ng……” Lâm Nhược Mai ngược lại khônghề thấy phiền, sáp lại đây còn ôm lấy tôi, giống như một cô gái thẹn thùng! Trong nháy mắt tôi như bị sét đánh hỗn độn. Một phen vừa đẩy nó, vừa nói: “Tao chỉ yêu người khác phái thôi!”
Lâm Nhược Mai khóe miệng như co rút, phỉ nhổ tôi một ngụm, còn chỉnh vuốt quần áo vừa bị tay tôi lôi kéo, cả giận nói: “Lão nương tao cho dù ngày nào đó biến thành T cũng sẽ không coi trọng mày! Mày hãy chết phần tâm này đi!”
Tôi ấn thắt lưng cười lớn: “Cứu mày? Cái dạng như mày mà còn muốn làm T? Cười chết chị đây……”
Trên mặt Lâm Nhược Mai một hồi đỏ một hồi trắng, tức giận trực tiếp đem bản thảo némvào người tôi, giống như đang ở nhà mình mà chạy vào trong phòng tôi.
Tôi thoải mái bưng chén trà đến bên cạnh nó ngồi xuống, lộ ra nụ cười thanh nhã, nói: “Lâm đại quản lí rốt cuộc có thể nói cho kẻ hèn này biết rốt cuộc là tao có được vận hên gì không?”
Lâm Nhược Mai bĩu môi, đoạt cốc nước trong tay mà tôi tự rót cho mình uống, nhấp một ngụm nhỏ, bộ dáng đóng kịch, nói: “Tập đoàn Dịch thị coi trọng tác phẩm của mày.” Nhướng nhướng lông mày, thần bí cực điểm, “Tao nói cho mày biết một con số —” Cô nàng so vai một cái, thần sắc cao ngạo, ngón tay ngay tại trước mắt tôi quơ qua quơ lại, đến chóng mặt.
Tôi không biết tập đoàn Dịch thị là cái quái gì, nghe có vẻ lai lịch không nhỏ, song bình thường đều là ‘đứa bạn xấu’ của tôi đây đem bản thảo trực tiếp đưa đến nhà xuất bản, sao bây giờ lại đưa tới tập đoàn đó chứ? Trong lòng có chút nghi hoặc, có điều xem ra trả tiền thực không ít, ít nhất có thể làm cho con nhỏ bạn xấu là đại diện trên danh nghĩa đang đứng bên cạnh tôi mua được túi rồi, bằng không nó cũng sẽ không có nét mặt toả sáng như thế.
Tôi cười nói: “Đừng nói với tao là trả mười vạn nha.” Một quyển sách tôi bán có khi nào quá mười vạn, bình thường là hai vạn, không thì ba bốn vạn là cao nhất rồi. Đừng nói là trải qua một lần xuyên qua kỳ lạ, những hồi ức tôi viết cũng đáng giá tiền?
Ha hả, tiền của tôi sắp đến rồi?
Vậy còn tình yêu của tôi đâu?
Lâm Nhược Mai khóe môi giờ phút này cười đến sắp trở thành yêu ma rồi, giống như nó đang chờ tôi nói ra một con số không thực tế vậy. Tôi mới vừa sửng sốt thất thần, tay đã bị nó vạn phần kích động nắm chặt, nó nhìn vào mắt của tôi, tôi cũng nhìn mắt của nó, từ trong mắt nó tôi phảng phất thấy được dường như không phải cái bóng của tôi, mà là cây rụng tiền đang rơi lá.
Trong lòng thoáng chốc run lên.
“Lăng! Là một trăm vạn! Một trăm vạn đó!”
Lúc này đến lượt tôi ngất.
……
Một tháng sau.
“Tao nói rồi tao không đi.” Tôi hướng máy tính lốc cốc gõ chữ, mặc kệ cái vị phía sau kia đang nhe răng nhếch miệng, chính là người nào đó bán bạn cầu vinh.
“Lăng~~~” Kế này không thành thì ta bày kế khác.
Lâm Nhược Mai hận không thể đem đầu áp trên cánh tay của tôi.
“Đừng ồn, con mèo bệnh nhà mi!” Không phản ứng lại nó, tôi đóng laptop lại xoay người ra khỏi thư phòng.
“Lam Nhan Lăng đừng quan tâm tới mấy cây trúc của mày nữa được không! Chẳng lẽ tiền đồ của đứa bạn thân duy nhất trong cuộc đời của mày lại không quan trọng bằng mấy cây trúc nhỏ kia sao!” Lâm Nhược Mai ở phía sau tôi rống lên.
Tôi tắt vòi nước, đem thùng tưới nước nhấc lên, mắt lạnh nhìn nó, nói: “Tao đã sớm nói với mày, tao sẽ không tham gia bất cứ ngày hội ký tên nào, càng không có tâm tình tiếp ông chủ lớn của Dịch thị ăn cơm, cũng không có tâm tình gặp ca sĩ kiêm đại minh tinh điện ảnh và truyền hình. Lâm Nhược Mai, tao đều đã nói trước với mày rồi, mày làm như vầy là đang ép tao đó.” Mang theo thùng nước đi đến trong sân, cẩn thận tưới từng gốc thúy trúc.
Lâm Nhược Mai đăm đăm nhìn tôi trong chốc lát, yên lặng quay trở lại phòng, lúc trở ra đã mặc áo khoác, thời điểm nó đi qua ngang người tôi, tôi bất đắc dĩ thở dài, lầm bầm một câu oán giận: “Bạn thân chính là dùng để bán đứng.”
Lâm Nhược Mai tựa như không nghe thấy, không có nửa giây dừng lại, rất nhanh khuất khỏi tầm mắt tôi.
……
“Lâm tỷ, Lăng Đại rốt cuộc có tới không, đã là một giờ năm mươi phút, còn khoảng mười phút nữa là đến giờ ký sách bán rồi.” Trợ lý Tiểu Trần gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, chốc chốc lại vương đầu liếc trộm dãy người mê sách xếp hàng từ sớm chờ ký tên, tâm trạng không thể chỉ dùng hai chữ ‘không yên’ để hình dung.
Lâm Nhược Mai cười cười, vẻ mặt bình tĩnh:“Tiểu Trần cậu cùng ‘Đông Phương Cửu’ kia xác định lần nữa, đừng đến lúc đó nhầm thời gian lên sân khấu.”
Tiểu Trần sửng sốt, vội chộp lấy tay áo Lâm Nhược Mai, khó xử nói: “Lâm tỷ, tôi không thể xử lý được chuyện của Dịch đại soái ca, thân phận tôi mà đi sẽ bị trực tiếp bị giết, vẫn là ngài già hơn đi đi —”
Lâm Nhược Mai khóe miệng run rẩy, oán thầm ở trong lòng: Cậu mới già á, cả nhà cậuđều già! Song ngoài miệng lại nói: “Cũng được, tôi đi cùng anh ta xác định lại thời gian, cậu ở đây chờ Lăng.” Lâm Nhược Mai nâng lên cổ tay nhìn thoáng qua, “Phỏng chừng còn khoảngsáu phút nữa cô ấy sẽ đến.”
Tiểu Trần hai tay giao nhau vẻ mặt sùng bái nhìn theo Lâm Nhược Mai rời đi, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng hạ xuống.
……
Lâm Nhược Mai rất có lễ phép gõ cửa ba tiếng, cách một lúc phòng nghỉ rốt cuộc có động tĩnh, Lâm Nhược Mai tưởng là trợ lý Dịch Việt, lại không nghĩ rằng người mở cửa chính là thư ký của Dịch tổng tài.
Có điều thư ký tổng tài chỉ đem cửa đẩy ra một khoảng vừa người, trong mắt mang theo vài phần xin lỗi nói: “Dịch tổng đang nghỉ ngơi, Lâm tiểu thư có chuyện gì có thể nói với tôi.”
Lâm Nhược Mai thoáng có chút xấu hổ,nhưng liền vội đổi thành tươi cười thân thiết, nói: “Tôi không ngờ Dịch tổng sẽ đến, quấy rầy thật sự là ngượng ngùng. Tôi đến tìm trợ lý Phương để xác định thời gian Dịch Việt lên sân khấu.”
Thư ký nở nụ cười nhợt nhạt, thực khách khí nói: “Lâm tiểu thư yên tâm, hai giờ rưỡi lên sân khấu, tất cả đều đã được chuẩn bị thỏa đáng.”
Lâm Nhược Mai ngượng ngùng gật đầu, khách khí hai câu liền rời đi.
Đúng vậy, Dịch Việt, em trai tổng tài tập đoàn Dịch thị, sao lại có thể không để cho anh hai nhà mình chút mặt mũi, cho dù có mang tiếng là yêu đương lăng nhăng cũng sẽ không dám không đem lời nói của anh hắn để ở trong lòng. Lăng chính là được công ty giải trí thuộc tập đoàn Dịch thị sắp sửa thu dụng làm biên kịch.
Lâm Nhược Mai cười bản thân đa tâm. Chẳng qua, chỉ là tại sao tổng tài Dịch thị lại tự mình đến ILE ngày hội ký bán sách?
Áp chế nghi vấn trong lòng, Lâm Nhược Mai bước nhanh hướng hiện trường ký bán sách đi đến.
Cuối đầu, vành nón ngăn trở tầm mắt, gần như có thể nhìn thấy khóe môi hơi hơi gợi lên nụ cười, tay phải nắm bút càng không ngừng kí tên.
Tự tôi cũng cảm giác mình giống như một cái máy. Cả cánh tay đều tê cứng hết.
Cảm thấy phía sau mình có người dựa vào, hơi hơi nghiêng đầu nhìn, chính là đứa bạn xấu bán đứng chị em, không tiếng động trừng mắt liếc nhìn Lâm Nhược Mai một cái, cũng không biết ánh mắt bị mũ che khuất có thể truyền đi sự phẫn nộ tràn ngập trong lòng tôi không.
Lâm Nhược Mai cúi người tiến đến bên tai tôi, hạ giọng nói: “Biết ngay là Lăng nhà tớ đối với tớ tốt nhất. Ha ha, lát nữa có sự bất ngờ dành cho mày, mày cần phải ‘phối hợp’ thật tốt nha —”
Tôi sửng sốt, tay cũng không ngừng, đưa ra một quyển lại tiếp nhận một quyển ký tên.
“Sao mày lại ăn mặc như một cái cây xanh biếc? Mày từ lúc nào lại thích màu xanh biếc thế?”
Con nhóc kia còn đang lải nhải bên tai tôi, tôi thừa dịp lúc đưa ra cuốn sách dùng khuỷu tay huých nó một cái, nó mới ngượng ngùng rời khỏi tôi.
Nhất thời bên tai lại thanh tĩnh không ít.
Không biết qua bao lâu, ước chừng đã ký khoảng được nửa giờ, lặng lẽ giương mắt, hàng dài có vẻ không chỉ có không ngắn lại mà giống như đuôi rồng còn dài thêm vài phần.
Trời ơi, tôi ở trong lòng kêu rên một tiếng, bất đắc dĩ dùng tay trái nhu nhu cánh tay phải đã sớm tê cứng.
Lại là một quyển sách đưa tới trước mắt tôi, tôi bất đắc dĩ chìa tay cầm, lại không rút tay được. Kiên nhẫn của tôi sớm bị những tranh cãi ầm ĩ của đám người nơi ký sách làm hết sạch, nào có tâm tình rỗi hơi cùng kẻ quấy rối. Cũng không ngẩng đầu lên, tôi lạnh giọng nói: “Sách của ngài là không cần kí tên sao?”
Không ai đáp lời tôi, mà quyển sách kia như cũ đặt ở trước mắt tôi bất động.
Tôi ngẩng đầu, trong lúc nhất thời, sửng sốt.
Kính râm màu đen to đùng đặt trên cái mũi thẳng tắp, môi mỏng khẽ gợn lên, cái loại cảm giác này……
Đột nhiên, một cái túi hương màu xanh biếc đặt vào tay tôi. Mùi hương thoang thoảng làm kích thích cái mũi của tôi, trên túi gấm xanh biếc thêu chính là thúy trúc.
Tiếp theo, hắn nói: “Trúc sinh trăm năm, lại chỉ nở hoa một lần, hoa lạc trúc tử.”
Tôi bậy dậy khỏi ghế.
Trong lúc nhất thời, ngay cả đám người đang tranh cãi ầm ĩ cũng im lặng.
Tôi nhìn người nọ, người nọ cho dù vẫn còn bị che mất nữa khuôn mặt lại vừa trở nên chói mắt, túi hương cầm trong tay tản ra mùi thơm tựa như có thể câu hồn phách con người, nở nụ cười.
Cười to.
Đám người bắt đầu lao xao.
Những người mê sách ở đó nhìn quyển sách‘Giấc mộng Hoa Tư’ lại nhìn đến người, một màn trước mắt này thật là chấn động. Đây không phải là một màn ở chương cuối cùng cảnh Thượng Quan Lăng cùng Đông Phương Cửu gặp lại ở hiện đại sao.
Tiếng xôn xao trong đám người càng mãnh liệt.
Lâm Nhược Mai đứng ở góc sáng, cười đến thực vui vẻ. Cô cần chính là loại hiệu quả này, cho dù người mê sách cuối cùng biết là giả, nhưng sự xuất hiện của Dịch Việt Dịch đại soái ca đã mang đến cho họ sự rung động thật lớn. Huống chi nếu những người này biết Dịch đại soái ca sắp diễn vai nam chính vở kịch truyền hình được Lăng cải biên từ cuốn tiểu thuyết cùng tên ‘Giấc mộng Hoa Tư’, không biết sẽchấn động ra sao đây?
Còn chưa chờ Lâm Nhược Mai tự mình trong mộng đẹp tỉnh lại, cô đã bị tiếng kinh hô đồng thanh đám người mê sách làm xuất mồ hôi lạnh, tiếp theo bị một ánh mắt có thể giết người phóng đến suýt nữa dọa ngất.
Một mắt hướng đến cái người được kính râm che nửa khuôn mặt, hung hăng đem túi hương kỳ lạ vứt lên mặt hắn, phẫn hận trừng Lâm Nhược Mai vẫn còn bất động, lạnh lùng xoay người rời đi, không nói một lời.
Lâm Nhược Mai à Lâm Nhược Mai, khổ cho tao có người bạn thân là mày, mày thế nhưng lại tính kế tao như thế. Mày cũng biết, cái kiểu này gọi là thủ đoạn đẩy mạnh tiêu thụ mày bảo tao làm sao chịu nổi hả!
Tái hiện chương cuối ‘Giấc mộng Hoa Tư’?
Ha ha……
Mày thật đúng là biết đầu tư, mời Dịch đại soái đến sắm vai tên ngốc kia của tao. Song, đồ giả, đồ giả, cho dù diễn thật giống, mỗ Lăng taoở ánh mắt đầu tiên bị mê hoặc thì không lẽ ở ánh mắt thứ hai không thể nhìn ra được hắn không phải tên ngốc của tao sao?!
Tên ngốc……
Đông Phương Cửu cái tên ngốc này! Bà đây đã theo mong muốn của anh viết xuống tất cả những gì đã chúng ta trải qua, từng cái từng cái chưa hề thiếu sót, một cái nhăn mày cười củaanh bà đây đều dốc lòng nhớ rõ, mỗi một ngày so với mỗi một ngày nỗi nhớ càng thêm rõ rệt…