Thượng Quan Thiên tức đỏ mắt, cả giận nói: “Này… ngươi…”
Mộ Dung Uyển cười khẽ một tiếng ngắt lời hắn, cô ta duyên dáng bước đến bên cạnh Đông Phương Cửu, cười nói: “Cửu ca ca, hôm nay ngủ có ngon không?”
Mọi người đều bị một câu hỏi không liên quan này của Mộ Dung Uyển thu hút.
Đầu tiên mọi người có lẽ là thật sự cần thư giãn một chút thần kinh đang bị căng thẳng.
Không đợi Đông Phương Cửu có phản ứng nào, Mộ Dung Uyển lại chuyển hướng nhìn về phía tôi, cười yếu ớt hỏi: “Lăng tỷ tỷ có biết món điểm tâm kia có tên gọi là gì không?”
Tôi ngây ngốc mà lắc đầu, có chút ngỡ ngàng, có chút… kinh hãi…
“Ha ha, Uyển nhi đặt cho nó một cái tên rất hay.” Dừng lại một chút, đôi mắt đẹp quét qua đám người dừng lại ở gương mặt không chút biểu tình của Đông Phương Cửu, sâu thẳm mà nói: “Triền mộng.”
“Triền mộng!” Tiếng thét kinh hãi này là của Khanh Trần đang đứng dưới Thần Chỉ đài, đôi mắt của cô ấy nhìn chằm chằm Mộ Dung Uyển, hận không thể bắn xuyên qua khuôn mặt đó.
“Lăng tỷ tỷ nếu không rõ có thể hỏi Ma Y đại nhân nha, ngày ấy Uyển nhi đến Ma Y quán là muốn cầu xin Ma Y đại nhân, Ma Y đại nhân lại rất vui vẻ mà cho Uyển nhi mà.” Mộ Dung Uyển cười, càng cười càng làm cho người ta thấy sợ hãi, “Người mà Lăng tỷ tỷ muốn bảo vệ thật là nhiều~~ Uyển nhi hình như muốn nhìn xem khi Lăng tỷ tỷ hận một người thì có bộ dạng như thế nào đâu.”
“Mộ Dung Uyển…” Lần đầu tiên tôi gọi thẳng tên cô ta, “Cô có ý gì?”
“Đã nói rồi đó, tỷ hãy hỏi Ma Y đại nhân đi, ha ha, không ai hiểu biết hơn Ma Y đại nhân về ‘Triền mộng’ đâu, nói không chừng…”
Ánh mắt nhẹ nhàng hướng Khanh Trần đang tức giận không thể kiềm chế: “Nói không chừng, Khanh Trần tỷ cũng biết rõ đó.”
Tôi xoay người nhìn chằm chằm Yến Tứ Phương, hỏi từng chữ từng chữ một: “Triền mộng là có ý gì?”
Yến Tứ Phương nhìn tôi cười, “Chính là một loại độc dược rất mỹ diệu, chẳng qua độc này không có thuốc giải mà thôi.”
“Lăng tỷ tỷ không biết sao, là tỷ, là tỷ đã giúp Uyển nhi hoàn thành tâm nguyện đó. Ha ha…”
Điểm tâm… Triền mộng…
Là tôi… là tôi… tôi làm cái gì?
“Nếu không phải là Lăng tỷ tỷ tặng, Cửu ca ca làm sao dễ dàng mà ăn vào chứ.”
“Ai nha, Lăng tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Như thế nào lại ngây ngẩn cả người? Tỷ tỷ có nếm thử chút điểm tâm hay không? Hương vị quả thật không tồi, Uyển nhi vẫn còn lưu lại nửa đĩa đâynày.”
“Lăng tỷ tỷ còn muốn che chở cho hắn sao? Che chở Ma Y đại nhân? Tuy nói Uyển nhỉ là người xin độc, nhưng độc dược lại do Ma Y đại nhân ban cho nha, Uyển nhi dám chắc là Ma Yđại nhân biết Uyển nhi muốn đem thuốc này đối phó ai, lại nói, mắt xích quan trọng nhất vẫn là tỷ tỷ…”
“Câm miệng —” Đông Phương Cửu, đôi mắt phượng hận không thể róc thịt Mộ Dung Uyển, miệng lạnh lẽo phun ra hai chữ.
Thân hình Mộ Dung Uyển cứng đờ, run rẩy nhìn lại Đông Phương Cửu.
Lập tức bốn phía đều im lặng, không biết đã trầm mặc như vậy trong bao lâu, Yến Tứ Phương ở bên cạnh tôi bỗng nhiên cười hỏi: “Cô chẳng phải cũng muốn ta chết? Hiện tại có phải là cô hận muốn chết không?”
Bị lời nói của hắn làm kinh ngạc, dần tỉnh táo lại.
Tôi nhìn hắn hỏi: “Triền mộng không có thuốc giải?”
Yến Tứ Phương gật đầu cười.
Trong lòng bỗng chốc không có cảm giác, như là chết lặng, nhưng quả thật không phải nỗi đau thật sự.
Tôi nhìn qua Đông Phương Cửu, ánh mắt tên ngốc này có chút tránh né tôi, tôi trừng mắt liếc hắn một cái, hắn mới nhìn tôi cười cười, tôi nói: “Khi mọi chuyện ở đây kết thúc, ta sẽ cùng tên ngốc nhà ngươi trở về.”
Đông Phương Cửu cười, cặp mắt phượng trong trẻo ngời sáng, hắn gật đầu: “Được.”
Mặc kệ là chuyện gì, em sẽ cùng anh gánh vác.
Nghe được câu trả lời của Đông Phương Cửu, tôi nhìn qua Thiên Thiên đã phẫn nộ đến cực hạn: “Nghe lời nói của tỷ tỷ, thả Yến Tứ Phương.”
Thượng Quan Thiên trừng to hai mắt, đưa tay chỉ về phía tôi: “Ngươi không phải là tỷ tỷ của ta! Ngươi không phải! Dựa vào cái gì mà nói với ta như vậy? Không được nói chuyện với ta như thế!—” Lửa giận cuối cùng bùng nổ, không thể ngăn cản, “Phóng tiễn! Nghe lệch trẫm phóng tiễn — trẫm không muốn thấy ngươi — không cần —”
Trong nháy mắt, phản ứng của mọi người là ngây ngốc, khi hoàn hồn lại nhìn lên trời đã thấy cơn mưa tên.
Khoảnh khắc này, không ai biết đã xảy ra chuyện gì, mà tôi cũng chỉ là cảm giác được Yến Tứ Phương dán vào lỗ tai tôi hỏi: “Côkhông muốn ta chết sao? Cho dù như vậy cũng không muốn?”
Tôi nhớ rõ tôi không nói gì cả, căn bản là không kịp, chỉ là có vẻ như hơi hạ cằm xuống, không biết có được xem là gật đầu không, bởi vì cằm tôi đập vào cái bàn bằng đá cẩm thạch lạnh như băng của Thần Chỉ đài.
Tiễn theo gió bay tới, mang theo hàn khí, bay vèo vèo tứ phía bên thân tai của tôi, rơi rất nhiều trên người tôi. Nhưng tôi không hề cảm thấy đau đớn, bởi vì trên thân tôi có một người hoàn toàn đem tôi bao bọc lại, bàn tay hắn gắt gao đặt trên lưng ta, các đầu ngón tay theo khe hở của bàn tay xuyên qua, mười ngón nắm chặt lại.
Người đó cười ở bên tai tôi, nụ cười càng lúc càng mỏng manh.
Tôi cảm thấy được có rất nhiều chất lỏng ấm nóng chảy ra, làm ướt quần áo tôi, tôi nghĩ đó nhất định có màu đỏ thật đỏ, chỉ không biết là có đỏ hơn màu quần áo của tôi không.
Ánh mắt nhìn chằm chằm trên mặt đất dần dần như mơ hồ, chất lỏng từ mắt nhanh chóng chảy xuống mặt, rất nhanh tạo thành một đường chảy qua cằm tôi dính vào bên môi.
Rất mặn, rất chát.
Không chút để ý, người nọ cười đến yêu nghiệt, hắn nói: “Đi Sinh Tử cốc đi.”
Đó là câu cuối cùng hắn nói với tôi.
Cũng là tiếng nói cuối cũng của hắn.
Yêu Tinh rơi xuống, như sao băng quét qua, cái gì cũng không lưu lại…