nhìn vào mắt Đông Phương Cửu, đôi mắt màu đỏ dần dần tan đi, thay vào đó là ánh bạc trong trẻo nhưng lạnh lùng, không có chút tia ấm áp. Hắn không chút cảm tình nhìn Yến Tứ Phương, nói: “Cô hiện tại sẽ không giết ngươi, cô đã đồng ý với Âu Dương Vô Ngôn để ngươi sống trong vòng ba năm, cô nói được sẽ làm được.” Nói xong, hắn liền thu hồi các móng tay đang để trên cổ Yến Tứ Phương.
Hắn nói tự nhiên như vậy, cứ như là mọi người không nên có phản ứng ngây ngốc như vậy.
Trong mắt Âu Dương Vân không có một ai, hờ hững lấy một khăn tay trắng trong cổ tay, tỉ mỉ mà lau đi bàn tay vừa bóp cổ họng Yến Tứ Phương, sau đó mới vứt đi, đôi mắt màu bạc đảo qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên mặt Đông Phương Cửu, hắn lạnh nhạt mà nói ra hai chữ: “Đa tạ.”
Đông Phương Cửu hơi sửng sốt, môi chợt nở ra nụ cười: “Âu Dương huynh không cần khách khí.”
Vân tiên nhân tại sao phải tạ ơn tên ngốc Đông Phương Cửu kia? Tên ngốc kia đã giúp Vân tiên nhân cái gì?
“Lương hoàng tự nhiên là đã giúp đỡ Vân vương đệ rồi, bằng không, hôm nay sao lại có vở kịch hay như vậy, đúng không Lương hoàng?” Yến Tứ Phương không có chút nào cảm giác giống như là mới ở trước mặt thần chết quay trở về, vẫn như trước cười tà mị, đôi mắt tím lóe tia lạnh lẽo.
Đông Phương Cửu nhìn hắn mỉm cười: “Yến huynh hài lòng là tốt rồi.”
Fuck, bọn họ đang nói tiếng lóng gì vậy? Sao tôi nghe mà không hiểu chút nào.
“Ha hả, người cuối cùng cũng đã đến đủ.” Yến Tứ Phương cười khẽ một tiếng, phóng tầm mắt nhìn Tô Tử Chiêm, Thượng Quan Thiên đang khoan thai bước tới.
“Biểu ca!” Tôi kinh hãi. Không phải kinh ngạc vì sự xuất hiện của hắn, mà kinh ngạc vì hắn mang một thân vũ khí, liếc mắt có thể hiểu được, bộ đồ áo liền quần này là dùng để đánh lộn nha. Hơn nữa, còn là đánh một trận sinh tử mới phải dùng đến.
Thiên Thiên đi ở phía sau của anh họ độc miệng, khi tôi nhìn đến hắn, chống lại là ánh mắt oán độc của hắn.
Lòng không hiểu sao lại xoắn lại.
Đúng vậy, hắn là hận sao tôi không chết quách đi, tôi chết rồi thì có thể trả lại hoàng tỷ của hắn cho hắn.
Bỗng nhiên phong vân đột biến, xung quanh Thần Chỉ đài bất ngờ xuất hiện rất nhiều cung thủ cùng hắc y nhân.
Thượng Quan Thiên trừng mắt nhìn tôi, cảm tình rối rắm phức tạp trong mắt hắn cuồn cuộn, thật lâu sau, hắn đưa tay chỉ vào tôi, lãnh ngạo mở miệng nói: “Ngươi, lại đây.”
Tôi liếc về phía Đông Phương Cửu một cái, chỉ thấy tên ngốc đó nhíu mày thật sâu, không hài lòng mà nhìn về phía Thượng Quan Thiên: “Ta nhớ rõ đã từng nói qua, ngươi không được làm tổn hại đến tính mạng của Yến Tứ Phương.”
Thượng Quan Thiên lộ ra vẻ qua cầu rút ván, hướng Đông Phương Cửu, cười khẽ một tiếng, nói: “Trẫm bằng lòng hợp tác với ngươi đã là thiên ân, ngươi còn muốn kỳ vọng trẫm đáp ứng cái gì nữa hả?”
Đổ mồ hôi!… Tôi là đang thay tiểu Thiên Thiên đổ mồ hôi nha… Hắn dứt khoát đắc tội với tên ngốc Đông Phương Cửu kia như vậy cũng thật là không tốt đâu.
Đông Phương Cửu cười: “Hay cho một cái ‘thiên ân’, hay.” Tầm mắt hướng qua người Thượng Quan Thiên, dừng lại trên người Tô Tử Chiêm, cười hỏi: “Tô đại nhân thấy thế nào? Cũng muốn dùng loạn tiễn bắn chết Ma Y mới cam tâm?”
“Tô đại nhân biết vì sao Yến Tứ Phương đưa Lăng nhi từ Kim quốc tới Ngôn quốc mà.” Đông Phương Cửu cười lạnh lùng: “Tô đại nhân cảm thấy tiêu diệt yêu tinh quan trọng hơn hay là mạng sống của người vẫn luôn gọi ngươi là ‘biểu ca’ quan trọng hơn.”
Hiên Viên Tiêu cũng đồng thời lên tiếng: “Yến Tứ Phương chết đi, nàng cũng không thể sống được!”
Cả người Tô Tử Chiêm run lên, giật mình bừng tỉnh, cao giọng quát: “Cung tiễn thu lui…” Hắn sao lại quên người nọ là phải lấy máu của Yến Tứ Phương thì mới có thể duy trì mạng sống.
Nhưng cung tiễn thủ lại không ai nghe lệnh.
Tô Tử Chiêm sững sốt, con ngươi màu lục trong nháy mắt tràn ngập hoảng sợ, hắn nghe được Thượng Quan Thiên đứng bên cạnh cười khẽ: “Ha ha, biểu ca không cần hao nước bọt, cung tiễn thủ này không phải là người của ngươi, tất cả đều là người của trẫm.”
Đôi mắt màu lam tràn của Thượng Quan Thiên đầy huyết tinh, hắn khinh thường hướng Đông Phương Cửu cười cười, lại nhìn về phía tôi, lặp lại: “Ngươi, lại đây.”
Không gian ngưng đọng, gió ngừng lại, mọi người đều không ai lên tiếng, chỉ có tôi nghe được nhịp đập trái tim mình.
Tôi đang tập trung mà nghe âm thanh của nội tâm mình.
Yến Tứ Phương, vận mệnh của hắn chỉ vì tôi nhất thời hứng khởi an bài mà có ngày hôm nay.
Yêu tinh, mọi người đều muốn giết.
Đêm qua hắn hỏi tôi: Cô đã gặp qua yêu tinh sao? Cô cũng muốn ta chết đi sao? Dù chỉ trong khoảnh khắc?
Tôi đã không trả lời hắn, khi đó tôi đã do dự. Bởi vì tôi sống tại thế giới này, có đau đớn, có vui vẻ, có trúng độc, có quyến luyến, có yêu… Cho nên tôi bàng hoàng, thử hỏi đối mặt với một người thành yêu thành ma lấy bất hạnh của người khác làm niềm vui cho mình, tôi có thể không chút giữ lại mà chúc phúc hắn sao? Tôi có thể toàn tâm toàn ý nói không sao cả, người trong thiên hạ có thể vứt bỏ anh, tôi cũng không muốn anh chết, anh cũng không phải là kẻ đại gian đại ác, anh cũng có mặt lương thiện, anhcũng…
Thật quang minh chính đại! Thật nực cười.
Tôi căn bản chưa từng thấy được mặt lương thiện của Yến Tứ Phương, cho nên lấy đâu ra nhiều lời vô nghĩa như vậy!
Kỳ thực tôi chẳng qua là…
“Thiên Thiên, đệ không cần giết hắn, có được không?” Tôi nhẹ nhàng cầm tay Yến Tứ Phương, đẩy hắn ra phía sau tôi. Đầu ngón tay hắn rất lạnh, nhưng lòng bàn tay lại ấm áp lạ thường. Sự ấm áp này đã truyền đến tận trái tim tôi.
Tôi không muốn hắn chết, một chút cũng không.
Vận mệnh nếu đã có thể sáng tạo vậy thì cũng có thể thay đổi.
Hắn là yêu tinh thì có gì quan trọng? Không chừng mấy năm sau lại có ma tinh xuất hiện thì sao, không phải đáng sợ hơn hắn rất nhiều sao?
Phải, bàn tay của hắn đã dính rất nhiều máu, nhưng tất cả những người nơi đây có bàn tay ai là sạch sẽ đâu?
Ngay cả bản thân tôi, sợ cũng không phải.
Thượng Quan Thiên giật mình dừng lại, tức thì hét lên: “Ngươi cho ngươi là ai? Ngươi dám ra lệnh cho trẫm?!”
“Ta không ra lệnh cho đệ, ta chỉ là… cầu xin đệ. “ Tôi nháy mắt vài cái, hy vọng đứa nhỏ này sẽ niệm chút tình cũ. Cho dù tôi không phải là hoàng tỷ đã ở cùng hắn hơn mười mấy năm, nhưng sau khi tôi đến thế giới này, Tôi đối với hắn thật sự là như đối với em ruột của mình! Vì hắn thanh lọc triều đình là tôi, vì hắn tuyển phi là tôi, vì hắn giao ra đại quyền giám quốc là t