Khi ba người nhà Hà Hoa đến nhà Tôn Tuyết Mai cảm ơn, Tôn Tuyết Mai xem Hà Hoa là bạn thân thời con gái đón tiếp rất thân thiết. Không còn khúc mắc nên Hà Hoa cũng thấy Tôn Tuyết Mai vẫn thân thiết hiền hoà giống trước đây. Hai người cùng nhớ lại ký ức thuở chưa lấy chồng, nhắc lại không ít chuyện cũ. Có một số chuyện không tiện nói trước mặt cánh đàn ông, Tôn Tuyết Mai kéo Hà Hoa vào trong phòng vừa nói chuyện, vừa dỗ đứa con mới lên một của cô. Lúc Hà Hoa nhìn thấy đứa bé bụ bẫm thì thích ngay, quả thực rất thích. Tôn Tuyết Mai vui vẻ nói Hà Hoa và Trường Sinh cũng sinh con mau lên, nếu sinh con trai thì sẽ kết nghĩa huynh đệ, còn sinh con gái thì gả cho con cô làm vợ. Hà Hoa cũng không ngại ngùng gì mà còn rất vui vẻ, cô đã sớm nghĩ đến việc sinh con, nghe Tôn Tuyết Mai nhắc như vậy lại càng mong muốn hơn nữa. Hơn nữa bây giờ cô và Trường Sinh đã là vợ chồng thật sự, sang năm sau có lẽ cũng nên có trẻ con cho cô ẵm bồng.
Bên ngoài, Trình bổ đầu làm chủ nhà cũng rất nhiệt tình, nói chuyện chân trời góc bể với Đại Bảo, không hề có thái độ phách lối hay uy nghiêm của quan bổ đầu. Trường Sinh ngồi bên cạnh chỉ im lặng, ánh mắt lúc nào cũng nhìn người ta chằm chằm, mang theo sự phòng bị, còn hay lo lắng nhìn vào bên trong, giống như hắn nghĩ vợ mình có thể bị bắt mất không chừng.
Ba người ở lại nhà Tôn Tuyết Mai nửa ngày, sau bữa cơm trưa lại ngồi một lát rồi chào từ biệt vợ chồng Tôn Tuyết Mai trở về nhà. Trên đường về hai chị em bàn bạc nên nói dối cha như thế nào, về đến nhà đã gần nhá nhem tối.
Ba người đi vào sân rồi bước vào phòng cũng không có người đi ra, đến khi Đại Bảo gọi mấy tiếng, mới thấy nha đầu béo xốc mành cửa bước ra, trên mặt vừa sầu khổ vừa sốt ruột: “Mọi người đã trở về, nhị tỷ lại gặp chuyện không may rồi.”
Đại Bảo lập tức la lên: “Lại tên Vương Phúc Căn ngứa da gây sự phải không?!”
“Không phải Vương Phúc Căn … Là nhị tỷ …” Nha đầu béo muốn nói lại thôi, quay đầu nhìn vào trong phòng, lôi Đại Bảo ra ngoài mấy bước, nhỏ giọng nói, “Nhị tỷ bỏ trốn với người khác …”
“Hả?” Hà Hoa và Đại Bảo cùng kêu lên đầy ngạc nhiên, cả hai gần như không hiểu nổi chuyện gì, đứng sững sờ tại chỗ.
Nha đầu béo nói: “Hôm nay, mọi người mới đi không bao lâu, người của Vương gia trang đã tới, bảy tám người nói năng hung dữ, hùng hổ hăm dọa người khác. Vương Phúc Căn và anh cả của gã tới, nói là nửa đêm hôm qua nhị tỷ bỏ trốn với người khác, đến nhà chúng ta đòi người.”
Đại Bảo vẫn ngạc nhiên, ngây người hỏi không ngừng: “Cái gì mà bỏ trốn, bỏ trốn với ai?”
Mặt Nha đầu béo đỏ mặt: “Bỏ trốn thì còn trốn được với ai, nghe nói là bỏ trốn với người đàn ông khác …”
Đại Bảo sửng sốt, đột nhiên trừng mắt hét lên với nha đầu béo: “Không thể nào! Nhị tỷ ta không phải loại người như vậy!”
Nha đầu béo sợ tới mức lui lại, cúi đầu mím miệng, tủi thân than thở: “Đó không phải do ta nói…”
Tim Hà Hoa như treo ngược lên, bỏ mặc bọn họ ở phía sau, một mình xốc mành đi vào nhà.
Cha Hà Hoa ngồi trên ghế ở gian ngoài, hàng lông mày nhíu lại giống như rất khó chịu, ngẩng đầu nhìn cô một cái, nặng nề hít thở không nói lời nào. Hà Hoa lại vào buồng trong, nhưng thấy mẹ cô ngồi xiêu vẹo trên giường ôm Tiểu Bảo gạt nước mắt, giống như có thể ngất bất kỳ lúc nào.
Trường Sinh cũng theo Hà Hoa vào buồng trong, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy nét mặt Hà Hoa cũng hiểu có chuyện không hay. Hắn ngơ ngác lại lo lắng bất an lần mò bước vào bên cạnh, tìm góc sáng sủa đứng gần Hà Hoa, mở tròn mắt nhìn cô chằm chằm.
Hà Hoa không để ý đến Trường Sinh, chuyện này làm cho cô mơ hồ, mịt mờ, trong lòng vừa sợ hãi vừa lo lắng. Cha cô đang nổi nóng, cô không dám nói chuyện với ông sợ chỉ đổ thêm dầu vào lửa, cũng muốn hỏi mẹ cô, nhưng mẹ cô chỉ ôm lấy cô mà khóc, vừa lo lắng lại vừa tức giận không nói rõ được mọi chuyện. Cũng may nha đầu béo đi theo Đại Bảo vào đến phòng, kể lại câu chuyện từ đầu đến cuối.
Buổi sáng hôm nay, ba người Hà Hoa đi không bao lâu, Vương Phúc Căn liền dẫn theo bảy tám người đến nhà cô uy hiếp đòi người, khẳng định rằng Hạnh Hoa bỏ trốn với gã đàn ông khác. Nói là sáng sớm hôm nay đã không thấy tăm hơi Hạnh Hoa, tìm khắp nơi cũng không có, sau đó có người cùng thôn, nói đêm hôm qua đi cùng con trai sang nhà người thân uống rượu về trễ, nửa đêm mắt say lờ đờ dường như thấy hai người lén lút bỏ đi. Một là người bán hàng rong trong thôn, người còn lại không nhìn thấy rõ, chỉ mơ hồ nhìn thấy thân hình mảnh mai nhỏ nhắn, còn ôm theo thứ gì đó giống như bọc đồ. Ngày hôm sau Vương Phúc Căn tỉnh rượu đi khắp thôn tìm vợ mới đột nhiên bừng tỉnh, nhớ lại người được mô tả hôm qua có thân hình rất giống Hạnh Hoa. Vương Phúc Căn nghe xong tức lồi mắt, liền kêu thêm mấy người trong nhà kéo đến nhà mẹ vợ.
Đám người đó làm ầm ĩ ở nhà Hà Hoa hơn nửa ngày, chửi bới trách móc. Cha Hà Hoa vốn không phải là người dễ bị bắt nạt, nhưng bị người ta nắm thóp trong khi mình chưa hề chuẩn bị gì, đành để cho đám người đó lục tung phòng ốc lên. Vương Phúc Căn không tìm thấy người, còn nói nhà chồng chị cả Hạnh Hoa ở cùng thôn, không chừng trốn bên đó, la hét ầm ĩ dẫn người đi tìm nhà Hà Hoa. Cha Hà Hoa bị mấy thằng nhãi ranh làm mất mặt vốn đã căm tức, vừa nghe nói muốn kéo sang gây sự với nhà thông gia, lửa giận bùng lên, cầm cái cuốc liều mạng với bọn chúng. Đám người nhà Vương Phúc Căn mới không kéo sang nhà Hà Hoa nữa mà ở lại nói chuyện phải trái, nhưng việc này vẫn chưa kết thúc.
Sau khi đám người Vương Phúc Căn bỏ đi, cha Hà Hoa ngồi luôn ở gian ngoài, mẹ Hà Hoa đi tới nói chuyện bị ông nổi điên lên mắng một trận. Mẹ Hà Hoa vốn đang ngạc nhiên pha lẫn lo lắng, tự nhiên bị mắng lại càng tủi thân, ôm Tiểu Bảo khóc lóc đòi chết hơn nửa ngày. Nha đầu béo cũng sợ hãi nhưng không dám đi khuyên cha Hà Hoa, chỉ ở bên cạnh an ủi mẹ chồng. Đến trưa tốt xấu gì cũng phải ăn cơm, nhưng không ai nuốt nổi, cơm canh nguội ngắt vẫn còn nguyên trên bàn cho tới bây giờ.
Hà Hoa và Đại Bảo nghe xong ngọn nguồn, tất cả đều choáng váng, cả gia đình từ lớn đến bé ái nấy mặt mày u ám như mây đen che phủ, không ai nói gì, mãi đến khi trời tối hẳn, cũng không người nào mở miệng nêu ý kiến. Mẹ Hà Hoa nghẹn ngào khàn khàn nhắc Hà Hoa và Trường Sinh về nhà trước. Hà Hoa lo lắng, lúc này không biết nên làm gì cho phải, chỉ khuyên mẹ cô thêm một lát, rồi cùng Trường Sinh về nhà.
Trên đường về nhà, trong đầu Hà Hoa lộn xộn, cô nghĩ đến chuyện tháng trước tới nhà Hạnh Hoa, lúc đó em gái cô nói không muốn sống nữa. Cô càng nghĩ càng sợ, chỉ sợ Hạnh Hoa không phải bỏ trốn, mà là tìm đến chỗ không người tự tử. Chỉ có điều cô chỉ dám suy nghĩ trong lòng không dám nói cho người trong nhà biết, mẹ cô đã khóc như sắp mất nửa tính mạng, nếu còn nghe những lời này, nửa mạng còn lại chắc cũng không còn. Cô chỉ mong lời của đám người Vương gia trang kia là thực, Hạnh Hoa đúng là bỏ trốn với người khác, tốt xấu gì cũng không tìm đến cái chết.
Biết là như vậy, nhưng bỏ trốn như vậy cũng là đường chết. Vài năm trước ở thôn bên cạnh có một người đàn bà bỏ trốn theo trai, chỉ mấy ngày sau đã bị bắt trở về. Người đàn ông trốn cùng bị đánh tàn phế, chịu không nổi liền bỏ mặc người phụ nữ kia ở lại một mình rồi bỏ chạy. Người đàn bà đáng thương kia bị nhà chồng đánh đập tàn nhẫn, nhà mẹ đẻ cũng không dám hỏi han, người ta nói thế đã nể tình lắm rồi, vào thời điểm vài năm trước quan phủ cũng mặc kệ, loại tội này đều phải bỏ rọ trôi sông. Về sau, người đàn ông bị cắm sừng đó lại cưới thêm người vợ khác, nhưng cũng không tha cho người đàn bà này, nhốt cô ấy lại sai bảo làm trâu làm ngựa. Cô ấy mới hơn hai mươi mốt tuổi mà đầu bạc trắng vì cực khổ, muốn thê thảm bao nhiêu có bấy nhiêu, sống không được vài năm thì chết.
Lúc ấy Hà Hoa mới mười lăm mười sáu tuổi, coi như đang nghe một câu chuyện ngày xưa, bây giờ không thể tưởng tượng nổi chính em gái mình lại đi theo con đường này. Trong lòng cô đầy mâu thuẫn, vừa mong Hạnh Hoa đừng bị tìm thấy, nhưng nếu thực sự tìm không được cô càng lo lắng. Không biết em gái đi theo người đàn ông như thế nào, ngộ nhỡ lại gặp phải loại khốn nạn, em cô chỉ có một thân một mình, ngay cả người để kể nỗi lòng đau khổ cũng không có, nhất là có chết ở bên ngoài thì người trong nhà cũng không biết…
Hà Hoa nghĩ đến đó liền rớt nước mắt, Trường Sinh đi theo bên cạnh cô, đã nửa ngày nay hắn vẫn không hé răng, lúc này thấy Hà Hoa khóc, càng sốt ruột hơn mở miệng: “Làm sao vậy? Sao lại khóc?”
Hà Hoa lau nước mắt lắc đầu không nói tiếng nào. Trường Sinh càng lo lắng kéo tay Hà Hoa, ôm chặt trong lòng bàn tay mình. Hà Hoa rất muốn đáp lại cho hắn một nụ cười thật tươi để an ủi, nhưng không thể cười nổi.
Hai người về nhà trời đã sắp khuya, phòng bà Tứ vẫn còn sáng đèn, Hà Hoa và Trường Sinh đi qua thưa lời. Bà Tứ nói trong bếp còn chừa phần đồ ăn cho hai đứa, bảo ăn xong thì mau nghỉ ngơi đi. Hà Hoa thấy nét mặt bà Tứ nhìn mình cũng đoán được bà đã biết chuyện. Nhưng mà, bảy tám thằng nhãi ranh ở thôn khác đến nhà cha vợ đánh nhau, người trong thôn cũng không có gì đáng tự hào để mà khoe mẽ.
Hà Hoa và Trường Sinh vào bếp, ngồi bên cạnh bếp đợi Trường Sinh ăn tối. Trường Sinh quả thật rất đói, đêm nay chưa có gì bỏ bụng nên càng đói hơn, thấy đồ ăn vội vàng và mấy miếng. Nhưng giương mắt nhìn lại thấy Hà Hoa chỉ ngồi ngẩn ngơ ra đó, hắn liền thả bát cháo, cầm một cái bánh bột ngô đưa cho Hà Hoa.
Hà Hoa thở dài: “Chàng ăn đi, ta không đói.”
Trường Sinh không biết phải làm sao, ngồi ngơ ngác, vẫn nhét cái bánh bột ngô vào tay Hà Hoa, chỉ nói: “Buổi tối không ăn gì, đói bụng sẽ bị bệnh.”
Hà Hoa miễn cưỡng nhận bánh bột ngô cắn hai miếng, trong lòng thật sự rất khó chịu, liền thả cái bánh bột ngô xuống, nói với Trường Sinh: “Chàng cứ ăn đi, ăn xong rồi thì về phòng ngủ, bát đũa này chàng cứ để đó, lát nữa ta xuống dọn sau.” Nói xong liền đứng dậy đi ra khỏi bếp.
Trường Sinh trơ mắt nhìn Hà Hoa vào phòng bà Tứ, sửng sốt một lát lại có chút cô đơn, cúi thấp đầu xuống.
Hà Hoa đi tìm bà Tứ, thầm nghĩ nói hết chuyện trong lòng với bà Tứ, xin bà cho ý kiến giúp đỡ cô. Dường như Bà Tứ đã đoán được Hà Hoa sẽ đến, vẫn để đèn sáng chờ cô, nghe cô kể hết mọi chuyện lo lắng trong lòng ra sau đó lại thở dài.
Hà Hoa tự trách: “Thật ra phải trách cháu, lần trước khi muội ấy tâm sự với cháu nên để ý, sau đó tuy nói cháu không lưu tâm là vì chuyện Trường Sinh, nhưng Trường Sinh cũng về mấy ngày nay… Là cháu không tốt, chỉ lo cho cuộc sống của bản thân mình, quên bẵng đi nỗi khổ của muội ấy, nếu trước đó vài ngày cháu đến thăm muội ấy, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện ngày hôm nay.”
Bà Tứ nhìn Hà Hoa nói: “Cháu đi sẽ không xảy ra chuyện này sao, cháu là ông trời à?”
Hà Hoa chợt sửng sốt, ngước mắt nhìn nhưng chỉ nghe bà Tứ nói: “Cháu đó, ở nhà làm chị cả quen rồi nên chuyện gì cũng ôm hết về mình… Con bé là em gái cháu, cháu che chở, yêu thương, quan tâm nó, điều này không sai, nhưng cháu có thể gánh vác giúp con bé được bao lâu? Cháu khuyên được một lúc nhưng có khuyên được cả đời không?”
Hà Hoa khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút nhưng lại không nói gì. Bà Tứ nói tiếp: “Hạnh Hoa chỉ nhỏ hơn cháu một tuổi, cháu cho rằng con bé vẫn là một tiểu cô nương không hiểu chuyện sao? Nếu tính ra nó còn lấy chồng sớm hơn cháu