Trên trời dưới đất, quyết không xa rời [Đại kết cục]
Mũi lờ mờ ngửi thấy tràn ngập mùi vị thuốc sát trùng, bên tai vang lên văng vẳng tiếng khóc, nặng nề đè nén. Tôi cảm giác được hai má có chút ẩm ướt, rồi hoảng hốt nhận ra, người khóc kia hình như là tôi. Dần dần, tôi nghe rõ tiếng thổn thức ẩn trong tiếng khóc, vừa lo lắng, vừa không biết làm gì, mang theo sự khẩn trương cùng kích động.
Thanh âm rất quen thuộc, quen thuộc đến nỗi khiến nước mắt tôi không thể kìm nén, càng thêm nóng bỏng.
Tôi biết, tôi đã trở về.
“Lam Nhan Lăng! Mày làm sao vậy! Mau mở mắt ra cái đồ bại hoại! Ối, Bác sĩ! Bác sĩ —cô ấy, cô ấy đã tỉnh — Có ai không! Y tá!—MD có thể nhanh lên không! Người chị em của tôi, cô ấy đau đến phát khóc nè!”
Tôi thầm cười khổ trong lòng. Lâm Nhược Mai vẫn như xưa, nghĩ sao nói vậy. Ở bệnh viện mà lại la ó um sùm.
Một trận hỗn loạn, ống nghe lạnh lạnh áp vào trên ngực của tôi, làm cho tôi giật mình một cái. Cánh tay, chân, mí mắt không chỗ nào được buông tha, giày vò nửa ngày mới yên tĩnh.
Qua một lát, tôi rốt cuộc cũng gom đủ khí lực chậm rãi mở to mắt. Không có ánh sáng chói mắt, cả phòng bệnh bao phủ bởi một tầng sáng mờ nhạt, tôi đưa tay sờ soạng trên mặt mình một phen……
Chậc chậc, khóc thật là thảm thiết.
Tôi hết khóc lại cười, lúc này mới nghiêng đầu đón nhận ánh mắt của Lâm Nhược Mai bởi vì ngạc nhiên mà đang trừng lớn.
“Hi — Mai — đã lâu không gặp.” Khóe môi cong lên một cái, tôi hiểu rằng đây nhất định là nụ cười nhợt nhạt, nụ cười này thực ấm áp.
Hai hốc mắt Lâm Nhược Mai như ẩn như hiện dâng đầy nước mắt, môi run rẩy, mắng câu: “Con nhỏ này, rốt cuộc là sao hả! Nấu nước sôi mà mày không biết phải tắt bếp à?! Nếu không phải hệ thống báo cháy trong bếp của mày vẫn chưa hỏng thì ngay cả mạng nhỏ cũng không còn! Con nhỏ mày có biết hay không…..” Nói xong, nước mắt liền theo khóe mắt chảy xuống, hít hít cánh mũi, lại trừng mắt nhìn cái đứa ‘điếc không sợ súng’ là tôi, nó lại nói: “Mày lúc nào cũng khiến cho mọi người không thể yên tâm? Mày có biết nếu chú dì biết được mày thế này…… Ai……”
Lâm Nhược Mai sửng sốt, lại liếc trừng tôi một cái, “Cái đồ BT mày còn biết nói lời cảm tạ à, xí —” Rõ ràng là ánh mắt khinh bỉ song khóe môi cũng không tự giác cong lên một chút.
……
Tôi đã trở về, một năm qua đi kia, từng biến cố, đau khổ cùng hạnh phúc cùng lắm chỉ là giấcmộng Hoa Tư.
Tỉnh mộng, mọi thứ đều tan biến.
Tôi càng trở nên trạch 0, trừ bỏ một tuần một lần đi mua đồ ăn căn bản không ra khỏi nhà, ngay cả sở thích mua sắm ngày trước cũng không còn, báo hại cô bạn Lâm Nhược Mai vừa định chế giễu tôi tiết kiệm, nhưng tôi lại ở dướisự kinh ngạc vô cùng của mọi người mà thay đổi phòng ở.
0 Trạch: Suốt ngày ở nhà.
Từ nhà trọ ở nội thành chuyển đến biệt thự nơi ngoại thành.
Lâm Nhược Mai cho rằng tôi bị kích thích nên càng thêm tiêu tiền mà không hề cố kỵ. Trên thực tế, nhà tôi chỉ là cái sân không lớn lắm ở nơi đó. Trong sân, tôi còn trồng đủ loại thúy trúc 0.
0 Thúy trúc: Trúc xanh.
Lâm Nhược Mai trêu tôi cũng bắt đầu để ý phong thủy bát quái, còn cười nhạo tôi bởi vì một lần trúng độc khí than liền từ đứa ngốc tùy tiện qua đường lười nhìn trái phải trở nên luyến tiếc tính mệnh mà hiểu được nên biết chăm sóc bản thân.
Tôi cũng chỉ cười trừ.
Tôi nhớ rõ, tôi đã từng hỏi qua một người, vì sao thích màu xanh biếc, người nọ nói bởi vì đó là màu xanh của trúc. Tôi lại hỏi, vì sao thích trúc, người nọ cười nói bởi vì trúc rất chung tình.
Tôi còn nhớ rõ người nọ nói: Trúc sống trăm năm, lại chỉ nở hoa một lần, hoa lạc trúc tử 0.
0 Hoa tàn trúc chết.
Tôi cũng không nhớ rõ ngay lúc đó tâm tình của tôi như thế nào, chỉ còn nhớ mang máng bóng tôi chiếu vào trong mắt người nọ, cười đến khổ sở.
Một câu nói, giống như ma chú, luôn quanh quẩn bên tai: Tâm như lục trúc, cuộc đời vô tận, chỉ vì một lần, hoa tẫn tán đi 0, tâm liền đã chết……
0 Hoa tàn bay đi.
Chết tâm là gì, tôi không rõ, nhưng là tiểu thuyết gõ rồi lại tắt, tắt rồi lại mở, thật sự đã ngừng nửa năm rồi.
Không lòng dạ nào viết chữ, không lòng dạ nào ngược người.
Người mẹ kế có thể ngửa mặt lên trời cười to lúc trước kia hình như đã mất, bản thân cô bây giờ chỉ còn là một cái ảo ảnh, mà con người thật thì đã chết ở cái nơi kia, chỉ là chưa chết ở trong lòng người nào đó.
Lâm Nhược Mai đẩy cửa bước vào, thanh âm như sấm, “Lam Nhan Lăng mày là cái đồ vô lương tâm, nghỉ ngơi hơn nửa năm nửa chữ cũng không có, ngược văn ‘Tứ phân thiên hạ’ của mày kia không phải đã sớm viết xong sao, tại sao vẫn xoay quanh cái phần nơi trước khi màybị đâm chết? Hả?!”
Mũi chân tôi hơi hơi dùng lực, ghế xoay chuyển một cái liền đối mặt với một ánh mắt chất chứa đầy oan ức.
“Hôm nay không phải dừng ở chỗ đó.” Tôi cười ảm đạm.
“Sao?” Lâm Nhược Mai lúc này mới có chút ý cười, nâng cằm đi đến bên người tôi nhìn chằm chằm màn hình máy tính, giả vờ như có chút không để ý, nhẹ nhàng trượt chuột kick vào link tựa ‘Tứ phân thiên hạ’. Vài giây trầm mặc đầy quỷ dị, tiếp theo chỉ là tiếng kêu ức chế không được của cô nàng, chấn động khiến tôi không thể không dùng sức trượt ghế xoay rời xa‘tâm địa chấn’.
“Sao lại thế này? Hai mươi tám chương sau đâu? Lam Nhan Lăng!!!!” Tôi bị người nào đó bắt lấy bả vai không ngừng lay động, tôi mông mông lung lung cảm thấy cứ như vậy có thể sẽ khiến não chấn động, “Nói cho tao biết tại sao đi?! Hai mươi tám chương sao chỉ còn lại một nửa?! Mày đem văn chương để hết ở chỗ nào vậy?! Nói mau! Bằng không tao thật sự bóp chết mày! Thật sự đấy!!!!”
Tôi nhẹ nhàng hất tay nó ra, bình thản như trước nhìn nó cười cười: “Xóa rồi!”
Hoảng hốt, tôi như cảm thấy được sau khi Lâm Nhược Mai liếc tôi một cái liền sẽ hôn mê luôn, tôi từ ghế đứng lên chạy nhanh đến đưa tay đỡ nó. Mặc kệ nói như thế nào nó cũng là bạn bè tốt của tôi nhiều năm, nếu không cứu cũng không có thể để cho nó chết ở nhà tôi được.
“Mày — mày —” Lâm Nhược Mai đúng là run run rẩy rẩy nói được hai tiếng, không chút khí lực.
Tôi đỡ cô nàng đến ngồi lên sô pha cạnh tường, lại bưng tách trà bưởi pha mật ong đang uống dở đưa cô nàng, “Nào, hạ hỏa nhanh lên. Tuổi còn trẻ thế mà lại có thể tức giận kinh thế.” Tôi cười cười, đem cái chén đặt vào trong tay cô nàng.
Nó hoàn hồn, một tia mãnh liệt nhìn chằm chằm tôi, đem tách đặt bừa lên bàn trà thủy tinh, sững sờ hỏi: “Lăng, mày có chuyện gì phải không? Tại sao tao lại cảm giác được nửa năm nay mày không được bình thường. Nhìn mày giống……” Nó do dự nửa ngày, mới nửa giận dữ nói: “Mày có còn là cái đứa ‘mỗ Lăng vô lương đến vô tâm vô phế’ mà tao quen biết không!”
Tôi cười cười: “Làm sao vậy? Mẹ kế vô lương không thể nghỉ ngơi sao? Mỗ Lăng tao chính là mẹ kế vô lương ngược người khác, cũng không phải là mẹ ruột bị ép gõ chữ tự chịu ngược.” Thấy nó không có hứng thú đối với tách trà bưởi tôi đưa, tôi tự mình cầm lên uống. Thầm nghĩ, nước mình pha cũng không tệ lắm.
Thời điểm tôi giương mắt lên lần nữa, Lâm Nhược Mai vẫn như trước không thể tin, đôi mắt xuất thần nhìn chằm chằm tôi: “Mày nói cho tao biết đi mày lại phát điên cái gì vậy, mày trồng trúc đầy sân là chuyện gì? Cái con nhỏ như mày nuôi cái gì chết cái đó, đến cả bản thân mình cũng không thể nuôi sống được, sao lại phí nhiều tâm tư mà đi chăm trúc? Mày là cái đứa cuồng mua sắm, một ngày không đi dạo phố càng quét hàng hóa liền khó chịu làm sao lại đồng ý chọn cái nơi cách xa trung tâm thương mại để ở? Đừng nói với tao bởi không khí tốt lành, con nhỏ mày chính là cái đứa bởi vì không khí tốt lành sẽ không đi mua sắm sao?!”
“Mày rốt cuộc bị sao vậy hả….. Lăng……”
Nó cuối cùng than nhẹ một tiếng, khiến cho trong lòng tôi có một tia hơi hơi dao động, tôi quay đầu, không dám nhìn nó, một lát sau, mãi đến thời điểm tôi đem nước trong tách uống đến một giọt cũng không còn, tôi mới mở miệng, tôi nói: “Mai, tao đã yêu một người.”
Lâm Nhược Mai đầu tiên là trố mắt, líu lưỡi, tiếp theo dường như hiểu rõ bật cười, vỗ vỗ vai tôi, thảnh thơi nói: “Hèn gì, hèn gì kêu mày đi gặp anh tao mày không chịu đi, nhớ trước đây mày rất say mê anh ấy nha……”
Tôi có chút dở khóc dở cười, hất rơi cánh tay khoát lên vai tôi, chống lại ánh mắt của nó, tôi há mồm, tôi muốn nghiêm túc nói với nó là tôi thật sự đã yêu một người, một người có thể không quan tâm bản thân bất chấp tất cả bảo hộ tôi, người kia chính là……
Song cuối cùng tôi chỉ lựa chọn nở nụ cười nhàn nhạt, thay đổi tư thái nói: “Cái ông anh yêu nghiệt của mày không phải là người tao có thể thu nhận được.”
“Ai nha tao hiểu mà, tính tình của anh trai tao……” Nó dừng lại, tức khắc khó phát hiện, mắt hiện lên một tia bối rối, sửa lời nói: “Bộ dạng vô đối không giống người thường như anh trai tao thật là chịu không nổi…..” Cho dù mắng, Lâm Nhược Mai cũng không dám dùng từ ngữ vô đối để hình dung anh trai nhà nó, cho dù trong tình huống anh trai nó không có ở đây cũng vậy.
Tôi nở nụ cười ở trong lòng. Con nhóc kia vẫn là trước sau như một sợ hãi anh trai nó nha.
Qua một lát Lâm Nhược Mai giống như sực nhớ tới mục đích cuối đến đây lần này, lại trợn tròn ánh mắt hỏi tôi: “Sao mày lại đem tiểu thuyết xóa hết, thấy không hay thì chỉnh sửa lại cho hoàn chỉnh, là mày nổi điên xóa đi hả?”
Tôi liếc mắt nhìn nó một cái, cười cười, đầu chuyển hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy khắp sân vườn toàn là thúy trúc, tâm trạng rốt cuộc cũng trở nên tốt hơn, hình như có thể nhìn thấy người kia đã ở chỗ sâu trong vườn thúy trúc, cười với tôi…
Tôi nhẹ nhàng mà nói: “Tao muốn viết lại một cuốn nữa, viết về một mẹ kế vô lương tâm xuyên qua đến trong câu truyện ngược văn của chính mình.”
Lâm Nhược Mai, giật mình sững lại.
……
Ba tháng sau.
Lâm Nhược Mai vội như cơn gió chạy vào sân nhà tôi, trong tay quơ chính là bản thảo kết thúc tuần trước tôi giao cho cô nàng.
“A a a — Lăng à, rốt cuộc cũng được xuất bản.”
Tôi nhìn Lâm Nhược Mai đang phô diễn sự điên cuồng khịt mũi, khinh thường liếc nhìn nó một chút rồi tiếp tục tưới nước lên cây trúc bảo bối của tôi.
“Này, tao đang nói chuyện với mày đấy, con người mày thế nào vậy, chưa gì đã giở bệnh ngôi sao rồi.”
Tôi buông thùng, xoay người nhìn nó: “Cũng không phải lần đầu tiên xuất bản tiểu thuyết, mày kích động cái gì thế, không phải là người ta cho mày chừng này chứ?” Hai tay tôi thủ thành hình chữ bát (八). Ý là cho dù người ta có cho mày 8% nhuận bút cũng không nên bày ra cái dáng vẻ như thế, cũng không đủ cho mày. Haha, cũng không đủ tiền cho một cái 2.55 0 củamày mà.
0 2.55: Nhãn hiệu túi xách Chanel.
Lúc này đổi lại Lâm Nhược Mai cười nhạt xem thường. Nó quan sát tôi từ đầu đến chân, nhìn đến mức khóe miệng tôi co rút, nó mới từ khịt mũi khinh thường hừ một tiếng: “Cho nên mới nói mày là đứa trời không cho khả năng buôn bán, bộ mày nghĩ chỉ cần ăn cái nhuận bút của mày, có thể sống tạm sao? Có thể mua túi xách sao? Có thể mua xe phong cách sao? Có thể……”
“Ngừng lại đi quý cô.” Tôi đứng thẳng dậy, chạy nhanh bịt miệng bà cô này lại, tôi thực không chịu nổi người này.