ng một lát, dường như không nghe thấy lời Hà Hoa, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lên trên nóc nhà, tiếp tục nói: “Muội cảm thấy sống không có ý nghĩa gì nữa….”
Hà Hoa hoảng sợ, vội vàng ngồi dậy kéo Hạnh Hoa khẽ quát: “Không được nói bậy!”
Hạnh Hoa nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt có ánh lệ lấp loáng, đau khổ thốt lên: “Tỷ, tỷ nói xem vì sao số muội lại khổ vậy chứ … Đều là cùng một cha mẹ nuôi lớn, muội thấy tỷ và Đào Hoa đều rất tốt, vừa hâm mộ lại vừa ghen tỵ.”
Hà Hoa: “Mỗi người đều có nỗi khổ riêng, chỉ là không nói ra thôi.”
Hạnh Hoa rơi lệ lắc đầu: “Muội không sợ chịu khổ, có khổ hơn nữa muội cũng chịu được, sẽ nuốt hết vào lòng. Nhưng tên đàn ông này không một lòng một dạ với muội, thật sự là một chút hy vọng cũng không có … Tỷ và Đào Hoa thì có chuyện gì không hài lòng cơ chứ, ít nhất còn được người đàn ông của mình thương yêu. Anh rể tốt, Xuân Lai cũng tốt, đều biết thương yêu, che chở cho vợ mình, nhưng Phúc Căn…” Hạnh Hoa ngừng lời lại một chút, lau lau nước mắt, đau khổ nói: “Lúc mới có đứa bé, muội nghĩ cả đời này cứ như vậy cũng được, mặc kệ là con trai hay con gái, dù sao cũng vẫn còn hy vọng, muội chỉ còn biết trông chờ vào đứa bé. Nhưng giờ đứa bé không còn nữa, muội thật sự không biết sau này phải sống cùng Phúc Căn như thế nào nữa…”
Ngực Hà Hoa nghẹn lại, vì Hạnh Hoa khổ sở đau lòng, cũng là vì gợi lên chuyện của mình. Tuy rằng tình huống khác nhau, nhưng cô có thể hiểu nỗi lòng của Hạnh Hoa, đều là một trái tim đã bị đóng băng lạnh lẽo.
Hà Hoa thở dài, đang nghĩ ngợi, lại nghe thấy Hạnh Hoa nói: “Có đôi khi muội nghĩ, chi bằng đâm đầu chết quách cho xong, còn có thể sớm đầu thai…”
Suy nghĩ của Hà Hoa bị khựng lại, kinh ngạc hoảng sợ ép Hạnh Hoa quay mặt nhìn thẳng vào mắt mình : “Muội nói vậy là sao? Nếu muội có chuyện không hay gì xảy ra, mọi người trong nhà sẽ rất đau lòng, đau đến chết. Mẹ sẽ chết trước tiên đó! Hôm qua nghe xong chuyện của muội, mẹ liền khóc luôn, nói rằng trong chúng ta ai gặp chuyện gì đều khiến cho mẹ ruột đau cắt. Những lời của muội nếu mà mẹ nghe thấy chẳng khác nào bức chết mẹ! Muội muội ngoan, coi như tỷ xin muội, sau này đừng nói những lời như vậy nữa, nghĩ tới cũng không được, muội còn có cha có mẹ, có tỷ, có Đào Hoa, có Đại Bảo và Tiểu Bảo rất thương muội mà!”
Hà Hoa nghiêng người lại, lao vào lòng Hà Hoa khóc òa lên.
Hà Hoa ôm cô, nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Ai chẳng có lúc không được như ý muốn. Như tỷ đây, anh rể muội là người như thế nào muội cũng biết rồi đấy, người bên ngoài dùng ánh mắt như thế nào nhìn tỷ muội cũng hiểu rồi đấy. Không phải tỷ cũng đành nghiến răng chịu đựng, tự mình cắn nát ra nuốt vào lòng đó thôi? Muội nói hắn biết che chở, biết yêu thương vợ, nhưng lại không biết tình tính hắn chỉ suốt ngày ngây ngốc ngu ngơ, mỗi lần đều khiến cho người ta hận chết đi được. Nếu không đến thăm muội có khi mấy ngày này tỷ còn đang đánh nhau với hắn đó, hắn còn nói những lời khiến cho tỷ đau lòng, khiến trái tim tỷ cũng giá băng theo. Tỷ cũng nói không muốn tiếp tục sống cùng hắn nữa, miệng nói không cần, nhưng trong lòng đều hiểu rõ sớm muộn gì cũng phải trở về sống cùng với hắn.”
“Muội thấy tính tình của cha rồi đấy, hơi chút là mắng chửi, thượng cẳng chân hạ cẳng tay, nhưng không phải mẹ chúng ta vẫn ở với ông cả đời đó sao? Còn có Đại Bảo nữa, tận mắt nhìn đệ ấy lớn lên, thấy đệ ấy rất ngoan, hiếu thuận với cha mẹ, đối xử lễ phép ngoan ngoãn với các chị em, nhưng giờ đệ ấy cưới vợ, suốt ngày cãi cọ với vợ đó thôi! Đào Hoa ở xa, muội ấy lại là người mạnh mẽ, có chuyện gì không như ý cũng không nói với nhà. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, sao có thể cứ hở ra là lại tìm chết được …”
Hạnh Hoa không lên tiếng, chỉ nức nở trong lòng Hà Hoa, Hà Hoa vỗ về cô: “Trong lòng muội khó chịu, để tỷ nói với Phúc Căn một tiếng, đón muội về nhà cha mẹ ở mấy hôm cho thoải mái. Đúng lúc mẹ cũng nhớ thương muội, có ruột thịt ở bên cạnh sẽ tốt hơn.”
Hạnh Hoa gật gật đầu, vẻ mặt tốt hơn chút, Hà Hoa thấy thế tim mới được thả lỏng, trong lòng lại thầm than khuyên người khác thì hay lắm, mà bản thân mình tự bảo cũng không xong. Cứ nghĩ đến chuyện một tháng vừa qua lại muốn thở dài, cảm thấy bản thân mình dường như cũng quá chấp nhất chuyện vụn vặt rồi …
Hai người nói chuyện thêm một lát nữa, cho tới khi mệt mỏi mới nằm xuống ngủ, vừa nằm xuống đã nghe thấy tiếng đập cổng cạch cạch bên ngoài. Hai người ngồi thẳng dậy đều kinh ngạc và bất an, Vương Phúc Căn đang ngủ say ở gian ngoài cũng bị làm cho tỉnh giấc, khoác áo đi ra ngoài, vừa đi tới mở cổng vừa hỏi: “Ai vậy? Nửa đêm tới có chuyện gì thế?”
Cổng bị đẩy ra, Hà Hoa và Hạnh Hoa ở trong phòng đều im lặng nghe ngóng, nghe thấy tiếng người tới là Đại Bảo, hai người quay mặt nhìn nhau, cảm thấy hoảng hốt, chỉ sợ trong nhà đã xảy ra chuyện gì, vội vàng mặc áo chạy nhanh ra ngoài.
Hai người ra khỏi phòng, Đại Bảo đang kéo tay Vương Phúc Căn vội vã hỏi mấy câu, thấy hai người đi ra lại cuống quýt chạy tới, vội vàng hỏi Hà Hoa: “Anh rể có ở đây không?”
Hà Hoa sửng sốt, ngực nhói đau một cái, chưa kịp nói gì thì Hạnh Hoa lo lắng đứng ở bên cạnh đã trả lời: “Không có, có chuyện gì thế?”
Sắc mặt Đại Bảo tối sầm lại, nhíu chặt mày nhìn Hà Hoa, hoảng sợ nói: “Anh rể mất tích rồi.”